Chu Minh cảm thấy phàm nhân gọi là Tư Liên này, sao mà kỳ lạ đến thế.
Hơn hai tháng trước, nàng vừa mới thức dậy từ miếu Thần Hạ liền vội vàng chạy nhảy khắp nơi thi triển pháp thuật. Lúc đi ngang qua Tư phủ thì bất ngờ phát hiện một hồ sen lớn. Xưa nay quan hệ giữa Chu Minh và Hoa Sen Tinh rất tốt, bởi vậy nàng không ngại lưu lại một ít phép thuật, tự mình thi triển một phép thuật nhỏ thúc sinh hồ hoa sen còn chưa nở rộ.
Chẳng qua là nàng không ngờ hành động đó sẽ bị một phàm nhân nhìn thấy.
Thật ra ngay từ đầu, Chu Minh cũng không thể chắc chắn. Theo lý thuyết mà nói, vốn dĩ phàm nhân không thể nhìn thấy Chu Minh – thân là Thần bốn mùa. Nhưng không biết có phải là ảo giác hay không, nàng vẫn luôn cảm thấy, lúc ấy ánh mắt của nàng và của nam nhân này đã chạm nhau trong giây lát.
Tuy nhiên, Chu Minh là một người rộng rãi. Nghĩ đến việc bị người nhìn thấy cũng không phải chuyện gì to tát hay ghê gớm gì lắm, dù sao nó cũng chả ảnh hưởng gì xấu đến công việc làm Thần bốn mùa của nàng. Ông trời còn không thấy ngại, thế thì đương nhiên nàng cũng không cần phải bận tâm quá nhiều.
Vì thế nàng dứt khoát quăng chuyện này ra sau đầu.
Mãi cho đến lúc nàng kết thúc mùa Hạ bận rộn, khi cảm thấy bản thân có thể trở về miếu Thần Hạ, mới chợt nhớ lại phàm nhân hư hư thực thực nhìn thấy nàng ngày đó. Nàng nghĩ thời gian kết thúc mùa Hạ vẫn còn vài canh giờ, dù sao hiện tại nàng cũng không có việc gì làm, nên không ngại nhân lúc sau cùng đến thăm dò tìm tòi nội tình tên phàm nhân. Quả thật đúng là thú vị mà.
Lúc Chu Minh đang lẻn vào phòng đối phương, những gì nàng nhìn thấy là khuôn mặt hắn nhẹ nhàng cúi xuống và đang vẽ cái gì đó.
Hắn quá mức tập trung, đến nỗi không phát giác ra rằng trong phòng có một vị khách không mời mà đến là nàng. Trong lòng Chu Minh nổi lên sự tò mò. Nàng muốn biết hắn vẽ cái gì mà chuyên tâm đến thế, vì vậy liền di chuyển trong nháy mắt đến bên người hắn, sau đó cúi đầu nhìn xuống.
Chu Minh là Thần bốn mùa đương nhiên không hiểu được lễ nghi quy củ của phàm nhân, càng đừng nói đến chuyện nam nữ thọ thọ bất tương thân. Nàng không chút để tâm mà đưa đầu mình đến gần bên tai Tư Liên, để có thể nhìn rõ ràng hơn.
Chỉ thấy trong bức tranh là một nữ t.ử thanh thoát đứng trên lá sen giữa một hồ nước xanh. Tuy rằng gương mặt chưa được vẽ thêm lên, nhưng chỉ liếc mắt một cái, Chu Minh lập tức có thể nhận ra bức tranh mà Tư Liên vẽ, đúng là tình cảnh hắn đối mặt với nàng vào đêm mùa Hạ đó.
Nàng có hơi ngạc nhiên. Xem ra nam t.ử này quả thật có thể nhìn thấy nàng.
Chu Minh không hiểu tình thơ ý họa của phàm nhân, hay là tình cảm nam nữ gì gì. Nàng chỉ cảm thấy bản thân trong bức tranh khá xinh đẹp, hơn nữa hình như còn có một loại cảm xúc mơ hồ không thể giải thích được tràn ra từ bức tranh. Tóm lại nàng không hiểu, nhưng cũng không thấy chán ghét.
Nàng không hiểu bức tranh nói lên điều gì, chỉ theo trực giác mà tán thưởng một câu: “Rất đẹp.”
