Hắc Phượng Hoàng

Chương 9



Dù sao dưới góc độ bọn họ, ta không quyền không thế, khó lòng bảo vệ đươc Tiểu Hoang Tử. Thế nhưng ả ta cũng không dám hại Tiểu Hoàng T.ử vì nếu bị tra ra cái được chẳng bù cho cái mất. Thế nên mới có một màn kịch ngày đầy tháng.



Ta nhìn đại phu nhân có vẻ mặt như nắm chắc phần thắng trong tay, nhàn nhạt nói “Ta từ chối.”



Lục Tuyết Linh và Đại phu nhân tức tối hầm hầm đi ra, trước khi về đại phu nhân còn quăng lại một câu “Đồ không biết tốt xấu..”



Đợi hai người đi khuất, ta quay sang hỏi nha hoàn “Lục Tuyết Linh đã làm gì?”

Nha hoàn này tên Thải Châu, là người hôm qua nội vụ phủ đưa đến, thực ra là người của Tiêu Sách, thân thủ rất tốt, là người chuyên trách chăm sóc Tiểu hoàng t.ử



Thải Châu cúi người nói “Lục nhị tiểu thư nhân lúc có người không chú ý đã trộm cái khăn mà Tiểu Hoàng t.ử dùng…”



“Nhưng nô tỳ đã âm thầm tráo đổi thành chiếc khăn mà Nhị hoàng t.ử từng dùng…May mà nương nương liệu sự như thần.”



Ta cười lạnh. Không phải ta liệu sự như thần mà ta quá hiểu Lục Tuyết Linh.

Ta sao có thể không nghĩ ngợi, Lục Tuyết Linh sao lại có thể đến thăm ta. Đại phu nhân có thể đến vì Lục Tuyết Vy và Nhị hoàng t.ử, nhưng Lục Tuyết Linh mà đến nhất định là có lý do khác



Ý đồ của ả ta, dùng chân ta cũng có thể biết được có liên quan đến Tiểu Hoàng t.ử, nên đã sớm có chuẩn bị rồi.



Con Cẩu tướng quân của Lục Tuyết Linh có tài ngửi mùi tấn công người, hy vọng Lục Tuyết Linh biết điều, biết thân biết phận.

Đại phu nhân quay về phủ, trong cung và Lục phủ đều yên tĩnh hẳn. Nhưng bệnh của Hoàng thượng lại ngày càng nghiêm trọng, mấy lần đều nôn ra m_áu ngất xỉu.



Hoàng hậu và Lục Tuyết Vy án binh bất động, nhưng những thế lực sau lưng họ bắt đầu xôn xao rục rịch xin cầu kiến Tiêu Sách, nhưng Tiêu Sách tránh mặt không gặp.



Quốc sư đề nghị làm lễ, để người trong cung và bách quan cùng gia tộc cầu phúc cho Hoàng thượng.



Ngày cầu phúc gần đến, Hoàng thượng vực dậy tinh thần cùng hậu cung và bá quan văn võ tham gia. Ta lần đầu tiên được thấy Thái t.ử.



Thái t.ử đã tầm 17, 18 tuổi rồi. Nhưng cả người đứng nấp sau Hoàng Hậu vẻ đầy nhút nhát rụt rè. Ta thấy mà thở dài, bảo sao Lục Tuyết Vy và Nhị hoàng t.ử dám nghĩ tới chuyện tranh quyền đoạt vị, hóa ra là Thái T.ử không phải là người đảm đương được.



Quan sát đám đông, ta thấy Lục Tuyết Vy đang nhìn ta cười lạnh, đứng bên cạnh ả là Tiêu Hàn. Ta nhìn vậy mà tự hiểu lúc này Lục Tuyết Linh hẳn là đang ở trong bóng tối âm thầm sắp xếp cho Cẩu tướng quân.



Quốc sư chủ trì lễ cầu phúc, Hoàng thượng dâng hương trước, sau đó đến hoàng hậu rồi tới các phi tần như ta, rồi lần lượt đến Thái t.ử, các Hoàng t.ử.

