Tư Liên đứng trước cửa sổ nhìn hoa sen trong hồ bắt đầu tàn, trong lòng cảm thấy phiền muộn.
Vẫn là đêm mùa Hạ, ánh trăng vẫn như trước trong vắt như nước. Chỉ là hiện giờ cảm giác nhớp nháp đặc trưng của mùa Hạ trong không khí, rõ ràng đã phai nhạt đi nhiều. Hơi nước trong lành từ hồ sen thổi đến cũng yếu ớt đi, cửa sổ đối diện hồ quay mặt về hướng Nam, mà hai ngày nay hướng gió đã bắt đầu thay đổi.
Mùa Hạ bắt đầu có dấu hiệu kết thúc, nhẩm tính một chút, vậy mà ngày mai đã sang Thu.
Mùa Thu càng đến gần, Tư Liên lại càng trở nên sốt ruột.
Thậm chí hắn không biết bản thân vì điều gì mà cảm thấy sốt ruột. Có lẽ là hắn biết, nhưng trong lòng lại cứ một mực không chịu thừa nhận, cũng như trong phòng hắn mãi không có bức Thải liên đồ* nào được hoàn thiện cả, vẫn luôn có một chỗ trống, giả vờ như không có gì.
Lừa dối bản thân, tất cả đều là lừa dối bản thân.
Hắn nhìn hoa sen giữa hồ. Bởi vì hoa sen không còn nở bung ra như lúc ban đầu, gương sen* từng được bao phủ bởi nhiều lớp màu hồng nhạt giờ đã lộ ra. Hắn nhìn chằm chằm gương sen trơ trụi một lúc lâu, cuối cùng khe khẽ thở dài.
Thôi, nàng là Hồng Điệp Yêu* cũng tốt, là Hoa Sen Tiên T.ử cũng thế. Chung quy có trốn tránh thế nào đi nữa, cũng không thoát được điều hiển nhiên là nàng ấy không thuộc về hắn. Tư Liên tự hiểu được việc không nên gần gũi những thế lực ma qủy thần tiên, nếu hắn đủ lý trí thì nên xem những chuyện đêm hôm đó như chưa từng xảy ra. Nhưng mà…
Hắn không thể kiểm soát được trái tim mình.
Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng hắn xác thực vẫn luôn có một chút suy nghĩ, hy vọng xa vời rằng nữ t.ử đêm hôm đó có thể xuất hiện một lần nữa trước mặt hắn.
Nhưng nàng không xuất hiện.
Tư Liên có chút mất mát quay người bước đến trước bàn sách, nhìn thấy tờ giấy vẽ trải trên mặt bàn, bên trên bức vẽ là một nụ hoa sen chớm nở trong hồ cùng lá sen nhẹ đung đưa trong gió. Hắn lặng im giây lát, sau cùng cầm b.út, chấm mực, phác họa lên giấy một hình bóng yểu điệu duyên dáng.
Trong bức tranh, nữ t.ử kiễng chân trần đứng trên lá sen. Một tay nàng cầm đóa sen vừa mới chỉ chớm nở, thân thể nhỏ bé hơi hướng về phía hắn.
Vốn chỉ là một bức tranh chưa hoàn thành, nhưng cuối cùng đã được thổi hồn vào dưới ngòi b.út của Tư Liên. Bối cảnh hoa sen bình thường bắt đầu dần trở nên sinh động hơn, hương sen đầy ắp trong hồ dường như xuyên thấu qua bức tranh lan tỏa ra ngoài.
Chẳng qua là bức tranh vẫn chưa hoàn thành, khuôn mặt của nữ t.ử vẫn để trống như trước. Tư Liên chấm mực, lặng lẽ hồi tưởng lại đôi mắt phượng câu hồn đoạt phách kia, đang định hạ b.út.
“Đẹp quá.”
Bên tai bỗng dưng vang lên một giọng nữ trong trẻo cắt ngang động tác của Tư Liên, kèm theo đó là hơi thở ấm áp của nữ t.ử phả vào lỗ tai hắn khiến cho cả người hắn nhịn không được mà run lên. Nước mực vừa được chấm lên theo động tác vừa rồi của hắn nhỏ giọt rơi lên bức tranh, khuôn mặt chưa hoàn thành của người trong tranh ngay lập tức bị nhòe đi trở thành một mảng màu đen bởi những giọt mực đó.
“Aiza, thật đáng tiếc.”
