Vân Thần Tông.
Con đường tu hành của Yến Nghiêu bằng phẳng như lụa, thiên phú cực cao, gia thế hiển hách, tông môn hùng mạnh, sư phụ tốt và bạn bè thân thiết... tất cả những thứ này hắn đều có.
Giống như nhân vật chính trời sinh, ông trời luôn thiên vị hắn.
Đoàn Khung Dạ đối đãi với hắn cũng không có gì phải bàn, vì bản thân có khuyết điểm, Đoàn Khung Dạ bèn dốc hết kỳ vọng vào Yến Nghiêu.
Cho dù sư huynh chưởng môn tặng hai khối thạch đúc kiếm, hắn cũng nhường một khối cho muội muội, một khối tặng cho đồ đệ.
"Sư tôn không cần sao?"
Yến Nghiêu chỉ cảm thấy Đoàn Khung Dạ quá tốt với mình.
Đoàn Khung Dạ khinh miệt cười:
"Sư tôn muốn tự sẽ đi tìm, chút đồ này sư tôn không thèm, con giữ lấy là được."
Trong mắt Yến Nghiêu, sư tôn của mình là người không gì làm không được như vậy, đối xử với hắn lại vô cùng chu đáo.
Còn với Đoàn Khung Dạ, Yến Nghiêu thực sự chưa từng phụ sự kỳ vọng của hắn, mỗi lần đại hội thi kiếm trong tông đều vượt xa mọi người, luôn luôn áp đảo Lục X Bạch.
Trong Vân Thần Tông, Yến Nghiêu là đệ nhất trong số đệ tử thân truyền, nhìn toàn bộ tu chân giới, hắn cũng là thiếu niên thiên tài số một số hai.
"Đứa trẻ này có toàn bộ ưu điểm của Đoàn sư đệ, nhưng không có khuyết điểm của Đoàn sư đệ, có lẽ Khung Dạ thích chính là điểm này, nên đặc biệt tốt với nó."
Vào một lần đại hội thi đấu kiếm, khi Ninh Vân Phồn trò chuyện với Trần Thu Trì đã thuận miệng nói ra câu này.
Đúng lúc bị Yến Nghiêu nghe thấy.
"Sư bá, sư tôn của con sao vậy?"
Thiếu niên ngây thơ tiến lên, dùng một đôi mắt đen láy sáng ngời nhìn Ninh Vân Phồn.
"Ừm..."
Ninh Vân Phồn nhìn Yến Nghiêu, hơi do dự, ông biết trong lòng đứa bé này, Đoàn Khung Dạ luôn là tốt nhất.
"Không có gì, chỉ là lắm lời thôi."
Ninh Vân Phồn khẽ ho hai tiếng, trả lời kiểu tránh nặng tìm nhẹ.
Trần Thu Trì ở bên cạnh lén liếc nhìn thần sắc Ninh Vân Phồn, cảm thấy ánh mắt ghét bỏ của sư huynh chưởng môn không phải giả, ông thực sự cảm thấy Đoàn Khung Dạ rất phiền.
Yến Nghiêu nhìn hai người bọn họ chớp mắt, giằng co giây lát, bán tín bán nghi tiếp nhận lời giải thích này, sau đó chạy đi tìm Lục Du Bạch cùng luyện kiếm.
Bóng lưng thiếu niên vô ưu vô lự, hoàn toàn là sự tự do tiêu sái của tuổi này.
Người dẫn hắn đi trước, lại đã sa vào vũng lầy từ lâu.
...
Đoàn Khung Dạ thân là một sư tôn, trước mặt đồ đệ chưa từng lộ vẻ yếu thế, tất cả chuyện không tốt đều giấu trong lòng.
Vậy nên lần đầu tiên khi Yến Nghiêu chứng kiến Đoàn Khung Dạ mất khống chế, vô cùng khiếp sợ.
Đó là một đêm mưa.
Phía chân trời truyền đến tiếng sấm sét đinh tai nhức óc, Yến Nghiêu chợt tỉnh giấc, toàn thân đều bị mồ hôi lạnh thấm ướt.
