Hắc Nguyệt Quang Thiếu Đạo Đức Của Tu Chân Giới

Chương 130: Vinh quang và thống khổ



Về sau, Đoàn Khung Dạ lập chí dựa vào ngoại vật để thay đổi hiện trạng, bắt đầu tìm kiếm khắp nơi công pháp thoát khỏi tâm ma.

Tình cờ, hắn nghe được…

Ba ngàn năm trước, Yến Thanh Xuyên từng nghiên cứu một công pháp cho Văn Lan, hiện tại trở thành một môn cấm thuật lưu tồn trong Tàng Kinh Các của Yến gia.

Yến gia, đơn giản là thuận tiện không thể thuận tiện hơn.

Đoàn Khung Dạ quyết định tìm đồ đệ nhà mình.

Ban đầu Yến Nghiêu biết là cấm thuật còn không muốn giúp, nhưng nghe nói là để giảm bớt tâm ma, hắn không nghĩ nhiều nữa lập tức nhận lời.

Không một ai là thành viên quan trọng của Vân Thần Tông mà không biết tính nghiêm trọng của tâm ma Đoàn Khung Dạ.

"Sư tôn ngàn vạn cẩn thận, đây là cấm thuật Yến gia, có thể có nguy…"

Yến Nghiêu còn chưa nói xong, Đoàn Khung Dạ đã đã lấy đi bí pháp từ trong tay hắn.

"Không cần lo lắng, sư tôn có thể có chuyện gì được?"

Lúc này, Đoàn Khung Dạ đã nôn nóng không kìm được.

Yến Nghiêu hơi nhíu mày, càng không yên tâm.

Hôm đó lúc luyện kiếm với Lục Du Bạch, hắn đều mất hồn mất vía, bộ dạng tâm sự nặng nề.

"Dạo này ngươi sao vậy?"

Lục Du Bạch quan tâm hỏi.

Yến Nghiêu nhìn sư đệ tốt nói thật:

"Cảm thấy sư tôn cực kỳ để ý cái trước mắt mà không nghĩ đến lâu dài, sợ hắn nóng vội mà xảy ra chuyện."

Lục Du Bạch tự nhiên biết tầm quan trọng của Đoàn Khung Dạ với Yến Nghiêu. Từ khi quen biết hắn, Lục Du Bạch ngày ngày bị hắn lải nhải, cẩn thận suy nghĩ thì có thể nhận ra Yến Nghiêu đã dần trở nên trầm ổn chính sau đêm mưa đó.

"Các trưởng lão đều rất để tâm đến Đoàn sư bá, Tố Dư sư thúc cũng sẽ để ý đến hắn, đừng quá lo lắng."

Đoàn Tố Dư: Không ngăn được dù chỉ một chút.

...

Khiến Yến Nghiêu cảm thấy bất ngờ là, bộ cấm thuật đó thực sự phát huy tác dụng.

Trạng thái của Đoàn Khung Dạ tốt hơn nhiều, ảnh hưởng của tâm ma với hắn cũng không nghiêm trọng như vậy.

Ngay cả Ninh Vân Phồn cũng cảm thấy lạ.

"Ngươi nghĩ thông rồi sao, khi nào ngộ tính cao như vậy?"

Đoàn Khung Dạ đắc ý cười:

"Ngộ tính của ta vốn cao mà, sư huynh coi thường ai đó?"

"Sao đột nhiên chuyển biến tốt thế?"

Ninh Vân Phồn thấy mừng thay cho hắn, đồng thời cũng có chút lo lắng.

"Cái này không nhọc sư huynh chưởng môn phí tâm, nếu sư huynh muốn biết trong đại hội thi kiếm lần trước, Yến Nghiêu đã giành thắng lợi thế nào, ta có thể tỉ mỉ vì sư huynh giảng giải…"

Ninh Vân Phồn: "..."

Cả ngày chỉ biết khoe khoang đồ đệ.

...

Đoàn Khung Dạ nghênh đón khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời, lúc đó hắn không khác gì người bình thường, hưởng thụ đỉnh cao nhân sinh mà mình đổi lấy bằng nỗ lực.

Nhìn thấy sư tôn tốt lên, tâm sự của Yến Nghiêu dần buông, không còn lo lắng như trước nữa...

Mây mù đã tan, thiếu niên cũng trở nên vui tươi sáng sủa như trước.

Ngày tháng như vậy kéo dài rất lâu, người Vân Thần Tông đều không cảm nhận được gì bất thường.

Bọn họ chìm đắm trong an lạc, như mộng như ảo.

Năm mười hai tuổi, Yến Nghiêu cùng sư đệ sư muội tham gia thí luyện Độ Hà Tháp do ngũ đại tiên môn sáng lập.

Khi đó cặp sư đồ là hắn và Đoàn Khung Dạ đã cực kỳ nổi danh, người trong tiên môn đều từng nghe danh hắn. Sau khi đến Độ Hà Tháp, không ít người dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn về phía Yến Nghiêu.

"Đây chính là đệ tử thân truyền của Đoàn Khung Dạ sao, quả nhiên khí thế bất phàm, y hệt sư tôn hắn năm xưa.”

"Nếu Yến Nghiêu có thể giành được thứ hạng cao trong số nhiều người thế này, mới thực sự là lợi hại y hệt Đoàn Khung Dạ năm đó, thiếu niên thiên tài hoành không xuất thế, tỏa sáng tới tận bây giờ."

"Ây da, Đoàn Khung Dạ trừ thân thế kém chút, tính cách hơi cực đoan ra, nhưng mặt khác đều khá tốt, không biết vị Yến tiểu hữu này có thể giành lấy vẻ vang cho sư tôn hắn không đây.”

