Hạ Vi Chu Minh

Chương 5



“Huyết khí công tâm?!”



Nghe được những lời này của đại phu, khuôn mặt của tất cả người Tư gia đều mang một vẻ khó có thể tin được.



Ba ngày trước, Tư nhị công t.ử Tư Liên lại bị phát hiện ngất xỉu trong phòng ngủ. Hơn nữa tình trạng còn nghiêm trọng hơn so với những lần trước. Hắn hôn mê tới ba ngày, mới tỉnh lại chưa được bao lâu.



Cả Tư gia đều bị đảo lộn. Tư phu nhân không ăn không uống, canh giữ bên cạnh Tư nhị công t.ử cả ngày lẫn đêm. Tư đại công t.ử Tư Mộ ra sức chèo chống công việc của Tư gia cũng từ chối hầu hết các cuộc đàm phán, vừa lo lắng cho đệ đệ, lại vừa phải an ủi mẹ cha.



Bọn hạ nhân bị đ.á.n.h một trận, đặc biệt là những người hầu hạ cận nhất của Tư Liên. Bởi vì không nhận ra sự khác thường của chủ t.ử, nên bị Tư đại thiếu lấy lý do là chăm sóc không cẩn thận mà chỉnh cho một trận tới mức da gần như sắp bị lột ra.



Tư Mộ nhớ tới chuyện xảy ra đêm đó, trong lòng vẫn còn sợ hãi.



Lúc ấy, hắn vốn đang chuẩn bị đi ngủ thì đột nhiên một cơn gió Đông Nam thổi qua, khiến cửa sổ phòng hắn đập đùng đùng. Hắn nhớ tới cửa sổ phòng đệ đệ hắn cũng là hướng phía Nam, lại đối diện hồ nước. Dựa vào tính tình của đệ đệ mà nói, không chừng lại không lo không lắng gì mà mở rộng cửa sổ, ngộ nhỡ gặp gió rồi nhiễm lạnh e rằng cơ thể lại càng không khỏe.



Hắn không an lòng, ngay lập tức đứng dậy khoác áo khoác rồi tự mình mang theo gã sai vặt đi tới sân viện của Tư Liên.



Kết quả đèn đuốc trong phòng ngủ sáng trưng, hai người ở ngoài cửa hô vài tiếng nhưng từ đầu đến cuối không ai trả lời lại. Cuối cùng đợi không được nữa hắn quyết định phá cửa tiến vào, nhìn thấy đệ đệ ngã bên cạnh bàn sách, xung quanh còn rải rác tứ tung nào b.út, nào nghiên mực, nào giấy vẽ.



“Đệ đệ, đêm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao đệ lại huyết khí công tâm mà té xỉu?”



Câu hỏi mà Tư Mộ hỏi, cũng là câu hỏi mà tất cả mọi người ai cũng muốn hỏi. Tính tình Tư Liên ôn hòa, cộng thêm thân thể yếu nhược lại càng phải tu tâm dưỡng tính, cảm xúc rất ít khi d.a.o động mạnh, huống chi lúc ấy trong phòng Tư Liên chỉ có một người là hắn.



Nhưng mà đại phu lại nói hắn vì huyết khí công tâm mới té xỉu…



Người nhà Tư gia thật sự không đoán ra lúc ấy rốt cuộc trong phòng đã xảy ra chuyện gì, mới có thể khiến hắn kích động đến thế.



Tư Liên dựa nửa người vào giường, hắn chỉ biết cười gượng hai tiếng, không trả lời câu hỏi của Tư Mộ, nhưng khuôn mặt lại bất giác mà bắt đầu đỏ ửng lên. Hắn có thể nói cái gì bây giờ? Không nói đến bí mật hắn mê mẩn nữ nhân mặc y phục đỏ rực ấy. Khi nghĩ đến hành động của bản thân đêm hôm đó, chính hắn cũng tự thấy xấu hổ và tức giận đến mức chỉ hận không thể mất trí nhớ luôn cho rồi.



Không lẽ nói xuân tâm * của mình bắt đầu nảy mầm, nửa đêm nửa hôm không ngủ được nên mới đi vụng trộm họa cô nương nhà người ta lên giấy, hay là nói bản thân lừa dối không có gia giáo cợt nhả đối phương, đã thế kết quả còn bởi vì quá hưng phấn nhưng cơ thể thì vô dụng nên dẫn đến hôn mê bất tỉnh?



(*Tình yêu tựa như những đóa hoa mùa xuân, xuân tới, ấm áp nảy mầm.)

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Thấy Tư Liên rõ ràng không muốn đề cập đến chuyện khi đó, Tư Mộ cũng không tiếp tục gặng hỏi nữa. Hắn khuyên cha mẹ đã mấy đêm không chợp mắt đi nghỉ ngơi, sau đó dặn đệ đệ vài câu rồi chuẩn bị rời khỏi.



Nhưng mà Tư Liên lại mang bộ dạng muốn nói lại thôi giữ c.h.ặ.t ống tay áo hắn.



“Đại ca, đêm đó khi ngươi vào phòng, có thấy cái gì đó… Khác thường không?”



Thật ra điều Tư Liên muốn hỏi chính là tung tích của nữ nhân mặc y phục đỏ đó. Có điều là hắn không dám nói rõ ra với đại ca.



Tuy rằng không biết thân phận của nữ t.ử đó, nhưng có lẽ chắc chắn nàng không phải người phàm. Vì thế hắn không dám tùy tiện nói ra chuyện của nàng, sợ bị người khác cho rằng hắn gặp gỡ mấy thứ không sạch sẽ này kia. Cho nên hắn đành phải uyển chuyển tấn công từ từ, hy vọng có thể thám tính được chút tin tức từ chỗ đại ca.



“Khác thường?”



Nhìn thấy ánh mắt lấp lánh của đệ đệ, nhưng lại hỏi câu hỏi kỳ lạ như thế, hắn chợt cảm thấy việc đệ đệ té xỉu có lẽ là có ẩn ý gì bên trong: “Đệ đệ, không phải đệ gặp phải chuyện gì đó chứ?”



“Không có! Chỉ là, chỉ là đệ lo lắng cho thân thể của mình nên nghĩ đến chút chuyện không tốt thôi…”



Tư Liên biết đại ca sinh nghi liền vội vàng thay đổi đề tài.



Tư Mộ cho rằng bởi vì thân thể của mình mà đệ đệ suy nghĩ thái quá chuyện lên, nên cũng không truy hỏi tiếp nữa. Hắn an ủi Tư Liên vài câu rồi lập tức rời đi để đệ đệ nghỉ ngơi.



Trông thấy đại ca rõ ràng không biết đến sự tồn tại của nữ nhân mặc y phục đỏ đó, trong lòng Tư Liên không biết là đang thất vọng hay hạnh phúc. Hắn nghĩ, khó khăn lắm mới có thể gặp mặt nàng ấy một lần, thế mà kết quả, hành vi của hắn lại vô cùng thô lỗ không đứng đắn.



Kỳ thực hắn vốn định nếu có thể gặp lại nàng, việc đầu tiên hắn phải làm là xin lỗi nàng vì đã nhìn trộm nàng dù mới gặp lần đầu. Sau đó thì thỉnh giáo quý danh cô nương nhà người ta, nếu có thể kết duyên tương giao thì tốt biết bao.



Chứ không phải cảnh tượng té xỉu như một trò cười như thế.



Cái cơ thể rách nát này của hắn, haizz… Tư Liên nhìn chằm chằm tấm màn trên đỉnh đầu, tâm trạng phức tạp vạn phần.



*