Hạc Biệt Thanh Sơn

Chương 1: 1



GIỚI THIỆU:

 

Phu quân ngốc nghếch ta nhặt về từ bãi hoang, thoắt cái đã trở thành đại tướng quân khởi nghĩa.

 

Ngày hắn rời đi, nô bộc cùng binh sĩ đông nghịt, gần như chen vỡ cả tiểu viện nhà ta.

 

Mà vị nữ tướng quân lao vào lòng hắn kia, càng khiến trái tim ta như tan nát.

 

Trong lúc ta còn thất thần, Tần Đình Hạc đưa tay về phía ta:

 

“Đi theo ta. Từ nay nàng sẽ không còn là thôn nữ Đào Hoa nữa, mà là thiếp thất của tướng quân.”

 

Ta không muốn làm thiếp, liền cùng hắn từ biệt đôi đường.

 

Ba năm sau, ngày ta cùng tân phu quân thành thân, Tần Đình Hạc khi ấy đã ngồi lên ngôi cửu ngũ chí tôn, lại xuất hiện trước mặt ta, lần nữa muốn đưa ta đi.

 

Ta vẫn không muốn.

 

Tần Đình Hạc mắt đỏ như muốn nứt ra:

 

“Một kẻ trói gà không c.h.ặ.t, ngay cả việc đồng áng cũng chẳng giúp được nàng. Hắn có thể cho nàng ngày lành gì chứ? Nàng đừng sai hết lần này đến lần khác!”

 

Ta chưa từng cảm thấy mình chọn sai người, chỉ thản nhiên đáp:

 

“Bởi vì ta là thê t.ử duy nhất của chàng ấy.”

 

“Chỉ vì điều đó?”

 

“Chỉ vì điều đó.”

 

01

 

Ta gặp chuyện rồi.

 

Ngũ thẩm nhà bên đuổi tới tận ruộng tìm ta.

 

Bà bảo ta đừng lo thụ phấn hoa nữa, mau mau trở về.

 

Bà thở hồng hộc không ra hơi, còn tay ta vẫn chưa ngừng việc.

 

“Có chuyện gì lớn bằng vườn cây của ta sao? Trời đẹp tiết tốt không chờ người đâu.”

 

Nhân lúc xuân quang vừa độ, ta phải thụ phấn cho hoa đào.

 

Như vậy trái mới kết sai và chắc.

 

Đây là chuyện liên quan đến thu hoạch cả năm, là đại sự hàng đầu.

 

Ngũ thẩm thấy ta thản nhiên như không thì sốt ruột vỗ đùi:

 

“Chuyện tốt cũng chẳng chờ người đâu!”

 

“Nghĩa quân tới làng ta rồi!”

 

“Nghe nói phu quân của ngươi lại là đại tướng quân của nghĩa quân đấy. Đào Hoa à, giờ ngươi cũng thành phu nhân tướng quân rồi!”

 

Ta sững người:

 

“Cái gì?”

 

Phu quân của ta?

 

Tần Đình Hạc?

 

Sao có thể là tướng quân được?

 

Tuy rằng hắn quả thật tay dài chân dài, thân hình cường tráng, anh khí bất phàm…

 

Nhưng hắn là một kẻ ngốc mà!

 

Ngũ thẩm kéo tay ta:

 

“Đừng ngẩn người nữa, về là hiểu ngay.”

 

“Trước kia ai cũng tiếc cho ngươi, nói phu quân ngươi tuy tuấn tú nhưng lại ngốc nghếch đần độn.”

 

“Giờ ngươi mà thấy hắn mặc giáp ấy à, chao ôi, oai phong chẳng khác Nhị Lang thần trên trời.”

 

“Con bé Đào Hoa nhà ngươi đúng là nhặt được bảo bối rồi. Sắp được theo phu quân hưởng phúc như thần tiên thôi.”

 

Ta nghĩ đến gương mặt mày kiếm mắt sao của Tần Đình Hạc, lại tưởng tượng dáng vẻ hắn mặc giáp uy phong lẫm liệt, khí thế bức người.

 

Khóe môi bất giác cong lên, nhưng vẫn chẳng dám tin:

 

“Ngũ thẩm véo ta một cái xem.”

 

“Ái da, đau đau đau!”

 

Ngũ thẩm bật cười:

 

“Ấy chà, người gặp chuyện vui có khác. Đào Hoa nhà ta cười lên thật giống một đóa đào hoa rồi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

02

 

Đợi khi ta về đến nhà.

 

Chỉ thấy nô bộc và binh sĩ chen kín cả tiểu viện, gần như muốn làm nổ tung nơi này.

 

Đám người ấy ai nấy mặt mày hung dữ, thật khó khiến người ta nghĩ họ là hạng lương thiện.

