Có lẽ y đã hiểu lầm là ta ghen tuông, lại nói tiếp: "Lệnh Khương, ta thích nàng, từ nhỏ đã thích. Chỉ là... ta không muốn biểu tỷ không vui. Nàng ấy rất đáng thương, không cha không mẹ, mẫu hậu lại không thích nàng ấy. Nàng ấy chỉ còn có ta thôi."
"Yên tâm, mọi thứ sẽ không thay đổi, nàng vẫn sẽ là Hoàng hậu của ta, không ai có thể thay thế vị trí của nàng."
"Lệnh Khương, nàng đi bầu bạn với Thái hậu đi. Mọi chuyện sắp kết thúc rồi."
*
Thái hậu bệnh nặng, Hoàng đế hạ chỉ, để tránh quấy rầy, phong tỏa các cửa cung nếu không có thủ dụ của Hoàng đế, bất kỳ ai cũng không được tùy ý đi lại. Việc đưa cơm, lấy đồ dùng đều do thái giám và cung tỳ được chỉ định giao nhận.
Được sự cho phép của Hoàng đế, ta dẫn theo Lâm Quân vào tẩm điện của Thái hậu.
Thái y quỳ ngoài điện, không dám ngẩng đầu.
Trong phòng u tối tịch mịch như c.h.ế.t, Thái hậu trên giường mặt như vàng nến, hôn mê bất tỉnh, rõ ràng là đã trúng độc.
Ngón tay thon dài của Lâm Quân đặt lên mạch đập của bà: "Là Lạc Hồi, sau khi uống vào thần trí sẽ không tỉnh táo, toàn thân vô lực hôn mê, nhưng bên trong còn gia thêm Thương Lục và xà độc. Đây là muốn lấy mạng người..."
Hoàng đế rốt cuộc có biết hay không, Thái hậu uống thứ t.h.u.ố.c này vào có thể sẽ vĩnh viễn không tỉnh lại nữa?
Y là bị lời ngon tiếng ngọt của Lệ Phi mê hoặc, hay vốn dĩ đã có tâm tư muốn hại c.h.ế.t mẫu thân?
Tim ta thắt lại, Thái hậu thực sự sẽ c.h.ế.t như trong gương sao?
Chẳng lẽ vận mệnh thực sự không thể xoay chuyển?
Lâm Quân lấy ra một bình sứ từ trong n.g.ự.c, đổ ra mấy viên d.ư.ợ.c hoàn màu xanh.
"Ta dùng giải độc hoàn giữ mạng cho bà ấy trước, sau đó mới nghiên cứu t.h.u.ố.c giải, có lẽ cần chút thời gian."
Ta thở phào nhẹ nhõm, giải được là tốt rồi.
Thái hậu không thể c.h.ế.t, bà mà c.h.ế.t, vương triều Đại Hi sẽ hoàn toàn đại loạn.
Đêm nay, trời mưa lớn.
Ngoài cửa sổ có một cây ngọc lan cao quá mái nhà, đầy những nụ hoa bị mưa đ.á.n.h rơi, rụng đầy mặt đất.
Ta ngẩn ngơ nhìn màn mưa, nhưng tầm mắt dường như không thể dừng lại ở bất kỳ sự vật nào trên thế gian này nữa.
Lâm Quân đưa cho ta một tách trà nóng.
"Huynh nói xem, rốt cuộc là thay đổi từ khi nào chứ? Hồi nhỏ, có một ngày trời cũng mưa lớn thế này, ta đang ăn hoa quả chỗ Thái hoàng thái hậu, Hoàng thượng sợ sấm sét, khóc lóc chạy tới, cung nữ hầu hạ giật mình, vô tình làm vỡ bát, ngài ấy còn xin lỗi cung nữ mà nói, không làm ngươi sợ chứ, đều tại ta không tốt. Một đứa trẻ nhút nhát lương thiện như vậy, sao lại..."
Ta đang nói dở, một đội Kim Ngô Vệ mặc trọng giáp, lăm lăm binh khí xông vào, bao vây c.h.ặ.t chẽ cung Vĩnh Thọ.
Ta chặn trước cửa tẩm điện của Thái hậu, quát Lý Thuần Thái đang đứng ở cửa: "Nửa đêm cầm v.ũ k.h.í xông vào nội thất của Thái hậu, các ngươi muốn mưu phản sao?"
"Khẩu dụ của Bệ hạ, mời Thái hậu lập tức đi tới Dưỡng Tâm Điện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta cười lạnh vì tức giận, Thái hậu đang nằm trên giường hôn mê bất tỉnh, đi Dưỡng Tâm Điện bằng cách nào?
Hoàng đế có phải thực sự điên rồi không? Nhất định phải g.i.ế.c mẹ mới chịu sao?
Nhưng Lý Thuần Thái gạt phắt ta ra, đá văng cửa tẩm điện, xông vào trong.
Thái hậu không có trên sập.
Kim Ngô Vệ lục soát một lượt, đều không tìm thấy Thái hậu.
Ta biết chắc chắn là Lâm Quân đã thừa dịp ta đối chất với Lý Thuần Thái ngoài cửa mà bí mật đưa bà đi.
Không tìm thấy Thái hậu, ta bị áp giải tới Dưỡng Tâm Điện.
Nhưng cảnh tượng bên trong điện khiến chân ta nhũn ra, quỳ sụp xuống đất, nước mắt tuôn rơi.
Trên sàn điện, khắp nơi là vết m.á.u b.ắ.n tung tóe, như nở ra từng đóa hồng hoa thê lương.
Giữa vũng m.á.u chính là Hoàng đế.
Y uốn cong tấm thân cứng đờ như cánh cung, thất khiếu chảy m.á.u, đã tắt thở tự bao giờ.
*
Lệ Phi tóc tai bù xù, trên gò má trái có dấu bàn tay đỏ tươi, trạng thái như điên dại, cười khanh khách nói: "Hắn c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t rồi, mụ yêu phụ Thái hậu kia cũng c.h.ế.t rồi, con của ta sẽ là Hoàng đế tiếp theo..."
"Ha ha, thấy chưa, con ta là hoàng t.ử, ta mới là chủ thiên hạ..."
Nàng ta lắc mạnh đôi vai ta đang ngây dại: "Giao mụ già kia ra đây, ta có thể tha cho ngươi không c.h.ế.t, bằng không ta sẽ diệt sạch cả tộc Tạ gia các ngươi"
Ta không thể tin nổi nhìn nàng ta.
Nàng ta g.i.ế.c Hoàng đế? Dùng Thiên Cơ?
Nàng ta cũng quá tàn nhẫn rồi.
Thái hậu không thích nàng ta, nhưng ít nhất cũng để lại cho nàng ta một con đường sống, cũng phong nàng ta làm Phi.
Hoàng đế thì từ nhỏ đã đối xử tốt với nàng ta bằng cả tấm lòng, không tiếc nghịch ý mẫu thân, làm vấy bẩn hiền danh, đ.á.n.h mất hoàng quyền.
Vậy mà nàng ta lại hạ độc Thiên Cơ cho y.
Thứ đó vốn dĩ nên dùng để độc c.h.ế.t ta mới đúng.
Mọi biến cố đều xảy ra sớm hơn cảnh tượng ta thấy trong gương. Đứa trẻ còn chưa sinh ra, vì sao nàng ta đã vội vàng ra tay?
Nàng ta túm lấy tóc ta, dùng móng tay dài quẹt lên mặt ta, như rắn độc phun lưỡi, từng lời đ.â.m vào màng nhĩ: "Muốn biết tại sao không?"
"Bởi vì ngươi đó..."