Tia chớp xé rách màn đêm, xé tan bóng tối.
Mí mắt hắn giật không ngừng, trong lòng sinh ra dự cảm chẳng lành.
Yến Nghiêu đứng dậy xuống giường, tùy ý khoác một chiếc áo, cầm ô giấy dầu đi ra ngoài cửa.
Bên ngoài mưa gió tầm tã, sấm chớp đì đùng, nơi ở của Đoàn Khung Dạ lại nổi lên ánh sáng âm u màu đỏ tươi chói mắt.
"Sư tôn..."
Yến Nghiêu ngẩn ra, che ô vội vàng chạy về phương hướng đó.
Hoàn toàn không biết, hắn sẽ vì thế mà suýt mất mạng.
Khi đó Đoàn Khung Dạ bị tâm ma vây khốn, thần trí không còn tỉnh táo, đã quanh quẩn bên bờ vực tẩu hỏa nhập ma.
Trước đó, Đoàn Khung Dạ đã từng gặp tình huống thế này nhiều lần, cho dù ý thức không rõ, vẫn có thể ứng đối thuần thục khiến người khác không khỏi cảm thán.
Kháng cự tâm ma không phải chuyện dễ, trong thời gian này không thể bị quấy nhiễu, bằng không tâm thần bất định cực kỳ dễ đánh mất bản thân.
Đoàn Khung Dạ cưỡng chế vận chuyển linh lực trong thân thể, áp chế huyết mạch ma tộc đang xao động, nhưng đúng lúc này Yến Nghiêu lo lắng xông vào.
"...?!"
Lúc này Đoàn Khung Dạ mặt mũi dữ tợn, sát khí của ma tộc hiện ra, chung quanh là màn sương đen kịt lượn lờ, hoàn toàn không thấy hình tượng tông sư kiếm tu thường ngày.
Yến Nghiêu ánh mắt đờ đẫn, sững sờ tại chỗ.
Sự đả kích mãnh liệt xâm nhập đầu óc hắn, trong đầu một mảnh trắng xóa, bên tai vang lên tiếng ong ong.
Đoàn Khung Dạ mất khống chế đứng dậy, mặt mũi vặn vẹo cực độ, hắn triệu ra linh kiếm từng bước từng bước đi về phía Yến Nghiêu.
Yến Nghiêu nhìn chằm chằm hắn, chậm rãi lùi lại, rơi vào màn mưa như trút nước.
"Sư tôn... sư tôn? Con là Yến Nghiêu."
Mặc kệ ngươi là ai.
Đoàn Khung Dạ giơ tay một kiếm vung qua.
Keng…!
Một thanh kiếm trắng như tuyết khác ngăn cản trước người Yến Nghiêu, sau khi va chạm với Đoàn Khung Dạ thì lập tức kéo Yến Nghiêu lùi sang một bên.
Đoàn Tố Dư một bộ áo trắng, mặt mũi lạnh băng…
Nàng nhíu mày nhìn Đoàn Khung Dạ:
"Một kiếm này của ngươi chém xuống, đứa bé này sẽ mất mạng."
Đoàn Khung Dạ cứng nhắc nghiêng đầu, hình như đang cố gắng hiểu những gì Đoàn Tố Dư nói.
Trong trạng thái này, Đoàn Khung Dạ thần trí không rõ, nhưng năng lực phản ứng cực kém, thực lực không bằng lúc trước.
Đoàn Tố Dư đưa Yến Nghiêu đến khu vực an toàn, sau đó rút kiếm xông lên đánh nhau với Đoàn Khung Dạ đã mất khống chế.
Mưa lớn che phủ tầm nhìn, chỉ thấy hai bóng người đan xen cùng nhau, kiếm khí quanh quẩn vang động lòng người, lưỡi kiếm sáng lòa va chạm phát ra những tiếng leng keng chát chúa.
Yến Nghiêu tỉnh táo hơn không ít, hồi tưởng lời chưởng môn nói lúc trước, bây giờ rốt cục hắn đã hiểu.
Đêm đó động tĩnh không nhỏ, mấy vị trưởng lão đều đến.
