Tâm tư ta rối bời, lo âu khôn xiết, cả đêm không ngủ.
Ngày hôm sau, nhân lúc Thái hậu và Hoàng đế đều có mặt, ta tiến lên quỳ xuống, trịnh trọng nói: "Thần thiếp xin tự phế ngôi vị Hoàng hậu, xuất cung tu hành."
Mặt Hoàng đế đỏ bừng lên, còn Thái hậu lại thở dài một tiếng sâu kín.
"Hoàng nhi, chuyện hậu cung của con còn xử lý không xong, sao bản cung có thể yên tâm giao phó triều chính cho con?"
"Cha mẹ thương con, ắt phải tính kế sâu xa. Hoàng hậu dung mạo đức hạnh đều xuất chúng, là ta ngàn chọn vạn chọn mới chọn được, vậy mà con không muốn vầng trăng sáng treo cao, lại cứ thích cái rãnh nước bẩn thỉu thối nát kia."
Hoàng đế "bùm" một tiếng, quỳ sụp xuống đất.
Lời này không giấu nổi vẻ chán ghét cùng cực, Lệ phi tức thì hít một hơi lạnh, mặt mày xanh mét vì giận.
Thái hậu thở dài: "Thôi vậy, Lệnh Khương, chỉ cần ta còn sống, vị trí Hoàng hậu này không ai động vào được. Nếu con thấy buồn chán muốn xuất cung, hãy đến Thanh Vân quán ở ngoại ô phía Đông ở một thời gian cho khuây khỏa đi."
"Thần thiếp tuân chỉ."
Ta dập đầu ba cái, bái biệt Thái hậu, không chút luyến tiếc, xoay người rời đi.
*
Thanh Vân quán là do Thái hoàng thái hậu hạ lệnh xây dựng.
Bản triều vốn có truyền thống hậu phi tuẫn táng.
Mỗi khi Hoàng đế băng hà, những phi tần bị chỉ định tuẫn táng sẽ bị đưa đến nơi đặt linh cữu.
Trong điện đã chuẩn bị sẵn giường gỗ nhỏ và dải lụa trắng, thái giám sẽ đỡ bọn họ lên giường, dùng lụa trắng thắt quanh cổ, rồi rút chiếc giường dưới chân ra, treo cổ cho đến c.h.ế.t.
Gia quyến của phi tần tuẫn táng sẽ nhận được tiền tuất và biểu dương, được sắc phong Thiên hộ hoặc tước vị thế tập. Vì thế, tuẫn táng được coi là một loại ân tứ và vinh hiển.
Nhưng chẳng một ai hỏi xem, những nữ nhân tuẫn táng đó rốt cuộc có muốn c.h.ế.t hay không.
Khi Thái hoàng thái hậu lo liệu quốc tang cho Hoàng tổ phụ, nghe tiếng khóc than vang trời của các phi tần phải tuẫn táng, thực sự không đành lòng. Hoàng tổ phụ say mê tu tiên, những phi tần tuẫn táng đó, có người thậm chí còn chưa từng thị tẩm. Ở chốn thâm cung này, cô quạnh bao năm, đ.á.n.h đổi cả tự do, cuối cùng còn phải đ.á.n.h đổi cả mạng sống.
Thái hoàng thái hậu cảm thấy chế độ tuẫn táng quá đỗi tàn nhẫn và bất hợp lý, nhưng triều thần lại lấy cớ "Thiên t.ử t.ử, hậu cung tòng" là tổ huấn lễ pháp, kiên quyết không phế bỏ.
Hai bên giằng co không dứt, cuối cùng mỗi bên nhường một bước, cắt giảm số người tuẫn táng, từ hơn bốn mươi người xuống còn vài người. Những phi tần cung nhân còn lại sẽ đến đạo quán hoàng gia tu hành tại gia, cầu phúc cho hoàng thất.
Đó chính là nguồn gốc của Thanh Vân quán, nơi đây phần lớn là các phi tần và cung nhân từ trong cung ra.