 

Ta âm thầm hít lạnh một hơi, vô cớ cảm thấy hôm nay e chẳng có chuyện gì tốt lành.

 

Quả nhiên.

 

Vừa rẽ qua bức tường, trước cửa chính phòng không chỉ có Tần Đình Hạc dung mạo cao lớn, thần thái hiên ngang.

 

Mà còn có một nữ nhân.

 

Nàng ta cũng mặc giáp đeo kiếm như hắn, khí độ phi phàm.

 

Gương mặt không son phấn mà vẫn rực rỡ như ánh dương sớm, uy nghi tựa trăng sáng giữa trời.

 

Nàng được hắn ôm trong lòng.

 

Hai người xứng đôi đến mức như hòa làm một, khiến chính ta cũng thấy mình dư thừa.

 

Trong lúc ta còn ngây người, Tần Đình Hạc đã đẩy người kia ra, từng bước tiến đến, nâng mặt ta lên:

 

“Đào Hoa, vui đến ngốc rồi sao? Là ta, phu quân của nàng đây.”

 

Dường như sau khi tìm lại thân phận cũ, hắn cũng vô cùng mừng rỡ. Giọng nói không còn trầm lặng như trước, mà mang theo vài phần ôn nhu triền miên.

 

Lúc này ta mới xác định, người trước mặt đúng thật là phu quân ta.

 

Nhưng nếu đã là hắn…

 

Vì sao hắn lại ôm nữ nhân khác?

 

Ta nhìn Tần Đình Hạc, rồi lại nhìn nữ nhân phía sau.

 

Rõ ràng nàng đang mặc trang phục nữ tướng quân, chẳng lẽ cái ôm vừa rồi chỉ là tình nghĩa đồng đội sinh t.ử nơi sa trường?

 

Thấy ta ngẩn ngơ như vậy, Tần Đình Hạc trực tiếp đưa tay về phía ta:

 

“Trước kia nàng cưu mang ta, giờ ta đưa nàng đi. Từ nay nàng sẽ không còn là thôn nữ Đào Hoa nữa, mà là thiếp thất của tướng quân.”

 

Thiếp thất…

 

Đầu óc ta vẫn mơ hồ.

 

Ta cùng hắn thành thân ba tháng, đêm động phòng còn thề phu thê đồng lòng, bạc đầu không rời.

 

Sao chớp mắt một cái, ta lại thành thiếp rồi?

 

Nhưng còn chưa kịp bất bình, nữ tướng quân bên cạnh hắn đã bước nhanh tới, lạnh lùng hất văng tay hắn đang nắm lấy ta.

 

“Cái gì? Một thôn phụ quê mùa như nàng ta… chàng cũng muốn mang theo?”

 

Ta vô cớ bị đ.á.n.h, trong lòng cũng tức giận:

 

“Ta là thê t.ử của hắn. Hắn không đưa ta đi thì đưa ai?”

 

“Thê t.ử?”

 

Tạ Lâm Trúc cười lạnh phản bác.

 

“Ngươi không nghe Đình Hạc nói muốn nạp ngươi làm thiếp sao?”

 

“Ngươi hồ đồ, vậy ta sẽ khiến ngươi hiểu rõ.”

 

“Ta cùng Đình Hạc vốn là thanh mai trúc mã đã có hôn ước từ trước.”

 

“Còn các ngươi…”

 

“Người ta nói lúc hoảng loạn thì chẳng kịp chọn đường, lúc đói khát thì chẳng chọn thức ăn, lúc nghèo túng thì chẳng chọn thê t.ử. Khi ấy Đình Hạc trọng thương, vì muốn an ổn ẩn thân nơi này, che giấu thân phận, để ngươi tận tâm hầu hạ, bất đắc dĩ mới phải cùng ngươi kết thành phu thê.”

 

“Nhưng thực chất các ngươi là gì?”

 

“Không môi không sính, tư thông mà thôi!”

 

“Ngay cả làm thiếp, cũng phải xem ta có đồng ý hay không!”

 

Ta tức đến nghiến răng, hằn học nhìn về phía Tần Đình Hạc.

 

Nhưng hắn không rảnh để ý tới ta, chỉ vội quay sang dỗ dành nàng ta:

 

“Lâm Trúc…”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Ta biết việc này là có lỗi với nàng, nhưng sự đã đến nước này, ta cùng Đào Hoa đã có phu thê chi thực, lẽ nào nàng muốn ta bỏ mặc nàng ấy sao?”

 

“Đào Hoa cứu ta một mạng, ta không thể phụ nàng ấy cả đời!”

 

“Nếu không trung không nghĩa, đời này sao ta có thể an lòng?”