Tạ Lâm Trúc dựng ngược mày liễu, mắt phượng trợn tròn, tức giận quát:
“Nhưng chàng đã trái lời hứa năm xưa cùng ta một đời một kiếp một đôi người, chẳng phải cũng là bất trung bất nghĩa sao?”
Ánh mắt Tần Đình Hạc chậm rãi đảo qua giữa hai người chúng ta, cuối cùng bất lực thở dài:
“Thế cục ép buộc, ta còn biết làm sao?”
Đến lúc này, ta cũng đã hiểu rõ.
Tần Đình Hạc vốn quen biết nữ tướng quân này từ trước, tình sâu nghĩa nặng, từng hẹn ước trọn đời.
Còn ta…
Năm xưa cứu hắn, chữa thương cho hắn, cho hắn chỗ dung thân, lại còn lấy thân báo đáp…
Bao nhiêu chân tâm thật ý ấy, cuối cùng đổi không nổi một câu thật lòng từ hắn.
Hắn chưa từng tin ta.
Cũng chưa từng yêu ta.
“Hai vị không cần cãi nữa.”
Nghĩ thông rồi, ta cũng đã có quyết định.
Ta nhìn Tạ Lâm Trúc trước:
“Nếu đây là phu quân của cô, vậy cô cứ dẫn hắn đi.”
Rồi lại nhìn Tần Đình Hạc:
“Từ nay về sau, ngươi và ta đôi đường rộng mở, không cần gặp lại.”
Nói xong, ta xoay người bỏ đi:
“Ta còn phải ra ruộng thụ phấn hoa đào. Lúc các người đi nhớ tiện tay đóng cổng giúp ta.”
03
Ta chẳng hề do dự.
Người phía sau lại chần chừ.
Rốt cuộc, tiếng bước chân quanh quẩn mấy lần, Tần Đình Hạc vẫn bước nhanh tới, một phen kéo lấy ta:
“Đào Hoa, đừng nói những lời giận dỗi ấy với ta.”
Ta hất mạnh tay hắn ra:
“Ai giận dỗi ngươi? Ta bình tĩnh lắm.”
“Ngươi đã có thê t.ử rồi, ta không thể làm thê t.ử của ngươi, vậy giữa ta và ngươi cũng chẳng còn quan hệ gì nữa. Chẳng phải chỉ có vậy thôi sao?”
“Ta biết nàng oán ta lừa nàng!”
Tay Tần Đình Hạc đặt lên vai ta, ép ta quay lại đối diện hắn, bóp đến mức vai ta đau nhức, cổ họng cũng nghẹn lại.
“Nhưng nửa năm ở bên nàng, tấm lòng ta dành cho nàng là thật.”
Ta cười nhạt đầy khinh bạc:
“Ồ, lòng dành cho ta là thật, vậy lời hứa với ta là giả?”
Ban nãy, lời hứa “một đời một kiếp một đôi người” mà Tạ Lâm Trúc nhắc đến, hắn cũng từng nói với ta.
Đại để nữ nhân trên đời đều mong được cùng người mình yêu sóng vai đồng hành, hợp thành một thể.
Còn nam nhân phần nhiều đều nghĩ tới tam thê tứ thiếp.
Cho nên, điều nữ nhân vốn nên được có, lại thành xa cầu.
Còn lời hứa vốn nên trịnh trọng của nam nhân, cuối cùng chỉ thành lời dỗ dành thuận miệng, nói xong liền phủi sạch.
“Ngươi biết đấy, ta chỉ là thôn nữ quê mùa, chẳng hiểu đạo lý lớn lao gì, cũng không hiểu cái gọi là trung nghĩa trong miệng ngươi.”
“Ta chỉ biết lời đã nói thì phải giữ. Không giữ lời, khác gì tiếng kêu loạn của trâu ngựa gà vịt? Chẳng thể lọt vào lòng người.”
“Cho nên những lời ngươi từng nói với ta suốt thời gian qua, coi như ta nghe vô ích. Sau này ta không muốn nghe nữa, ngươi cũng chẳng cần nói thêm.”
Tần Đình Hạc nghiến răng tức giận, bàn tay nắm cánh tay ta run lên vì dùng sức:
“Ngay cả Lâm Trúc cũng chưa từng oán trách ta như vậy, sao nàng lại có tính khí lớn đến thế!”
