Hắc Phượng Hoàng

Chương 8



Khi tiểu hoàng t.ử được ba ngày, cha ta đưa thiệp đến nói muốn đến thăm ta, nhưng ta đã từ chối, còn chưa đến lúc.



Khi tiểu hoàng t.ử đầy tháng, Hoàng thượng mở yến tiệc ăn mừng, Hoàng hậu đang bệnh nặng cũng đến tham dự.



Ta ngồi bên tay phải Hoàng thượng, là tiêu điểm của muôn vàn ánh mắt. Tiêu Sách xuất hiện ở lễ đầy tháng Hoàng Tử, khiến buổi tiệc đi vào cao trào.



Ai cũng biết Bình Nam Vương Tiêu Sách không thích những nơi yến tiệc ồn ào đông người, không ngờ hôm nay lại có mặt ở tiệc đầy tháng Hoàng Tử.



“Hoàng đệ đến tham gia tiệc đầy tháng của Hạo Nhi, thật hiếm có.”Hoàng thượng cười nói với Tiêu Sách.



Tiêu Sách chắp tay vái “Thần đệ cũng là rảnh rỗi không có gì làm, nên đến góp vui.”



Tiêu Sách nói rồi rút ngọc bội đeo bên hông, đặt vào tã quấn Tiểu hoàng t.ử “Đây là tâm ý của thần đệ.”



Lục Tuyết Vy và Hoàng Hậu vẫn thờ ơ nãy giờ, bỗng vẻ mặt trở nên khó coi. Đối với họ đây không phải là một tín hiệu tốt, nhưng Hoàng đế lại cười lớn.



Ta đưa Hoàng T.ử cho mama bên cạnh, đứng dậy cung kính “Đa ta vương gia!”

Đột nhiên không biết ở đâu ra một bóng người nho nhỏ xông tới, cào vào mặt hoàng t.ử nhỏ được bọc trong chăn tã. Ma ma sợ hãi lui về sau, nhưng vẫn doạ hoàng t.ử khóc lớn.



Mọi người sợ hãi hoảng hốt, nhìn thấy một cậu bé 6, 7 tuổi đang cười nói “Nhìn cái gì mà nhìn, ta chỉ đang trêu đệ đệ tý thôi”



Nói rồi chạy tới bên Lục Tuyết Vy “Mẫu phi, má của đệ đệ vừa mềm vừa trắng nhéo đã quá.”

Đây chính là con trai của Lục Tuyết Vy, Nhị Hoàng t.ử mới 6 tuổi Tiêu Hàn. 

Khi đón Tiểu hoàng t.ử từ tay của mama lại để dỗ dành, ta thấy rõ ràng trên đôi má trắng nõn là vài vết cấu trầy xước nhìn đau lòng. Tiểu Hoàng t.ử khóc thét đau đớn, lòng ta như bị kim chích.



Tiêu Hàn này tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã giống mẹ hắn, ra tay độc ác tàn bạo. 

Lục Tuyết Vy đứng lên cúi người lễ với ta và Hoàng Thượng “Hoàng thượng, con trẻ chơi đùa không biết nặng nhẹ. Người niệm tình con vẫn còn nhỏ, tha cho con lần này đi ạ!”



Hoàng thượng hừ lạnh hai tiếng, song không nói gì. Dù sao cả hai đứa đều là con mình.Ta lẳng lặng nhìn Lục Tuyết Vy, chỉ thấy trên mặt ả là vẻ đắc ý hơn hớn. Tiêu Hàn đứng bên cạnh ả còn làm mặt quỷ với ta.



Ta đè nén sự bức tức trong lòng đáp “Tỷ tỷ chê cười rồi, hai đứa trẻ nô đùa với nhau thôi mà, chứng tỏ tình cảm huynh đệ chúng tốt.”