Giọng nói lại vang lên, Tư Liên quay đầu lại theo bản năng, ngay lập tức đôi môi dường như cọ xát vào một thứ gì đó mềm mại. Hắn sửng sốt tức thì, ngây người ngơ ngác nhìn một đôi mắt phượng gần trong gang tấc.
Khoảng cách giữa hai người quá gần, đôi mắt hắn được phản chiếu trong đôi đồng t.ử màu nâu của đối phương, tựa như cả thế giới này chỉ còn lại hai người bọn họ.
Môi hai người vẫn còn chạm vào nhau, ai cũng không động đậy cho đến khi đôi môi nữ t.ử khẽ nhếch, mơ hồ nói ra một chữ: “Ngươi…”
Giọng nói của nàng khiến cho Tư Liên trong nháy mắt phục hồi lại tinh thần. Rốt cuộc hắn cũng ý thức được chuyện gì đã xảy ra, lập tức vội vội vàng vàng lui về phía sau. Trong lúc bối rối, hắn vấp phải một góc bàn sách, giấy và b.út mực trên bàn theo đó rơi tán loạn xuống đất.
Gã sai vặt ở gian ngoài nghe thấy tiếng động thì lập tức tiến lên, nhưng vẫn dừng lại vì không có lệnh của chủ t.ử, nên hắn ta không dám tự ý bước vào phòng trong. Chỉ có thể cung kính đứng ngoài cửa hỏi: “Nhị thiếu gia?”
Trong phòng lại yên tĩnh trở lại lần nữa.
Gã sai vặt thấy mãi vẫn không nhận được lệnh của chủ t.ử, trong chốc lát cũng không suy đoán ra tâm tư chủ t.ử là gì. Lại sợ Tư Liên té xỉu trong phòng giống như lần trước, vì thế hắn ta không an lòng lại hỏi: “Nhị thiếu gia có gì dặn dò không ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chờ một lúc lâu, ngay khi gã sai vặt không nhịn nổi nữa, chuẩn bị trực tiếp đẩy cửa bước vào phòng thì cuối cùng trong phòng cũng truyền ra giọng nói của Tư Liên: “Đi xuống! Không cho phép bất cứ ai tiến vào.”
Tuy rằng gã sai vặt cảm thấy giọng nói của nhị thiếu gia có chút kỳ quái, nhưng dù sao đó cũng là mệnh lệnh của chủ t.ử. Hắn ta chỉ là một tên hạ nhân thân phận thấp kém, nào có địa vị mà chõ mồm vào chứ. Vì thế hắn ta cung kính cúi người hô lên một tiếng rồi lui xuống.
*
Cảnh tượng trong phòng vô cùng lộn xộn.
Một tay Tư Liên đỡ bàn sách ổn định cơ thể, lọ mực lật úp đổ lên tay hắn, hắn lại vô tri vô giác không nhận ra, chỉ dùng ánh mắt bối rối nhìn chăm chú nữ t.ử trước mắt.
Lần đầu nhìn thấy nàng, khi ấy chuyện phát sinh quá đột ngột, thêm vào khoảng cách giữa hai người lúc đó khá xa, lại vào ban đêm. Mặc dù hắn nương theo ánh trăng nhìn thấy rõ diện mạo của nữ t.ử, còn những cái khác hắn cũng không chú ý lắm.
Nhưng lúc này đây, nữ t.ử cứ như vậy mà đứng trước mặt hắn. Trong căn phòng với ánh nến đong đưa cho phép hắn nhìn rõ từng chi tiết trên người nàng.
Tóc của nàng chỉ dài tới vai một cách kỳ lạ, không b.úi tóc, cũng không đeo bất kỳ món trang sức nào, chỉ rối tung một cách ngẫu nhiên thế thôi. Phần gốc của tóc có màu đen giống người bình thường, nhưng đến phần ngọn tóc lại thay đổi dần dần chuyển sang màu đỏ như ngọn lửa.
Trên người nàng khoác một chiếc áo ngoài rộng rãi màu đỏ với chất vải mỏng, cổ áo nghiêng nghiêng trượt xuống bả vai. Nhìn hơi như sắp tuột xuống lại hơi không, để lộ xương quai xanh tinh xảo cùng nửa bờ vai thơm tho.