Ta vốn tưởng đây là một nơi hiu quạnh vắng vẻ. Nhưng đến nơi mới phát hiện, Thanh Vân quán lưng tựa núi mặt hướng sông, hoa lá xum xuê, nơi nơi đều nhã nhặn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trên núi có suối nước nóng, ao hồ, vườn thú; ngoài quán có đường lớn thông xuống núi, dưới chân núi là nông trang và chợ b.úa, thực sự thoải mái hơn cái l.ồ.ng giam vuông vức T.ử Cấm Thành kia quá nhiều.
Quản sự hiện tại của Thanh Vân quán, đạo hiệu Giáng Chân cư sĩ, từng là phi tần của Hoàng tổ phụ. Bà xuất thân từ Lý gia ở Lũng Tây, vốn là một tài nữ lừng danh, những năm gần đây đã dựng một nữ học đường ở sườn núi Thanh Vân quán, không thu học phí, miễn phí giấy b.út, cung cấp một bữa ăn, lại còn dựa vào thành tích thi cử mà phát tiền thưởng.
Bà cười nói: "Nương nương, trong quán chúng ta không có quy củ hà khắc gì, cũng không cần lên lớp sớm hay khổ tu, nếu nương nương thấy buồn chán thì cứ đi dạo khắp nơi."
"Vậy ta cùng người đến nữ học đường nhé, chữ ta viết cũng tạm được, họa cũng đã dày công học qua, ta còn theo cha học chút mộc công, có thể làm vài món đồ chơi nhỏ cho học trò."
"Vậy thì tốt quá, Tạ gia thư họa song tuyệt, danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, lũ trẻ này thật có phúc rồi."
"Người là bậc tiền bối, đừng gọi ta là nương nương nữa, ở đây không có tiên Thái phi, cũng chẳng có Hoàng hậu, bà cứ gọi ta là Lệnh Khương là được."
Thế là mỗi ngày ta đều theo bà đến học đường dạy nữ sinh đọc sách. Ngày hôm ấy, ta đang cùng Minh Loan ở hậu viện học đường bẻ những cành liễu tươi, định đan vài chiếc giỏ hoa và ống cắm b.út cho lũ trẻ, vừa xoay người lại thấy trên con đường núi bên cạnh có ba người đang đi tới.
Ta giật mình thốt lên một tiếng "A", cành liễu trong tay rơi lả tả xuống đất.
Người đi đầu vận một thân bạch y, môi đỏ mỉm cười, dung mạo tựa Quan Âm.
"Thái... Thái hoàng thái hậu?"
*
Hai chân ta bủn rủn, đầu óc như bị sét đ.á.n.h ngang tai, một mảnh hỗn độn.
Thái hoàng thái hậu? Chẳng phải đã băng hà rồi sao? Tang lễ được tổ chức vô cùng long trọng, ta còn vào cung thủ linh, khóc đến sưng húp cả mắt suốt mấy ngày trời. Giờ đây, sao bà có thể sống sờ sờ đứng trước mặt ta thế này?
Không, bà trẻ hơn nhiều so với lúc qua đời, lẽ nào không phải Thái hoàng thái hậu, mà chỉ là người có tướng mạo tương đồng? Ta chợt nhận ra, mỹ phụ nhân đối diện không có nốt ruồi chu sa giữa trán.
Không phải bà ấy.
Ta vừa thở phào một hơi, nhưng khi nhìn thấy nam t.ử trung niên phía sau bà, ta lại kinh hãi đến hồn phi phách tán. Người này, ta đã từng thấy qua. Thấy trong gương. Lúc đó, y vẫn còn là một thiếu niên, mặc y phục thái giám.
Ông ấy chính là thái giám Hoa Triều!
Ta "òa" một tiếng khóc rống lên, lao về phía người vừa tới.
"Thái hoàng thái hậu..."
Trong phút chốc, ta như trở lại thành tiểu cô nương mười tuổi, tủi thân ôm c.h.ặ.t lấy bà mà khóc nức nở, bất kể là người hay ma.
"Lệnh Khương nhớ người lắm... hu hu..."
Ta có ngàn vạn lời muốn nói, lại chẳng biết bắt đầu từ đâu, chỉ biết khóc mãi không thôi.