"Vất vả cho biểu tỷ rồi."
Lớn hơn Hoàng đế nhiều tuổi chính là điều kiêng kỵ, là nỗi nhục nhã và tâm bệnh của nàng ta. Nàng ta càng không thích bị gọi là tỷ, ta lại càng muốn gọi như thế.
Ta đón lấy chén ngọc, đặt sang một bên, lặng lẽ nhìn nàng ta.
Nàng ta càng thêm đẫy đà, cả người toát ra vẻ diễm lệ nồng đậm, thấy ta không nói lời nào, đột nhiên bật cười khúc khích.
"Nương nương, Thái y nói, ta có hỉ rồi."
*
Hừ, hóa ra là vậy, thảo nào nàng ta ngồi không yên.
Hoàng đế thân thể suy nhược, khó khăn lắm mới có được mụn con, nàng ta muốn mượn long chủng trong bụng để tiến thêm một bước đây mà.
Năm đó, Thái hậu bận rộn chính sự, phần lớn thời gian là nàng ta đưa tiểu Hoàng đế đi chơi, nào ngờ nàng ta to gan lớn mật, dỗ dành tiểu Hoàng đế còn nhỏ tuổi lén lút nếm mùi đời.
Đợi đến khi Thái hậu phát hiện thì đã muộn, thủ đoạn dơ bẩn của nàng ta quá nhiều, tiểu Hoàng đế đã sớm nếm được vị ngọt, không thể rời xa nàng ta được nữa.
Vì khai hoa quá sớm, lại không biết tiết chế, Hoàng đế đã tổn thương căn cơ, Thái y nói e rằng sau này đường con cái sẽ gặp nhiều gian nan. Thái hậu thịnh nộ, muốn xử t.ử nàng ta, nhưng Hoàng đế như bị hạ cổ, sống c.h.ế.t đòi giữ nàng ta lại, cuối cùng đành phải để nàng ta giữ được mạng nhỏ.
Cái giá phải trả là Thái hậu đã thất vọng về Hoàng đế, những năm qua vẫn luôn không cho hắn nhiếp chính. Hoàng đế chịu cưới ta, chẳng qua là vì nàng ta tuổi tác đã lớn, không thể chờ đợi thêm được nữa. Chỉ khi ta làm Hoàng hậu, nàng ta mới có thể được phong phi, bằng không chỉ có thể mang danh biểu tỷ, làm một nha hoàn thông phòng danh bất chính ngôn bất thuận.
Nàng ta xoa cái bụng còn chưa rõ rệt, nở nụ cười đắc ý: "Thái y nói, sẽ là một Hoàng t.ử đấy."
"Vậy chúc mừng biểu tỷ."
Ta thực sự không hiểu nổi mạch suy nghĩ của nàng ta, nàng ta đến đây để khoe khoang? Hay để kích động ta? Nhưng chỉ khiến ta thấy buồn nôn mà thôi. Ta không thích Hoàng đế, cũng chẳng muốn làm Hoàng hậu, càng không muốn xen vào giữa bọn họ. Ta chỉ là không có sự lựa chọn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng nàng ta dường như đã hiểu lầm điều gì đó, luôn nghĩ rằng ta muốn tranh giành với nàng ta. Dẫu ta có nói không cần, nàng ta cũng chẳng thèm tin. Cả người Hoàng đế đã thuộc về nàng ta, con cũng đã có, cớ sao lại còn đến tìm ta gây hấn?
Nàng ta đấu không lại Thái hậu, không áp chế được lễ pháp, chỉ biết chọn quả hồng mềm như ta mà nắn. Ngôi vị Hoàng hậu chỉ có một người được ngồi, nàng ta muốn có được vị trí này, chỉ có thể cướp từ tay ta.
Bị nàng ta đến làm loạn một hồi, đầu ta lại bắt đầu nặng trĩu, uống t.h.u.ố.c xong cứ ngủ rồi lại tỉnh. Đến đêm, ta ho đến tỉnh giấc, trằn trọc mãi không sao ngủ tiếp được.
Ta chợt nhớ ra, bên phải chiếc gương vẫn còn cơ quan.
Sự hiếu kỳ khiến ta lồm cồm bò dậy, vặn nút hình rồng bên phải gương phát ra tiếng "két két". Trong gương hiện ra hình ảnh, đó lại chính là khuôn mặt của ta.
Không, "ta" trong gương rõ ràng tuổi tác lớn hơn ta hiện tại một chút. Ta trong gương ngã ngồi trên mặt đất, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
Đối diện ta là Lệ phi đang trang điểm lộng lẫy, nàng ta ngẩng cao đầu khinh khỉnh, trên mặt hiện lên nụ cười độc ác.
Nàng ta vẫy vẫy tay, ta liền bị mấy cung nhân đè c.h.ặ.t, ép uống một chén chất lỏng màu đỏ. Trong tiếng cười lớn của nàng ta, ta từng ngụm từng ngụm nôn ra m.á.u tươi, đau đớn uốn cong lưng, cả cơ thể vặn vẹo theo một góc độ kỳ quái thành hình một cánh cung.
Trong chớp mắt, ta nhớ lại từng đọc qua ghi chép như vậy trong tạp ký tiền triều. Có một loại độc d.ư.ợ.c cung đình đã thất truyền từ lâu, người uống phải sẽ co quắp ngược lại như cánh cung đang giương, vì quá đau đớn, trước khi c.h.ế.t sẽ co duỗi gập người liên tục như thoi đưa trên máy dệt, nên có tên là "Thiên Cơ".
*
Hồ sơ phủ Nội vụ ghi chép, Tiêu Hoàng hậu tiền triều có một chiếc gương hồi môn, được luyện từ thiên thạch, tên gọi "Khóa Hồn", khắc bốn chữ "Kim Cổ Chiêu Minh". Sau khi tân triều thành lập, gương bị thu vào kho phủ Nội vụ, về sau không rõ tung tích.
Xem ra, chiếc gương ta nhặt được chính là nó. Tương truyền, nếu gặp được người hữu duyên, chiếc gương này có thể soi thấu quá khứ, nhìn thấu tương lai.
Nói cách khác, những gì ta thấy trong gương chính là dáng vẻ lúc c.h.ế.t của ta trong tương lai? Liệu có phải là thật không? Chuyện đó thực sự sẽ xảy ra sao?
Thái hậu nắm giữ triều chính, Hoàng đế nhu nhược bất tài, Lệ phi dã tâm bừng bừng. Đế quyền, hậu quyền, nội các, tông thân, ngoại thích, phiên vương, thế gia, tranh đấu không ngừng, tàn sát lẫn nhau, ván cờ đã đến hồi cao trào. Mà ta, lẻ loi trơ trọi giữa tâm xoáy, trở thành vật hy sinh cho những cuộc đấu đá chính trị của bọn họ, điều này không phải là không thể.
Nghĩ đến ta trong gương bị ép uống Thiên Cơ, c.h.ế.t đi trong đau đớn, ta hạ quyết tâm, tuyệt đối không thể ngồi chờ c.h.ế.t.