Sau đó ta quay sang bên Tiêu Hàn “Sau này nhị hoàng t.ử chơi đùa cùng đệ đệ có thể cắt móng tay ngắn đi được không. Đệ đệ còn nhỏ, rất dễ bị thương.”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hoàng thượng nghe thấy lời này vội vã nhỏm dậy nhìn vào Tiểu hoàng t.ử còn nằm trong bọc tã, giận dữ “Người đâu, mau đem cung nữ và mama hầu hạ Nhị hoàng t.ử trượng hình, cấm túc nó tự suy nghĩ về lỗi lầm trong một tháng.”



Nói rồi Hoàng thượng bồng Tiểu hoàng t.ử đi tìm ngự y.



Mọi người còn đang kinh sợ, không có ai chú ý tới Tiêu Sách đứng một bên không nói câu nào, nhưng khi chàng thấy những vết xước trên mặt tiểu Hoàng t.ử lại sầm mặt xuống, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.



Hoàng thượng đi rồi, Hoàng hậu và đám người khác từ từ rời đi, Lục Tuyết Vy mới chầm chậm bước đến bên cạnh ta, thấp giọng nói “Sự trừng phạt này còn chưa ngứa ngáy đớn đau... Lần này là để cho muội muội biết, con trẻ còn nhỏ, chẳng may va hay đập, không chắc sẽ lớn lên được đâu…” 



Nói rồi cười lớn, rời đi.

Ba ngày sau, Lục phủ lại đưa thiếp mời đến. Có điều lần này không phải là cha ta, mà lại đại phu nhân gửi tới.

Lần này ta không từ chối, nên Lục phu nhân đưa Lục Tuyết Linh vào cung.



Lục phu nhân và Lục Tuyết Linh hành lễ rồi ngồi xuống

“Nương nương sinh một cái được luôn Hoàng t.ử, cha người vui mấy ngày liền.”

Đại phu nhân cười nói rộn ràng, muốn nhắc đến chuyện nhà. Lục Tuyết Linh thì vui vẻ “Đến đây nghe nói Tiểu hoàng t.ử xinh xắn đáng yêu, có thể qua xem tiểu hoàng t.ử không vậy?”



Người hát người đàn thật hòa hợp, giống như chưa từng có chuyện muốn xử ch_ết ta.

Đại phu nhân nhìn ta nói “Tuyết Linh đi xem tiểu hoàng t.ử đi, ta có chuyện muốn nói với nương nương.”



Ta vẫy 2 cung nữ đưa Lục Tuyết Linh đi gặp tiểu hoàng t.ử. Bên cạnh Tiểu hoàng t.ử có không ít người, ả ta không giở trò được.

Đợi Lục Tuyết Linh đi rồi, đại phu nhân nói “Giờ nương nương cũng đã có con, những chuyện trước kia chi bằng bỏ qua đi.”

Ta khẽ nhíu mày, nghiền ngẫm nhìn đại phu nhân



Đại phu nhân không thấy ngại mà vẫn tiếp tục “Nương nương cũng họ Lục, gắn bó với gia tộc như thể tay chân. Lục gia có tốt, nương nương mới tốt được. Hoàng thượng bây giờ có 3 vị Hoàng t.ử, có đến 2 vị từ họ Lục, đây là cơ hội của nhà chúng ta…”



“Thục phi nương nương đã đồng ý với ta, nếu nương nương và Tiểu hoàng t.ử có thể phù trợ Nhị hoàng t.ử lên ngôi, Thục phi nương nương đã đồng ý phong Tiểu hoàng t.ử làm vương gia, phong thưởng thực ấp, ban nhiều của cải, để hai mẫu t.ử các người phú quý nửa đời sau.”



“Còn nương của ngươi ta cũng có thể làm chủ, nói với cha ngươi đưa vào từ đường hương khói.”

“Nên ý của nương nương thế nào?”



Ta cươi nhạt. Quả đúng không sai, hai mẫu t.ử nhà này người đóng vai ác người đóng vai hiền.



Ta vốn đã thấy kỳ lạ tại sao lễ đầy tháng của Tiểu Hoàng t.ử Lục Tuyết Vy lại làm một hành động không lý trí như vậy. Hóa ra là để vào vai ác, Lục phu nhân Lục gia diễn vai hiền, sẽ dễ dàng khiến ta khuất phục.