Nam t.ử bên cạnh nghe vậy thì cả người đều run lên. Nước mực mới chấm dọc theo cọ vẽ vì động tác run run vừa rồi mà rơi xuống bức tranh. Giọt mực nhòa đen gương mặt người trong tranh, làm hỏng cả bức vẽ sắp hoàn thành.
“Aiza, thật đáng tiếc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chu Minh tiếc nuối nói. Lần đầu tiên có người vẽ nàng, nàng vốn còn đang định chờ sau khi bức tranh hoàn thành rồi, hỏi nam t.ử này liệu có thể tặng cho nàng bức tranh này, để nàng mang về miếu Thần Hạ không nữa cơ.
Ngay khi Chu Minh nhìn chằm chằm vào những chấm mực trên bức tranh bằng ánh mắt oán giận, nam t.ử bên cạnh bỗng nhiên quay đầu lại không hề báo trước. Bởi vì đầu hai người dựa vào nhau quá gần, chỉ cần hắn vừa động một cái thì hai người một thần tiên một phàm nhân vừa khéo sáp lại với nhau.
Chu Minh không có quan niệm gọi là nam nữ thụ thụ bất tương thân của phàm nhân, vì vậy tất nhiên nàng sẽ không để tâm đến nụ hôn bất ngờ này. Chẳng qua là đôi môi bị cọ xát thôi mà, còn mềm mềm thoải mái vô cùng, nàng không để ý chút nào.
Nhưng mà nàng mở to đôi mắt nhìn nam t.ử phàm nhân gần trong gang tấc, trong lòng vô cùng khó hiểu: Vì sao cả người hắn lại không động đậy gì hết thế…
Chu Minh nghĩ như thế, cũng mở miệng hỏi ra như thế.
Nhưng nàng mới nói được một chữ, đối phương lại dường như bị dọa sợ đến mức vội vàng lùi về phía sau. Trong lúc lùi, chân tay còn vụng về đụng phải một góc bàn sách, toàn bộ đồ đạc trên bàn đều bị rơi vỡ xuống đất. Âm thanh lớn đến nổi gã sai vặt ở gian ngoài cũng có thể nghe thấy mà tiến lên hỏi han.
Nam t.ử lại chỉ sững sờ mà nhìn Chu Minh, bàn tay phải chống trên bàn đã bị nước mực lật úp nhuộm đen hết, thế mà hắn cũng không phản ứng gì hay rút tay lại cả.
Chu Minh cảm thấy người này thật sự rất buồn cười và thú vị, nàng không nhịn được mà thấp giọng lẩm bẩm một câu: “Đồ ngốc.”
Mãi đến khi gã sai vặt ngoài cửa bị đuổi đi, nam t.ử trong phòng vẫn chưa hoàn hồn lại.
Chu Minh thấy mắt hắn nhìn mình không chớp lấy cái nào, sau đó gương mặt lặng lẽ ửng đỏ. Như có chút chột dạ cúi đầu, sau đó lại không biết vì sao gương mặt lại càng đỏ hơn. Ánh mắt hắn nhìn về phía nàng lần nữa, rồi lại chẳng hiểu sao cả người hắn có vẻ càng ngu ngốc hơn, ngay cả đôi mắt cũng trở nên mơ màng.
“Ngươi… Không sao đấy chứ?”
Chu Minh có vẻ hơi lo lắng khi gương mặt của người nam t.ử này càng ngày càng đỏ hơn. Nhưng đối phương không phản ứng hay đáp lại như thể hắn không nghe thấy lời nàng vừa nói, nàng đành phải tiến thêm hai bước, đưa tay thử độ ấm trên người hắn.
Không ngoài dự đoán, làn da dưới lòng bàn tay nóng hổi. Hơn nữa nhiệt độ dường như ngày càng tăng cao đến nổi sắp bắt kịp nhiệt độ cơ thể Chu Minh, vị thần mùa Hạ.
Quả nhiên là bị ốm mà…
Giống như muốn nghiệm chứng suy nghĩ của Chu Minh là đúng, nàng còn chưa kịp cảm khái thân thể yếu ớt của phàm nhân, thì cơ thể nam t.ử trước mắt bỗng dưng mềm nhũn ngã xuống.