Những lời cảm thán liên quan đến hắn và Đoàn Khung Dạ ấy, Yến Nghiêu đều nghe được, thầm hạ quyết tâm giành lấy thành tích tốt.

Đây là lần đầu hắn chính thức lộ diện ở Tiên môn, cũng là cơ hội đầu tiên giành lấy thể diện cho sư tôn.

"Nhiều người quá, đánh không lại làm sao giờ?"

Thẩm Hàm Thanh suy sụp, hắn chẳng muốn so tài với người ta tẹo nào.

Sở Anh nhiệt tình phơi phới:

"Có thể tự tin hơn chút được không, chúng ta dù gì cũng là đệ tử thân truyền của tam đại Thánh Tông đó!"

Lục Du Bạch thản nhiên bình tĩnh:

"Sợ cái gì? Các ngươi nhìn ý chí chiến đấu của Yến sư huynh đi, ta cảm thấy một mình hắn liền có thể giải quyết."

Thẩm Hàm Thanh và Sở Anh nghe lời nhìn qua, chỉ thấy đại sư huynh nhà mình đã đầy mặt quyết tâm, không ngừng lau kiếm.

"Tại sao lại có người nỗ lực như vậy?"

Thẩm Hàm Thanh nghĩ mãi mà không hiểu.

Hắn rất muốn tìm cái giường thoải mái ngủ một giấc.

Yến Nghiêu nhếch môi, trên khuôn mặt đầy vẻ tự tin:

"Các ngươi có thể làm màu, một mình ta cũng có thể lấy đệ nhất."

Khi đó, chưởng môn của ngũ đại tiên môn tuyên bố so tài bắt đầu.

Sở Anh rút kiếm chỉ Độ Hà Tháp:

"Xông lên, xông lên, xông lên!"

Bốn người cùng nhau xông về phía Độ Hà Tháp.

...

Trong suốt thí luyện Độ Hà Tháp, bốn kiếm tu Vân Thần Tông rất được chú ý.

Mà về phần biểu hiện cụ thể của các đệ tử thân truyền, cho dù là vua lười biếng Thẩm Hàm Thanh cũng có chỗ rất đáng khen.

Càng không phải nói Yến Nghiêu luôn luôn ưu tú, bốn chữ “con cưng của trời” được biểu hiện cụ thể trên người hắn.

Lần này bộc lộ tài năng, vốn phải là sự khởi đầu rất tốt trên con đường tu tiên của hắn.

"Bây giờ chúng ta đánh tới tầng chín, tạm thời đang xếp thứ hai, rất nhanh liền có thể đuổi kịp Lăng Tiên Tông."

Lục Du Bạch nhìn thoáng qua bảng xếp hạng hiển thị ở tầng chín và nói.

"Tốt quá!"

Sở Anh cuồng hỉ.

Thẩm Hàm Thanh hơi giống với kiểu người hồi quang phản chiếu, có thời gian rảnh trêu chọc:

"Được rồi, bây giờ ba chúng ta nghỉ ngơi, còn lại chỉ cần một mình Yến sư huynh liền đủ."

Yến Nghiêu đang định mắng hắn hai câu, ngoài Độ Hà Tháp chợt truyền đến giọng nói của chưởng môn nào đó.

"Trưởng lão Đoàn Khung Dạ Vân Thần Tông đọa ma, hiện tại không rõ tung tích, thí luyện tùy thời có khả năng chấm dứt, xin mọi người chú ý."

Thông báo này để phòng ngừa đệ tử không nghe rõ, còn chuyên môn lặp lại ba lần.

Lục Du Bạch, Sở Anh và Thẩm Hàm Thanh đồng loạt nhìn Yến Nghiêu, nhất thời bối rối không biết làm sao.

Yến Nghiêu trong nháy mắt mặt mũi tái nhợt, chấn kinh sững sờ tại chỗ

"... Yến Nghiêu?"

Lục Du Bạch gọi tên hắn.

"Không đâu... không đâu... bọn họ đang lừa người!"

Kiếm quang của Phụng Dạ kiếm trở nên chập chờn bất thường, Yến Nghiêu nắm chặt kiếm, tim của hắn tựa hồ đang nhỏ máu, nỗi thống khổ và bất an khổng lồ tê liệt toàn thân.

Từ đây, cảm xúc sụp đổ.

"Sư huynh bình tĩnh!"

Sở Anh và Thẩm Hàm Thanh thử tiến lên khuyên nhủ.

Yến Nghiêu không nói gì một kiếm vung qua, Lục Du Bạch nhanh mắt nhanh tay đỡ lấy mũi kiếm.

Một kích này khó đỡ hơn bình thường rất nhiều

Lục Du Bạch hơi kinh hãi, phảng phất đoán được cái gì, đầu óc bất chợt trống rỗng.

Khi hắn lần nữa ngẩng đầu lên, Yến Nghiêu đã biến mất trong màn hào quang trắng.

Tòa Độ Hà Tháp này có mười tám tầng, thiếu niên cố chấp ấy một mình giết từ tầng chín lên tầng cao nhất.

Hôm đó có rất nhiều người chứng kiến vinh quang của hắn, lại là ngày thống khổ nhất trong cuộc đời hắn.

Lúc đó Yến Nghiêu mười hai tuổi, tu luyện bằng ấy năm từ chưa rơi một giọt nước mắt, mà nay hắn lại ở một chỗ không người trên tầng mười tám của Độ Hà Tháp khóc không thành tiếng.

Ông trời để hắn gặp được một người đặc biệt tốt với mình, lại đúng vào lúc hạnh phúc nhất ấy, khiến hắn triệt để mất đi người đó.

...