Nụ hôn của anh rơi xuống một cách đầy trân trọng và nghiêm túc, dừng lại ngay trên chiếc nhẫn mà anh vừa đeo vào ngón áp út của tôi: "Đồng ý với anh đi, anh xin em đấy."
"Anh biết nói ra lúc này có hơi đường đột, nhưng lần đầu tiên chúng mình gặp nhau cũng là vào ngày mười tháng bảy, đó là lần đầu tiên em đến nhà đưa bài tập cho anh. Chính nhờ ngày hôm đó, chúng mình mới có cơ hội để quen biết nhau. Anh biết chú và dì đã khiến em nảy sinh nỗi sợ hãi đối với cuộc sống hôn nhân, nhưng anh không bận tâm, anh có thể dùng toàn bộ thời gian của mình để chờ đợi em, chỉ cần em quay về, anh sẽ luôn ở đó."
"Nếu như ngôi nhà trước kia không thể làm bến đỗ bình yên che mưa chắn gió cho em, vậy thì chúng mình cùng nhau xây dựng một bến đỗ mới nhé, hy vọng bến đỗ mới này sẽ không có mưa gió, mà lúc nào cũng tràn ngập ánh cầu vồng."
Nơi đây chính là một bến cảng. Tôi sẽ không vì tìm kiếm tình yêu mà phải giong buồm đi xa nữa.
Tôi sẽ đứng ngay tại đây để đợi anh. Tôi sẽ ở nơi này và mãi mãi yêu anh.
….
Sau khi Chu Duật Bạch xuất viện, anh = chính thức dọn đến ở nhà tôi.
"Đại ngôi sao ơi, anh từ biệt thự hạng sang mà dọn đến căn hộ chung cư nhỏ này của em, thật là chịu thiệt cho anh quá rồi." Tôi vỗ vỗ vai anh = trêu chọc.
"Anh cũng thấy thế, nhưng ở đây em sống quen thuộc rồi." Chu Duật Bạch nhìn quanh một lượt không gian quen thuộc bốn phía, kéo khẩu trang và mũ xuống, "Đợi qua một thời gian nữa đi, chúng mình sẽ dọn sang chỗ của anh."
Anh dùng điện thoại chụp lại vài bức ảnh về cách bài trí và thiết kế nội thất trong phòng. Ban đầu tôi cũng không để ý lắm, mãi cho đến sau này khi tôi chuyển đến nhà anh, căn phòng ngủ chính ở đó lại có cách bài trí giống hệt như đúc với phòng ngủ cũ của tôi.
Thời điểm chúng tôi chuyển sang căn biệt thự đã sửa sang xong xuôi của anh là chuyện của bốn tháng sau đó.
Đêm hôm ấy tôi bận gặp đối tác làm ăn nên mãi muộn mới về đến nhà. Chu Duật Bạch lái xe đến đón tôi. Anh không đi về hướng nhà tôi mà lái thẳng về căn biệt thự trước đây anh từng ở.
"Hướng này hình như không đúng rồi." Tôi chỉ vào bản đồ chỉ đường nói.
Khóe môi Chu Duật Bạch khẽ cong lên: "Chờ chút đã, đến một nơi này trước."
Bên trong nhà không bật đèn, ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ sát đất hắt vào, chiếu sáng nền nhà dưới chân chúng tôi.
Chu Duật Bạch nắm tay tôi, dẫn tôi bước vào căn phòng đã được chuẩn bị từ trước: "Em không quen chuyển nhà, việc thay đổi môi trường sống đối với em rất xa lạ, thế nên căn phòng này được bài trí giống hệt phòng trước đây của em."
Anh chỉ vào hai chiếc đèn ở đầu giường, hai đôi dép đi trong nhà trong tủ giày, những món đồ dùng theo cặp theo đôi trong phòng tắm. Anh đứng trong khoảng ánh trăng dịu mát ấy rồi quỳ một gối xuống trước mặt tôi, hoàn thành nốt nghi thức mà trước đó chưa thể thực hiện: "Cô Hứa Nguyện, cảm ơn em đã bước vào cuộc đời anh."
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh đưa tôi về nhà ra mắt. Tôi lại được gặp bố mẹ của anh.
Vừa thấy tôi đến, dì đã ghé tai nói nhỏ với Chu Duật Bạch: "Cái thằng này, cuối cùng cũng chịu dắt người ta về rồi đấy à."
Nhật Nguyệt
Giọng nói nhỏ của họ to đến mức tôi đứng một bên nghe thấy hết sạch.
"Mẹ ơi, lát nữa mẹ đừng có giục tụi con kết hôn đấy nhé."
Dì lườm anh một cái: "Tùy hai đứa bay muốn làm thế nào thì làm, mẹ không thèm quản."
Nói rồi dì bước tới định nắm lấy tay tôi: "Con gái à, những món con thích ăn Chu Duật Bạch đều nói cho dì biết hết rồi, hôm nay toàn là món con thích thôi, lát nữa con nhớ ăn thật nhiều rồi hãy về nhé."
Tôi hoang mang nhìn sang Chu Duật Bạch, anh thì nhún nhún vai với tôi.
"Trước đó mẹ anh có hỏi đối tượng của anh có phải là cô lớp trưởng hay phụ đạo bài tập cho anh hồi xưa không? Anh bảo đúng thế, sau đó anh kể lại mọi chuyện cho mẹ nghe, mẹ thương em lắm, còn bảo là phải bù đắp lại tất cả những gì em đã phải chịu thiệt thòi trước đây nữa kìa."
Chu Duật Bạch cầm một quả quýt rồi ngồi phịch xuống ghế sofa, "Mẹ anh là thế đấy, bà ấy đã quý ai là sẽ tốt với người đó hết lòng."
"Dì quý em lắm ạ?"
Chu Duật Bạch khựng lại một chút, đưa quả quýt đã bóc vỏ xong xuôi cho tôi: "Nói chính xác hơn thì là cả nhà anh đều rất quý em."
Buổi hoàng hôn bên ngoài nhuộm những tầng mây thành một màu hồng nhạt, trông giống như những cây kẹo bông gòn vị dâu tây, khiến cả người tôi như được ngâm mình trong một hũ đường ngọt lịm.
Tôi và Chu Duật Bạch bốn mắt nhìn nhau, trong mắt người này in bóng hình của người kia, bóng hình trong con ngươi cứ thế lớn dần lên.
Ngay vào khoảnh khắc tôi chuẩn bị nhắm mắt lại...
Bố của Chu Duật Bạch bỗng nhiên xuất hiện, cắt ngang nụ hôn của hai chúng tôi.
"Lúc trước đứa nào bảo muốn ngắm sao ấy nhỉ, ôi chu choa..." Bố Chu Duật Bạch trên tay vẫn còn cầm chiếc kính viễn vọng, ông ngượng ngùng vẫy vẫy tay, "Làm phiền hai đứa rồi, cứ tiếp tục đi, tiếp tục đi nhé."
Tôi lập tức cúi gằm mặt xuống.
Đúng là mê muội vì sắc đẹp mà...