“Con người vốn có sang hèn khác biệt. Gia thế như nàng, sao có thể làm chính thê của ta?”
Ta giãy khỏi tay hắn, giọng nói cũng mang theo lửa giận:
“Đúng vậy, chẳng phải giờ ta không làm nữa rồi sao? Vậy nên buông ta ra, kẻo loại người thấp hèn như ta lại làm bẩn tay ngài.”
Mượn cơn giận, Tần Đình Hạc bóp lấy cằm ta, nhưng lời nói bên tai lại hạ thấp xuống:
“Đào Hoa, ta không giấu nàng. Người ta thật lòng yêu là nàng, nếu không đã chẳng có Lâm Trúc trước rồi còn động lòng với nàng.”
“Nhưng chí ta là tranh thiên hạ, không thể thiếu sự chống lưng của Tạ thị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ngôi hoàng hậu chỉ có thể là của Lâm Trúc, còn nàng…”
“Còn ta chỉ có thể là của chính ta.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta nghiến răng nói ra câu ấy, đồng thời dứt khoát đẩy hắn ra.
“Tần Đình Hạc, nếu ta không thể làm thê t.ử của ngươi, vậy ngươi cũng không còn là phu quân của ta nữa. Cho nên mặc kệ ngươi là ai, cũng chẳng còn liên quan đến ta.”
Đồng t.ử Tần Đình Hạc co rút lại vì kinh ngạc:
“Chỉ vì ta muốn nàng làm thiếp… mà nàng không cần ta nữa?”
“Không cần nữa.”
“Tề Đào Hoa, nàng đừng hối hận!”
Ta không hề dừng bước, xuyên qua đám người.
“Không hối hận!”
04
Bỗng chốc phong vân biến sắc, mây đen che kín bầu trời.
Trên mặt đã lấm tấm hơi ẩm.
Chưa thấy mưa đâu, đã cảm thấy đất trời lạnh xuống.
Nhưng ta vẫn đi.
Trở lại mảnh rừng của mình.
Trời đổ mưa rồi.
Hoa đào không thể tiếp tục thụ phấn nữa.
Nửa ngày lao lực sáng nay xem như uổng phí.
Những đóa đào mềm mại không chịu nổi gió mưa quất xuống, rơi đầy mặt đất.
Ta chợt nhớ lần đầu gặp Tần Đình Hạc.
Khi ấy hắn cũng nằm dưới đất như vậy.
Không.
Là nằm trong căn nhà gỗ nhỏ ta dựng giữa rừng để trông đào mỗi mùa thu hoạch.
Khi ấy ta thật sự bị dọa cho giật mình.
Trên người hắn cắm ngang dọc mấy mũi tên gãy, m.á.u đen đông lại nhuộm kín y phục.
Mặt người lại trắng bệch.
Ta đưa tay thăm thử, vẫn còn một hơi thở yếu ớt.
Đêm qua chưa bị dã thú trong núi ăn mất, coi như mạng lớn phúc lớn.
Cứu người đương nhiên phải cứu.
Nhưng cứu xong, ta lại nghi ngờ thân phận hắn.
Hiện giờ thế đạo bất an, phiên trấn hỗn chiến, quần hùng nổi dậy.
Nhìn vết thương do tên b.ắ.n và thân hình cường tráng ấy, ta đoán hắn xuất thân quân ngũ, có khi địa vị còn chẳng thấp.
Nếu hắn thật sự có thân phận, vậy ta cứu hắn một mạng, hắn ắt phải báo đáp chứ?
Biết đâu Tề Đào Hoa ta một bước đổi đời.
Ta vui vẻ nghĩ như vậy.
Mấy bát t.h.u.ố.c, mấy bát canh gà đổ xuống bụng, người cuối cùng cũng tỉnh.
Nhưng đôi mắt trống rỗng, không nói một lời.
“Là ta cứu ngươi.”
Ta nói.
Hắn không phản ứng.
“Ngươi là ai? Tên gì?”
“Còn nhớ người thân hay nơi nào để đi không?”
…
Bất kể ta hỏi gì, hắn cũng chỉ trợn mắt lắc đầu.
Ta thầm nghĩ xong rồi.
Đầu óc người này hẳn cũng bị thương, ngốc thật rồi.
Trong thoáng chốc ta cũng cuống quýt đau đầu.