Đợi Thái t.ử dắt theo Nhị Hoàng t.ử tiến về phía trước, Thải Châu cũng bế Tiểu hoàng t.ử đi theo sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Đúng lúc này một bóng đen lao tới, hộ vệ vây quanh bảo vệ Hoàng thượng và Hoàng hậu.

Bóng đèn đó nhanh như điện giật, lao về phía Nhị hoàng t.ử Tiêu Hàn.



Lúc này ta cũng đã rõ, bóng đen đó chính là Cẩu Tướng quân.



Tiêu Hàn gào khóc lớn, Cẩu tưởng quân một ngoạm c.ắ.n c.h.ặ.t t.a.y của Tiêu Hàn, bắt đầu c.ắ.n xé.

Lục Tuyết Vy kinh hoàng kêu cứu, ta nhìn bốn phía xung quanh thấy Lục Tuyết Linh đang hoảng hốt lao tới, gào lên ra lệnh cho Cẩu tưởng quân thả ra. Nhưng lúc này Cẩu tướng quân đâu còn quan tâm đến chủ nhân nữa, mặc sức c.ắ.n xé Tiêu Hàn.



Lục Tuyết Linh khóc lớn, đưa ánh mắt nhìn khắp xung quanh, cuối cùng nhìn thấy ta thì như lên cơn điên lao tới.

Nhưng không đợi ả phi đến, Thải Châu đã ở bênh cạnh thẳng chân đạp cho ả một cú, rồi bị thị vệ xung quanh vây bắt lại.



Ta nhíu nhíu mày, thấy có điều gì đó kỳ lạ. Nhìn khắp quanh đây giữa đám đông hỗn loạn một người bình tĩnh đến lạnh lùng, Tiêu Sách. Lúc này Tiêu Sách đang cười lạnh, nhàn nhạt quan sát.



Thải Châu nói nhỏ bên tai ta “Chủ nhân đang ra lệnh cho con ch.ó đó.”

Ta bỗng hiểu, tại sao Cẩu tướng quân không còn nghe lệnh Lục Tuyết Linh nữa.



Ngày cầu phúc kết thúc trong hỗn loạn, Hoàng thượng bị chọc tức đến hôn mê. Lục Tuyết Vy nhìn thấy Tiêu Hàn má_u me be bét cũng kinh hãi ngất xỉu luôn.



Cái mạng nhỏ của Tiêu Hàn được cứu về, nhưng đôi tay xem như phế bỏ.

Lục Tuyết Linh và người Lục gia bị giam giữ, chờ Hoàng thượng tỉnh lại định đoạt.

Người ngoài nhận định người được lợi nhất trong chuyện này là Hoàng Hậu. Vì Nhị hoàng t.ử trở thành tàn phế rồi, Tam hoàng t.ử thì còn quấn tã, ngôi vị Hoàng đế ắt sẽ là của Thái t.ử.



Nên ai cũng nghĩ chuyện này là do Hoàng hậu làm. 

Hoàng thượng tỉnh lại việc đầu tiên làm là điều tra chuyện này. Phát hiện con ch.ó đó đã được cho ăn đồ có tẩm t.h.u.ố.c. Mà thứ t.h.u.ố.c lại là người phủ Thái t.ử đã từng mua.



Hoàng thượng trực tiếp cấm túc Thái t.ử.

Hoàng hậu đi xin tha cho Thái t.ử, cũng bị đuổi về.



Lòng ta ngạc nhiên, Tiêu Sách thực là có thủ đoạn. Nhưng Lục Tuyết Vy tỉnh lại chạy đến chỗ Hoàng thượng xin xỏ. Nói con ch.ó đó có bệnh, không liên quan gì đến Thái Tử, xin hãy tha cho Lục gia và Thái Tử.



Ta bỗng hiểu đây là kế rút củi dưới đáy nồi của Lục Tuyết Vy. Tiêu Hàn đã bị phế, không thể nào tiếp tục tranh quyền đoạt vị nhưng ả ta cũng không thể để Thái T.ử cũng bị loại khỏi cuộc chơi này, ta dành ưu thế hơn được.