Hạc Biệt Thanh Sơn

Chương 5



07

 

Tiểu binh ăn cơm xong liền phải trở về phục mệnh.

 

Trước lúc đi còn hỏi ta có lời nào hay vật gì muốn gửi cho tướng quân hay không.

 

Ta mím môi:

 

“Chúc hắn bình an thuận lợi, cũng chúc ngươi như vậy.”

 

“Đi đi, dọc đường cẩn thận.”

 

Tiễn hắn xong, ta khóa cổng viện.

 

“Cạch” một tiếng giòn tan, dường như cũng làm vỡ vụn thứ gì đó trong tim.

 

Xa núi vào đêm, trăng treo đầu cành, lúc này là lúc tương tư nhất…

 

Nước mắt lại đầy mặt, rốt cuộc ta vẫn không nỡ.

 

Nhưng đã quá muộn rồi.

 

Hắn đi rồi.

 

Cửa khóa rồi.

 

Giữa ta và hắn, sẽ không còn tương lai nữa.

 

Một mình thổi tắt đèn nằm xuống, bốn phía im phăng phắc.

 

Nhưng ta trằn trọc mãi, thế nào cũng không ngủ được.

 

Đã là mùa xuân, lẽ ra không nên lạnh.

 

Nhưng ta đã quen với vòng ôm của Thanh Sơn, quen cảm giác bàn tay nóng ấm của hắn phủ lên bụng ta.

 

Đột nhiên nằm ngủ một mình, lạnh lẽo cô quạnh, khó tránh khỏi không quen.

 

Nhưng…

 

Trước khi có hắn, chẳng phải ta cũng một mình sống qua biết bao năm sao?

 

Nói cho cùng, cũng chỉ là hai chữ “quen thuộc”.

 

Không có gì ghê gớm, rồi ta sẽ từ từ chịu đựng, lại quen với một mình thôi.

 

Nghĩ như vậy, khóc như vậy, chẳng mấy chốc ta đã mơ màng muốn ngủ.

 

Nửa mê nửa tỉnh lại nghe thấy chút động tĩnh sột soạt.

 

Chút buồn ngủ ít ỏi trong ta lập tức tan sạch.

 

Lẽ nào Tần Đình Hạc cũng giống ta?

 

Không quen khi bên cạnh không còn ta, nên quay về tìm ta?

 

Niềm vui mừng không ép nổi vừa dâng lên trong lòng, thoáng chốc lại tan biến.

 

Hắn không còn ta, nhưng vẫn còn Tạ Lâm Trúc…

 

Ban ngày hôm nay, trước mặt bao người, bọn họ đã chẳng che giấu nổi tình ý nồng nàn. Lúc này sao có thể không gần gũi bên nhau…

 

Vậy người trong viện là ai?

 

Ta nín thở lắng nghe kỹ hơn, không phải tiếng bước chân của một người!

 

Trong lúc kinh hoàng, chỉ thấy một ống trúc nhỏ chọc thủng giấy dán cửa sổ.

 

Một luồng khói bị thổi vào, mang theo mùi hương quỷ dị.

 

Ta lập tức bịt kín miệng mũi.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Có người muốn hại ta!

 

Ta sững lại, vội chui sâu vào trong chăn, giảm bớt ảnh hưởng của mê hương.

 

Lúc này xông ra đối chất chẳng khác nào đi tìm c.h.ế.t.

 

Ta phải trốn trong góc kín này, giữ lấy mạng mình!

 

Nhưng rốt cuộc là ai muốn ra tay với ta?

 

Ta nghĩ trăm bề.

 

Tần Đình Hạc từng bị ám toán đến suýt mất mạng.

 

Lẽ nào kẻ thù của hắn biết hắn đã Đông Sơn tái khởi, nên quay lại báo thù?

 

Đến cả ta cũng không tha.

 

Hay là…

 

Ta đã chọc giận vị đại tướng quân quyền thế ấy.

 

Ta không chịu theo hắn đi, hắn cũng chẳng muốn để ta sống.

 

Hoặc là Tạ Lâm Trúc kia, vẫn vì ghen tuông mà không dung nổi ta?

 

Ta không biết mình đã làm sai điều gì, phải gặp tai họa diệt thân thế này!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chờ thêm một lúc nữa, bên ngoài bỗng ánh lên hồng quang.

 

Bọn chúng muốn dùng mê hương làm ta bất tỉnh, rồi thiêu c.h.ế.t ta.

 

Ta vẫn không dám động, tiếp tục suy tính.

 

Nếu là kẻ thù của Tần Đình Hạc, hoặc chính hắn muốn g.i.ế.c ta, trực tiếp phái người xông vào c.h.é.m c.h.ế.t ta chẳng phải xong rồi sao?