Sau khi khống chế được Đoàn Khung Dạ đã mất lý trí, các trưởng lão sợ đứa bé này nhất thời không thể tiếp nhận sự thật, bèn bắt đầu làm công tác tư tưởng cho Yến Nghiêu.
Diệp Quan Tiêu một bộ nghiêm túc bịa lý do:
"Tình huống này của hắn chỉ là sự cố, có thể ăn nấm gì đó xuất hiện ảo giác nên mới xem các con là ma tộc.”
Yến Nghiêu chân thành hỏi:
"Sư thúc, con giống kẻ ngốc sao?"
Trần Thu Trì vỗ vỗ vai hắn, cười:
"Đừng suy nghĩ nhiều, tất cả đều là sư tôn của con cố ý làm ra, để khảo nghiệm năng lực ứng biến của con mà thôi.”
Yến Nghiêu nói:
"Vậy Tố Dư sư thúc đánh trọng thương hắn cũng là một phần của khảo nghiệm sao?"
Mộ Dung Ảnh tiếp lời:
"Trọng thương là vì giúp Dịch sư huynh thí nghiệm phương pháp trị liệu mới."
Dịch Thù Mẫn:
"A đúng đúng đúng."
Mấy vị trưởng lão các ngươi bịa chuyện ít thôi.
Yến Nghiêu đại khái đều đoán được, bặm môi nhìn Đoàn Khung Dạ đang nằm trên giường.
Hắn không có ý khác, chỉ thấy hối hận.
Nếu hắn sớm biết sư tôn tâm ma sâu nặng, liền có thể làm một số việc giúp sư tôn giảm nhẹ gánh nặng, cũng sẽ không sơ ý xông vào lúc sư tôn vận công, biến thành như vậy.
"Con có muốn giúp hắn không?"
Đoàn Tố Dư chợt hỏi hướng Yến Nghiêu.
Yến Nghiêu trầm mặc gật đầu.
Đoàn Tố Dư nói:
"Không có tác dụng đâu, tâm ma của hắn chỉ có chính hắn có thể khắc phục, con cứ như thường ngày chăm chỉ luyện kiếm, chính là báo đáp lớn nhất đối với hắn.
Yến Nghiêu:
"Nếu sư tôn thực sự xảy ra chuyện thì phải làm sao?"
Đoàn Tố Dư méo miệng:
"Thì ta sẽ phát điên."
Về sau, nàng điên thật.
...
Mấy ngày sau, Đoàn Khung Dạ khôi phục như cũ.
Hắn biết được mình sau khi mất không chế suýt hạ sát thủ đối với Yến Nghiêu thì vô cùng hối hận, tìm không ít đồ tốt một hơi giúi cho tiểu đồ đệ, xem như bồi thường.
Đoàn Khung Dạ vị sư tôn này thực sự tâm huyết, Yến Nghiêu rất khó không toàn toàn ý tâm hướng về hắn.
Quan hệ hai người vẫn tốt như vậy, hầu như không có xa cách…
Trải qua sự việc lần trước, Đoàn Khung Dạ cũng bắt đầu nhìn nhận lại bản thân, cuộc sống hiện tại rất tốt đẹp, hắn không muốn lại bị tâm ma quấy rầy, khát vọng thay đổi hiện trạng này.
Ý của Đoàn Tố Dư là:
"Chỉ cần huynh buông tha chính mình, tâm ma của huynh cũng sẽ biến mất.”
Thái độ của Đoàn Khung Dạ là:
"Đâu có dễ dàng như vậy, hai ta huyết mạch giống nhau, nhưng muội may mắn hơn, không thể hiểu được cảm giác của ta đâu.”
Thế là, Đoàn Tố Dư không thèm để ý đến hắn nữa…
Điểm không tốt của Đoàn Khung Dạ chính ở chỗ này, bởi vì từ nhỏ chịu ảnh hưởng của huyết mạch ma tộc, luôn cố chấp với vấn đề đó.
Hắn càng để tâm, tâm tư tạp nham càng nhiều, tâm ma cũng càng khó giải.