Hạc Biệt Thanh Sơn

Chương 6



Sau đó ta chạy như điên đến căn nhà gỗ lấy t.h.u.ố.c, lại tốn sức chín trâu hai hổ mới kéo được Thẩm Trường Thanh đã mất m.á.u hôn mê về nhà hắn.

 

Thay y phục, khâu vết thương, bôi t.h.u.ố.c, lau người…

 

Bận rộn suốt một đêm, chân trời đã hửng màu bụng cá.

 

Trước mắt ta cũng tối sầm, mê man ngủ thiếp đi.

 

Lần nữa tỉnh lại, bên ngoài lại là đêm tối.

 

Trong cơn mơ hồ ngẩng đầu lên, ta bắt gặp đôi mắt ướt át sáng ngời của Thẩm Trường Thanh.

 



 

Đôi mắt như vậy, ta đã từng thấy qua một đôi.

 

Khắc tận đáy lòng, rõ mồn một trước mắt.

 

Tinh thần ta có chút hỗn loạn.

 

Thẩm Trường Thanh thấy ta thất thần, cố nhịn đau khàn giọng giải thích:

 

“Tối qua lúc ta đang đi dạo đọc sách, phát hiện đám tặc nhân kia. Chúng đông người, ta biết mình không địch nổi, chỉ nghĩ nhân lúc chúng không để ý lẻn vào nhà tỷ cứu tỷ ra.”

 

“Nhưng vẫn bị phát hiện.”

 

Quả nhiên là vì cứu ta…

 

Sống mũi ta lập tức cay xè, cúi mắt xuống:

 

“Đa tạ ngươi… là ta liên lụy ngươi…”

 

Hắn khẽ lắc đầu:

 

“Không, Đào Hoa tỷ… ta không cứu được tỷ, là tỷ cứu ta.”

 

“Nhưng nhà tỷ bị thiêu hủy rồi, sau này định làm thế nào?”

 

“Báo quan bắt hung thủ, rồi ở tạm trong căn nhà gỗ trên núi, dành dụm tiền xây nhà mới thôi.”

 

Ta hít sâu một hơi, ép nỗi căm hận xuống, cố dùng giọng nhẹ nhàng hơn, mong xua bớt đau đớn cho hắn.

 

Nhưng cuối cùng vẫn không giấu nổi đau lòng và áy náy, chỉ có thể hạ mi mắt mới tiếp tục nói được.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Dù sao chuyện này cũng vì ta mà ra.”

 

“Ngươi cứ yên tâm dưỡng thương, ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt.”

 

Ta nói rất nhẹ nhàng, nhưng thực chất trong lòng đau đớn đến cực điểm.

 

Thẩm Trường Thanh cũng là người mất mẹ từ nhỏ.

 

Khi phụ thân hắn bị bắt đi lính, hắn mới tám tuổi, còn nhỏ hơn ta.

 

Khi ấy hắn cũng nhờ bà con láng giềng giúp đỡ mới miễn cưỡng sống nổi.

 

Ta cũng từng không ít lần mang cơm cho hắn.

 

Nhưng hắn tuy cô khổ đáng thương, lại thiên tư xuất chúng.

 

Đọc sách qua mắt không quên, mở miệng là thành thơ.

 

Về sau có nhà giàu trong thành đưa hắn đi làm thư đồng.

 

Từ đó hắn mới được yên ổn lớn lên.

 

Mười sáu tuổi đã đỗ tú tài.

 

Mắt thấy tiền đồ rộng mở, trong thành không ít quyền quý muốn chiêu mộ hắn làm môn khách.

 

Hắn lại lần lượt từ chối, hành trang đơn bạc quay về ngôi làng nhỏ nơi mình lớn lên.

 

Cuộc sống sau này vẫn áo vải cơm thô.

 

Nhưng hắn đọc thông kinh sử, uyên bác quần thư, chỉ để chờ ngày khoa cử đỗ đạt.

 

Chỉ còn năm tháng nữa là tới kỳ Thu vi…

 

Giờ hắn lại vì ta mà bị thương nặng thế này.

 

Chẳng phải là ta đã hủy hoại tiền đồ của hắn sao?

 

Món nợ ân tình lớn như trời ấy, ta phải lấy gì để trả đây?

 

09

 

Trường Thanh cau mày nhịn đau, đầy vẻ lo lắng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Đường núi xa xôi, đi lại nhiều điều bất tiện.”

 

“Hơn nữa kẻ thù của Đào Hoa tỷ hẳn không dễ đối phó đâu? Có báo quan e cũng chẳng đi đến đâu.”