Càng ướt át hơn chính là chất liệu của chiếc áo này rõ ràng vốn không phải dùng để làm áo ngoài. Chất liệu nửa xuyên thấu mặc lên người hoàn toàn không thể ngăn cản được cảnh xuân, da thịt nhẵn mịn và cái yếm đỏ thẫm dưới lớp vải mỏng tanh như ẩn như hiện…
Đối với Tư Liên, người đã sống một cuộc sống thanh tâm quả d.ụ.c thuần khiết trong trắng, thậm chí còn cấm d.ụ.c suốt mười tám năm mà nói thì, cái này quá ư là k1ch thích hắn rồi. Hắn lật đật dời ánh mắt, chỉ dám cúi đầu nhìn dưới đất, ấy vậy mà lại ngoài ý muốn nhìn thấy đôi chân trần lộ ra từ lớp quần mỏng của nữ t.ử.
Hắn nhớ đến đêm hôm đó, hai bàn chân này đã từng tao nhã kiễng chân dẫm lên lá sen. Dáng người nhẹ nhàng giống như cánh bướm, sau đó nàng nghiêng người đưa tay nâng một đóa hoa sen chưa nở trong hồ lên trước môi rồi hôn nhẹ…
Nhịp tim của Tư Liên bắt đầu đập loạn xì ngầu.
Phi lễ chớ nhìn, quân t.ử phi lễ chớ nhìn! Hắn đang suy nghĩ cái quái gì thế!
Tư Liên cảm thấy bản thân thật sự vô cùng lỗ m ãng, nhưng rồi trong đầu hắn lại không thể khống chế được mà một lần lại một lần hồi tưởng hình ảnh lúc trước nữ t.ử từ trên trời giáng xuống. Hắn không dám nhìn xuống đất nữa, lại di chuyển ánh mắt trở lại khuôn mặt nữ t.ử.
Đôi mắt phượng của nữ t.ử rất quyến rũ, điều này khiến hắn không chống đỡ nổi, ánh mắt né tránh đành phải rơi xuống bờ môi đối phương. Nhưng rất nhanh hắn đã ý thức được đó là một quyết định sai lầm cỡ nào, bởi vì đôi môi nữ t.ử nhẹ nhàng nhúc nhích khiến cho hắn không tự giác mà nhớ lại xúc cảm mềm mại vừa rồi khi hai bờ môi dán sát vào nhau…
Dường như nữ t.ử đang nói gì đó với hắn, chỉ là Tư Liên không nghe nổi một câu nào. Hiện tại trong đầu hắn đầy ắp âm thanh pháo hoa nổ tung. Hắn chỉ có thể nhìn thấy đôi môi mềm mại của nữ t.ử hé ra lại khép vào, chỉ có điều là hắn không nghe nổi một chữ một chữ nào của nàng…
Hắn nhìn chằm chằm đôi môi nữ t.ử một cách ngây ngốc như thể bị trúng tà, lúc này trong đầu chỉ còn lại những suy nghĩ lộn xộn không kiểm soát được.
Hai người bọn họ vừa hôn môi, mềm mại. Bọn họ vừa hôn môi đó.
Có lẽ là thấy hắn vẫn cứ ngẩn ngơ ngây người không đáp lại, nữ t.ử bước lại gần hắn hai bước. Nàng lại rút ngắn khoảng cách giữa hai người đến mức gần nhất có thể, đồng thời nâng một bàn tay lên dịu dàng xoa gương mặt Tư Liên.
Tư Liên biết chắc chắn gương mặt của mình đã đỏ hết cả lên rồi. Hắn cảm thấy bàn tay của nữ t.ử đang vuốt v e gương mặt mình nóng như lửa đốt, khiến cho cả người hắn nóng ran, nhưng hắn lại không muốn lùi về phía sau.
Cho dù có tuân thủ hay tự kiềm chế như thế nào đi nữa, thì Tư Liên cũng vẫn chỉ là một thiếu niên mười tám tuổi tinh lực tràn đầy. Trái tim bình thường vẫn luôn trong sáng thuần khiết không muốn, nhưng giờ phút này ngược lại khiến hắn liên tưởng đến càng nhiều thứ hơn. Kẻ tiểu nhân trong lòng hắn đang cố sức vùng lên, một bên hắn khinh thường hành vi càn rỡ của mình, bên kia lại không nhịn được mà miên man suy nghĩ về nó.
Hắn cảm thấy toàn bộ m.á.u trên người mình đều dồn hết lên não ở mất rồi. Và thế là…
Hai mắt Tư Liên tối sầm, mất ý thức.
*