 

Hà tất còn dùng mê hương, lại giả thành hỏa hoạn để che mắt người khác?

 

Lẽ nào thật sự là Tạ Lâm Trúc?

 

Dù ta không theo Tần Đình Hạc đi, nàng ta vẫn không chịu bỏ qua cho ta?

 

Trong nháy mắt, lửa giận cũng bùng lên trong lòng ta.

 

Báo quan!

 

Nhất định phải báo quan!

 

Mắt thấy căn nhà đã bốc cháy ngùn ngụt, xà ngang bắt đầu rơi lộp bộp, chăn bông trên người cũng bén lửa.

 

Cái nóng thiêu đốt và nỗi sợ vô tận cuốn lấy toàn thân ta.

 

Ta cố giữ tỉnh táo, mãi đến khi nghe tiếng bước chân đám người bên ngoài rời đi.

 

Khi ấy, ta gần như đã bị khói hun c.h.ế.t, bị lửa thiêu c.h.ế.t, mới dám động đậy.

 

Ta chụp lấy chậu nước rửa mặt tối qua, dội thẳng từ đầu xuống người, rồi bất chấp tất cả lao ra ngoài.

 

Vừa ra khỏi cửa, xà nhà và khung mái cũng ầm ầm sập xuống.

 

Tiếng động khổng lồ khiến hai chân ta mềm nhũn.

 

Trong khoảnh khắc ấy, ta thật sự không biết nên sợ hãi vì chỉ chậm một bước là sẽ chôn thân biển lửa…

 

Hay nên thấy may mắn vì mình nhanh hơn một bước, mới có thể thoát c.h.ế.t trong gang tấc…

 

08

 

Nhưng dù sợ hãi hay đau đớn đến đâu, ta vẫn không quên chuyện mình phải làm.

 

Báo quan.

 

Nhất định phải báo quan, tra ra chân tướng, bắt kẻ ác phải trả giá.

 

Cho nên dù nhìn căn nhà của mình hóa thành tro bụi, ta vẫn cố gượng đứng dậy chạy ra ngoài.

 

Chưa chạy được mấy bước, đã nghe trong đống củi bên cạnh có tiếng giãy giụa yếu ớt cùng tiếng thở dốc khe khẽ của nam nhân.

 

Tim ta giật thót.

 

Lẽ nào thật sự có thích khách?

 

Tần Đình Hạc quay lại cứu ta, cũng bị người ta hạ sát?

 

Trái tim đang đập điên cuồng bỗng chốc trĩu xuống.

 

Ta bước nhanh lại gần xem, chỉ thấy một cánh tay đẫm m.á.u đang yếu ớt vươn ra trong không trung.

 

Da đầu ta lập tức tê dại.

 

Người kia cũng phát hiện ra ta, gắng chút sức lực, cất giọng lớn hơn:

 

“Đào Hoa tỷ… cứu ta… cứu ta…”

 

Giọng nói này không phải Tần Đình Hạc…

 

Ta luống cuống lau đi nước mắt làm mờ mọi thứ, cuối cùng nhìn rõ nam nhân trước mặt.

 

Thẩm Trường Thanh.

 

Đứa đệ đệ hàng xóm lớn lên cùng ta từ nhỏ.

 

Sao hắn lại ở đây?

 

Lẽ nào phát hiện đám phóng hỏa, muốn ngăn cản nên bị chúng hãm hại?

 

Một nhát d.a.o xuyên bụng không g.i.ế.c c.h.ế.t hắn, nhưng m.á.u chảy không ngừng đã nhuộm đỏ toàn thân.

 

Ta lập tức dò hơi thở, nghe tim hắn, rồi dùng tay bịt c.h.ặ.t vết thương.

 

Còn cứu được!

 

Vẫn còn cứu được!

 

“Trường Thanh! Thẩm Trường Thanh! Đừng sợ, ta cứu ngươi! Đào Hoa tỷ cứu ngươi!”

 

“Đừng c.h.ế.t… đừng vì ta mà c.h.ế.t!”

 

 

Trong lòng ta lặp đi lặp lại những lời ấy, ngoài miệng cũng không ngừng gọi.

 

Nhà đã cháy sạch rồi.

 

Ta chợt nhớ trong căn nhà gỗ ngoài ruộng vẫn còn ít t.h.u.ố.c kim sang trước kia dùng chữa thương cho Tần Đình Hạc.

 

Ta vội xé áo buộc c.h.ặ.t bụng Thẩm Trường Thanh, rồi vừa vỗ mặt hắn vừa dặn đi dặn lại:

 

“Đừng ngủ! Đừng ngủ mất! Ta đi lấy t.h.u.ố.c cứu ngươi!”