Xung quanh cũng có không ít người đang tụ tập xem kịch hay.
Thực ra ai nấy đều thừa biết, đây chẳng qua chỉ là một cái cớ tùy tiện mà Lương Triệu Niên lôi ra để đá tôi đi mà thôi.
Họ cũng đinh ninh rằng tôi sẽ không bao giờ dám đến tìm Lương Yến thật.
Cái đó còn phải nói sao?
Đừng nói là trong mắt họ, tôi và Lương Yến chẳng thân thích gì cho cam.
Cho dù Lương Yến thực sự có thêm một tầng thân phận là ông chủ của tôi đi chăng nữa, tôi cũng chẳng dám ho he tìm anh vào lúc này.
Tần Thu Nghi nếu đến giờ còn không nhìn ra điểm mờ ám thì đúng là kẻ ngốc.
Cô ta nheo mắt lại, lần đầu tiên nghiêm túc đ.á.n.h giá tôi từ trên xuống dưới.
Rồi cô ta bật cười: "Cô ta trông cũng có vài phần giống em đấy chứ. Hơn nữa, thương hiệu của bộ váy cô ta đang mặc lại đúng là hãng em thích nhất. Ai mua cho cô vậy, Triệu Niên à?"
Tôi nhục nhã c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, bướng bỉnh nhìn chằm chằm Lương Triệu Niên: "Anh Triệu Niên..."
Tần Thu Nghi lại hỏi: "Anh thấy sao, Triệu Niên? Ai mặc bộ này trông đẹp hơn?"
Tầm mắt Lương Triệu Niên dời khỏi người tôi, quay sang phía bên cạnh, chậm rãi thốt ra một chữ: "Em."
Tần Thu Nghi mãn nguyện mỉm cười.
Cô ta đưa tay lên, gạt đi giọt nước mắt chực trào nơi khóe mắt tôi, cười híp mắt nói: "Có những người ấy mà, cho dù có khoác lên mình bộ váy hàng thật giá thật thì trông vẫn cứ như món hàng giả."
Đang mỉa mai tôi đấy chứ đâu.
Lương Triệu Niên vẫn giữ nguyên bộ dạng bất cần đời, không mảy may bận tâm đến mọi thứ xung quanh.
Ánh mắt anh ta chỉ dừng lại nơi đuôi mắt hoen đỏ của tôi đúng một giây rồi dứt khoát thu về.
Chịu phải đả kích quá lớn, thân hình tôi loạng choạng vài cái, rồi vừa khóc vừa lao thẳng lên phòng nghỉ ở tầng trên.
Phía sau vang lên tiếng cười nhạo, bàn tán của những người khác: "Xem kìa, chịu không nổi nữa rồi, chắc là định lên thay bộ váy dạ hội ra đây mà."
Tôi đứng trước cửa căn phòng nghỉ nằm sâu bên trong cùng, đưa tay lau sạch nước mắt, vuốt lại những nếp nhăn trên tà váy.
Cuối cùng, tôi hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa bước vào.
Người đàn ông bên trong đang vắt chéo đôi chân dài, tựa lưng vào ghế sofa.
Tôi cười hì hì: "Lương tổng."
Lúc nãy dư quang của tôi luôn bám theo Lương Yến, thấy anh nhìn tôi hai cái rồi quay người đi lên lầu.
Tôi liền dứt khoát bám đuôi đi theo, quả nhiên anh đang ở đây.
"Nhiệm vụ của cô hoàn thành rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh đứng dậy, đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng, giọng điệu vô cùng bình thản: "Trong này có ba mươi triệu tệ."
Tôi đón lấy tấm thẻ, cảm động đến mức sụt sịt mũi:
"Lương tổng, trong suốt ba năm làm việc vừa qua, tôi luôn tận tụy, hết lòng vì công việc. Nhờ có sự nỗ lực của tôi mà anh Triệu Niên đã từng bước trở lại bình thường, giờ đây anh ấy cũng đã tìm được chân ái của đời mình, tôi cảm thấy vô cùng an lòng và nhẹ nhõm. Lương tổng, tôi rất biết ơn anh vì đã trao cho tôi cơ hội việc làm quý báu này..."
Tôi đang thao thao bất tuyệt làm bài tổng kết cuối kỳ cho công việc của mình.
Thì đột nhiên, bên ngoài phòng nghỉ vang lên tiếng ngăn cản đầy kinh ngạc: "... Lương thiếu!"
Ngay giây tiếp theo, cánh cửa bị một lực cực mạnh đá văng ra.
Tôi chạm phải đôi mắt đen thẫm đang hằn lên những tia âm lệ, sống lưng lập tức đổ một tầng mồ hôi lạnh.
"Em vừa nói cái gì cơ, Thường Sương?"
Theo bản năng, tôi liền nép mình ra sau lưng Lương Yến.
Lương Triệu Niên sải bước lao tới, dùng lực rất mạnh túm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, muốn kéo tôi đi.
Bên ngoài cửa bắt đầu có một nhóm người vây quanh, ai nấy đều tò mò, ghé mắt nhìn vào trong một cách vô cùng cẩn trọng:
"Thường Sương vừa nói cái gì ở bên trong thế? Tao nghe không rõ lắm."
"Tao cũng vậy, hình như chỉ có mỗi Lương Triệu Niên nghe thấy thôi, dù sao cậu ta cũng là người đi lên trước mà."
"Chuyện gì thế này? Sao Thường Sương lại ở cùng một chỗ với anh Lương Yến?"
"Tôi còn tưởng Lương Triệu Niên đuổi theo là vì hiếm khi muốn dỗ dành Thường Sương một chút, ai ngờ lại đ.â.m sầm ngay vào cảnh tượng này!"
Tôi lảo đảo bước thấp bước cao đi theo sau Lương Triệu Niên, chỉ có thể nhìn thấy góc nghiêng sắc lẹm cùng phần quai hàm đang bướng bỉnh mím c.h.ặ.t của anh ta.
Anh ta nắm tay tôi c.h.ặ.t đến mức như muốn bóp nát xương cốt, đau đến mức gương mặt tôi cắt không còn một giọt m.á.u.
Trong lòng tôi vô cùng thấp phỏm, không biết anh ta đã nghe đoạn đối thoại vừa rồi được bao nhiêu phần, hay là đã nghe thấy toàn bộ.
Tôi bồn chồn lo lắng, nhỏ giọng dò hỏi: "Anh Triệu Niên, em cứ tưởng anh đang ở cùng Tần tiểu thư nên không đoái hoài gì đến em, vì thế em mới lên lầu trước để tính thay một bộ váy khác đẹp hơn..."
"Tần tiểu thư?"
Lương Triệu Niên bóp cằm tôi, ép tôi tựa sát vào vách tường, cười khẩy hỏi ngược lại: "Sao em biết cô ấy họ Tần?"
Góc khuất không một bóng người, ánh đèn tù mù, mờ ảo.
Tấm lưng tôi dán c.h.ặ.t vào bức tường lạnh ngắt.
"Em nghe người khác gọi cô ấy như vậy." Tôi lại ngước mắt lên, trên hàng mi đã đọng sẵn những giọt nước mắt long lanh.
Lương Triệu Niên bỗng khựng lại, đầu ngón tay vô thức vuốt ve đuôi mắt tôi với lực đạo không nặng không nhẹ.