Gương Khóa Hồn

Chương 8



Năm nam sủng đó bị cô ruột của Hoàng đế là Vinh Hoa trưởng công chúa để mắt tới, bèn xin Thái hậu ban cho. Thái hậu không cho, hạ chỉ tống năm người đó vào Thú uyển làm khổ sai. Vinh Hoa trưởng công chúa lúc sống sợ nhất động vật, đặc biệt là loài thú có mỏ nhọn, mà Thú uyển lại nuôi rất nhiều tiên hạc. Nhưng vì muốn gặp mỹ nam, bà ta vẫn cứ hết lần này đến lần khác chạy đến Thú uyển, lần nào cũng bị dọa cho khóc lóc trở về, trở thành một trò cười lớn trong hoàng gia.

Lâm Quân nghe đến đây không khỏi bật cười: “Muội xem, dã nam nhân chẳng phải đã có rồi sao?”

Ta lườm hắn một cái, hắn đường đường là nam nhi, giả làm cung nữ ở cùng ta ngày đêm, nếu bị phát hiện cũng sẽ bị coi là dã nam nhân mà xử trảm thôi.

“Nhưng Thú uyển có cấm quân canh giữ, ngăn cách với hậu cung bằng tường cung, không hề thông nhau.”

“Không, thực ra là có thông.” Lâm Quân chỉ vào bản đồ: “Thú uyển nằm sát hồ sen, có đường thủy có thể thông qua.”

Hồ sen là một vùng nước khá rộng lớn. Ý là, có người dựa vào tài bơi lội, từ đường thủy của Thú uyển, xuyên qua hồ sen để ra vào cung Hàm Dương mà không bị cấm quân phát hiện? Làm sao có thể? Đó là người hay là vịt? Phòng bị của hoàng cung vốn nghiêm ngặt, sao có thể bị hổng như cái sàng thế này?

“Người biết bơi có thể làm được, hãy tìm xem trong mấy kẻ đó ai biết lặn.”

Tin tức được đưa ra ngoài cung, Hoa Triều lập tức có phản hồi. Trong năm nam sủng mà Vũ Dương Vương phi tặng, có một người họ Ngô, tên là Ngô Thủy Thanh, sinh ra với sống mũi cao, mắt sâu, tuấn tú dị thường, trước đây là người gảy đàn ở Giáo phường ty. Theo lời những cô nương quen biết hắn ở Giáo phường ty, hắn lớn lên ở vùng biển, thích ăn cá tôm, vào dịp lễ tết thường bái tế tượng nữ thần ăn mặc theo kiểu phiên bang.

“Có phải tra nhầm rồi không?” Cảnh tượng ta thấy trong gương, loạn quân đồ sát kinh thành là người Bắc Hoang.

“Không, chính là hắn.” Lâm Quân nhếch môi cười thần bí: “Tiêu hoàng hậu tiền triều đã g.i.ế.c gia chủ Trần gia ở đất Mân, khiến Trần gia đời đời kiếp kiếp nam làm nô nữ làm kỹ. Sau này chiến loạn nổ ra, họ trốn ra biển, đổi họ thành Ngô, làm hải tặc. Những năm trước, triều đình phái binh tiễu phỉ, phá tan đảo hải tặc nơi họ ẩn náu, không ngờ lại có kẻ lọt lưới đến tận kinh thành.”

Ta nghe mà đầu óc mơ hồ.

Hải tặc đất Mân và Bắc Hoang cách nhau vạn dặm, thì có liên hệ gì chứ?

Đúng lúc này, cung nhân hớt hải chạy đến, lớn tiếng bẩm báo: “Nương nương, xảy ra chuyện rồi! Nghe nói Lệ Phi được chẩn đoán có mang, Thái hậu quá đỗi vui mừng nên đột ngột trúng gió, hôn mê bất tỉnh!”

Ta kinh hãi nhảy dựng lên, tay vô tình đập vào cạnh bàn, móng tay dài cả thốn gãy tận gốc.

“Á...”

Nhưng ta không màng đến đau đớn, Thái hậu vẫn xảy ra chuyện rồi, sớm hơn rất nhiều so với tương lai ta thấy trong gương.

Lâm Quân lấy khăn bọc lấy bàn tay đang chảy m.á.u của ta, dịu dàng nói: “Gấp cái gì, có đau không?”

“Thái hậu xảy ra chuyện rồi... Hoàng đế, Hoàng đế gặp nguy hiểm!”

Ta nhấc chân chạy thục mạng về hướng cung Càn Thanh. Trên đoạn đường kẹp giữa cung Vĩnh Thọ và cung Càn Thanh, ta chặn được Hoàng đế. Không chỉ có mình y, đi sau y là Phó thống lĩnh Kim Ô Vệ Lý Thuần Thái, vốn là bàng chi tông thất, vì phản đối Thái hậu lâm triều mà phải ngồi ghế lạnh nhiều năm, nay lại giáp trụ sáng ngời, dẫn theo cả một đội Kim Ô Vệ đi sát bên cạnh Hoàng đế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chuyện gì thế này?

Thấy ta, Hoàng đế không hề lúng túng tránh né như mọi ngày, mà lại mỉm cười ôn nhu.

“Lệnh Khương, đừng sợ, mẫu hậu sẽ không sao đâu.”

Ta nhìn thẳng vào gương mặt bình thản của y, trong lòng dâng lên một luồng khí lạnh thấu xương, môi run rẩy nhưng không thốt nên lời. Hồi lâu sau, ta mới hỏi ra câu đó:

“Thái hậu... là do ngài ra tay sao?”

“Ta đã lớn rồi, mẫu hậu vẫn cứ coi ta như một đứa trẻ. Ta làm gì cũng không đúng, bà ấy vĩnh viễn không bao giờ hài lòng.”

Ta lắc đầu, hóa ra là vậy. Đại Hi thịnh thế, dân giàu nước mạnh, từ bên ngoài không thể nào đ.á.n.h vào được.

Thái hậu thông tuệ, đứng trên đỉnh cao quyền lực, mỗi bước đi đều chấn động lòng người, cũng chỉ có đứa con trai mà bà luôn không coi trọng này mới khiến bà mất đi sự phòng bị.

Ai có thể ngờ được, con thỏ yếu ớt cũng có lúc c.ắ.n người chứ?

"Lệnh Khương, ta không phải kẻ ác. Sau khi ta chấp chính, mẫu thân sẽ tỉnh lại thôi."

Yquá ngây thơ rồi, đôi mắt y vằn tia m.á.u, đều là sự hưng phấn muốn thử sức, tương phản với bộ long bào minh hoàng trên người, toát ra vẻ yêu dị không sao tả xiết.

Ta tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Ta muốn khuyên ngăn y, nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Một vị đế vương đã nảy sinh dã tâm với quyền lực, liệu có tin vào lời nói hoang đường về việc nhìn thấy tương lai không?

"Bệ hạ..."

"Ngài đưa ra quyết định và lựa chọn gì, Lệnh Khương không quản được, nhưng Lệnh Khương có một lời, xin bệ hạ nhất định phải nghe."

Y nở một nụ cười cực nhạt, gật đầu.

"Hãy cẩn thận Lệ Phi."

"Được."