 

“Ngược lại, nếu chọc giận bọn chúng, hoặc tỷ một mình ra ngoài để chúng phát hiện tung tích, quay lại tiếp tục hãm hại thì phải làm sao?”

 

“Cho nên Đào Hoa tỷ chi bằng cứ an phận ở đây, đợi sóng gió qua đi rồi hãy tính.”

 

Rốt cuộc hắn là người đọc sách, suy nghĩ chu toàn hơn ta.

 

Không còn cách nào khác, ta đành gật đầu.

 

Sau đó, cũng giống như từng chăm sóc Tần Đình Hạc, ta lại chăm sóc Thẩm Trường Thanh thêm một lần nữa.

 

Hết bát t.h.u.ố.c lại đến bát canh, tận tâm tận lực.

 

Chỉ là hắn vốn là thư sinh yếu ớt.

 

Thân thể không cường tráng như Tần Đình Hạc, hồi phục thực sự rất chậm.

 

Hơn hai mươi ngày trôi qua mà vẫn thoi thóp yếu ớt.

 

Ta càng thêm bực bội trong lòng:

 

“May mà đang là mùa xuân… Nếu đến mùa hè mới dưỡng thương thì còn khổ hơn.”

 

Ta vừa nói vừa dùng dải vải trắng sạch sẽ quấn từng vòng quanh vết thương bên hông hắn.

 

Hắn lại đè tay ta xuống, khẽ nhíu mày.

 

Ta ngẩn người, trong lòng càng khó chịu hơn:

 

“Dạo này ta đếm đào, tay thô ráp, làm đau ngươi rồi…”

 

Hắn chậm rãi khép tay ta vào lòng bàn tay mình, lúc ấy mới lên tiếng:

 

“Là ta không tốt. Mùa nông vụ vốn đã khiến Đào Hoa tỷ mệt nhọc, thân thể ta lại mãi chẳng khá lên, còn cần tỷ chăm sóc, khiến tỷ thêm phiền lòng.”

 

Giọng hắn rất nhẹ, thậm chí có vài âm tiết chỉ còn là hơi thở thoát ra nơi môi.

 

Quấn quýt triền miên, mập mờ không rõ…

 

Ta chợt nhớ đến ngày đầu tiên cùng Thanh Sơn.

 

“Đào Hoa thương Thanh Sơn nhất, cho nên Đào Hoa muốn gì… Thanh Sơn cũng nguyện cho…”

 

Cùng một âm điệu ấy, như tiếng vọng trong thung lũng vang lên giữa cõi lòng trống rỗng của ta.

 

Nhưng người trước mắt không còn là người năm đó.

 

Mà đoạn tình cảm ấy…

 

Đau đớn và hận ý lần nữa tràn ngập tâm trí, khiến ta theo bản năng kháng cự. Ta mạnh mẽ rút tay khỏi tay Thẩm Trường Thanh, lời nói cũng đầy ẩn ý:

 

“Ta đã nói rất nhiều lần rồi, ngươi bị thương vì ta, nên ta chăm sóc ngươi là chuyện phải làm.”

 

“Những lời khách sáo ấy không cần nói nữa, quan trọng nhất là dưỡng cho thân thể mau khỏe.”

 

Ánh mắt Thẩm Trường Thanh tối xuống, gượng cười mong manh như chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi tan:

 

“Được.”

 

Sau đó hắn tiếp tục dưỡng thương.

 

Ta cũng tiếp tục làm việc.

 

Đếm xong những trái đào non không phải chỉ chờ chúng lớn lên là xong.

 

Còn phải làm cỏ, tưới nước, bón phân…

 

Ta khao khát năm nay được mùa.

 

Được mùa thì kiếm được nhiều tiền, sau này dựng nhà mới lên, ta cũng có thể hoàn toàn buông bỏ quá khứ, sống một cuộc đời mới tinh khôi.

 

Nghĩ vậy lại càng thêm hăng hái.

 

Cuốc bổ xuống không ngừng, như muốn c.h.ặ.t đứt hết mọi duyên nợ cũ.

 

10

 

Ngày tháng trôi qua từng chút một, rất nhanh đã vào hạ.

 

Thân thể Thẩm Trường Thanh tuy chưa nói là khỏi hẳn, nhưng đi lại quanh nhà đã không còn trở ngại.

 

Thật ra, từ sớm hơn nữa, khi ta bận rộn ngoài đồng, hắn ở nhà cũng chưa từng nhàn rỗi.

 

Dù nằm trên giường không dậy nổi, hắn vẫn sách không rời tay, ngày đêm khổ đọc.