Đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta nhìn xuống từ trên cao, từng chút một săm soi khắp gương mặt tôi.
Ngay vào khoảnh khắc tôi cứ ngỡ mình đã trót lọt qua được kiếp nạn này, anh ta bỗng bật cười, giọng nói dịu dàng đến mức quỷ dị: "Anh trai tôi đã trao cho em cơ hội việc làm gì vậy, Thường Sương?"
"Em..."
Lần này, tôi thực sự cứng họng.
Sắc mặt trắng bệch, đầu óc quay cuồng như một cơn bão.
Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo vang lên giải vây: "Triệu Niên, anh làm em tìm mãi."
Lương Triệu Niên đứng im bất động, phải mất vài giây sau, anh ta mới thô bạo gạt đi giọt nước mắt trên mi tôi.
"Tránh xa anh trai tôi ra." Anh ta gằn giọng.
Nói xong, anh ta buông tay, quay người bước về phía Tần Thu Nghi.
Tôi vội vàng túm lấy một góc áo của anh ta, giọng nói khẽ run rẩy: "Anh Triệu Niên, lát nữa anh đưa em về nhé? Dạo này ở nhà không có anh, trống trải lạnh lẽo lắm."
Lương Triệu Niên dừng bước, nhưng anh ta không hề ngoảnh đầu lại.
Sau một hồi lâu, anh ta mới cử động.
Góc áo cứ thế từng tấc, từng tấc một tuột khỏi lòng bàn tay tôi.
Các ngón tay tôi siết c.h.ặ.t lại, nhưng thứ tóm được chỉ là một khoảng không vô định.
Lương Triệu Niên đi không nhanh, bước chân thậm chí có thể coi là thong thả.
Tần Thu Nghi liếc nhìn tôi một cái đầy ẩn ý, rồi lập tức rảo bước đi theo.
Tiếng giày da phối hợp cùng tiếng giày cao gót nhịp nhàng nện xuống mặt sàn vang vọng.
Cuối cùng, mọi thứ lại chìm vào im lặng.
Cả tôi và anh ta đều hiểu rõ, im lặng chính là từ chối.
Tôi cúi đầu, nhìn vào lòng bàn tay trống rỗng của mình.
Rồi thở phào nhẹ nhõm một hơi, âm thầm siết c.h.ặ.t tấm thẻ ngân hàng ở bàn tay còn lại, may mà không bị Lương Triệu Niên phát hiện.
Lúc rời khỏi bữa tiệc, tôi vừa định gọi xe taxi.
Thì một chiếc xe hơi màu đen bỗng dừng lại ngay trước mặt, cửa kính phía sau chậm rãi hạ xuống, để lộ gương mặt với những đường nét vô cùng hoàn hảo và kinh ngạc của Lương Yến.
Anh bình thản ra lệnh: "Lên xe."
Tôi lập tức kéo cửa xe, ngồi xuống bên cạnh Lương Yến, vui vẻ nói: "Cảm ơn Lương tổng!"
Tuy Lương Yến và Lương Triệu Niên là anh em ruột nhưng trông chẳng giống nhau là mấy.
Người trước thì điềm đạm, nội liễm, việc ngồi ở vị trí cao lâu ngày khiến anh vui giận không lộ ra mặt, làm người ta hoàn toàn không thể đoán biết được tâm tư.
Lương Triệu Niên thì ngược lại hoàn toàn, vui buồn đều phơi bày ra hết, kiêu ngạo, bất kham, lại luôn mang theo chút hờ hững, lười nhác.
"Đi đâu?" Lương Yến hỏi.
Tôi đáp: "Về khu Lan Đình Phủ, tối nay tôi tranh thủ dọn dẹp hành lý luôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lan Đình Phủ là căn hộ đứng tên Lương Triệu Niên, sau khi chia tay với anh ta, dĩ nhiên tôi phải dọn đi chỗ khác.
Nhân lúc tối nay anh ta không về, tôi thu dọn đồ đạc là thuận tiện nhất.
Lương Yến khẽ ừ một tiếng.
Tôi khẽ ngáp một cái dài, ngay lúc cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến thì chuông điện thoại của Lương Yến vang lên.
Anh bắt máy, một giọng nói hớt hải vang lên vô cùng rõ ràng trong không gian yên tĩnh của xe:
"Lương tổng, Nhị thiếu gia cứ lái xe đua hết vòng này đến vòng khác, bọn em cản thế nào cũng không được, tốc độ nhanh quá..."
Tôi ngẩn người ra một lúc.
Đúng là Lương Triệu Niên đã rời tiệc sớm, nhưng tôi cứ tưởng anh ta đang bận hẹn hò với Tần Thu Nghi chứ, sao tự dưng lại đi đua xe thế này?
Lương Yến khom ngón tay day day trán, không nói lời nào.
"Lương tổng, cứ đà này thì sẽ xảy ra chuyện mất, anh xem..." Đầu dây bên kia vẫn tiếp tục nói.
Tôi im lặng quan sát anh, trong lòng bỗng dâng lên một luồng cảm xúc.
Nói là thương xót thì không đến lượt tôi, mấy kẻ ngậm thìa vàng từ trong trứng nước này chẳng cần đứa như tôi phải thương hại.
Đại khái là có chút hả hê khi thấy người khác gặp họa chăng?
Lương Yến có thể coi là nhân vật phong vân được chú ý nhất ở Hải Thành, vừa có nhan sắc lại vừa có gia thế.
Bản thân anh cũng vô cùng xuất chúng, cho dù đám con cháu chi thứ của nhà họ Lương có nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, anh vẫn có thể dùng thủ đoạn sấm sét để nắm giữ đại quyền trong tay.
Thế nhưng, chẳng phải anh vẫn phải đi dọn dẹp đủ thứ bãi chiến trường do thằng em trai mình bày ra đó sao?
Tôi thầm cảm thán trong lòng.
Cuối cùng, giữa bầu không khí im lặng tờ mờ, tôi chủ động mở lời: "Lương tổng, hay là để tôi đi một chuyến cho."
Nói xong, tôi không khỏi tự tán thưởng sự thông minh, nhạy bén của mình.
Mẹ tôi từ nhỏ đã dạy, sau này lớn lên đi làm thì đầu óc phải linh hoạt một chút, sếp nào cũng thích kiểu nhân viên biết nhìn việc mà làm.
Bây giờ Lương Yến đang đau đầu vì chuyện này, dù công việc của tôi đã kết thúc nhưng tôi vẫn sẵn sàng gánh vác giúp anh.
Anh nhất định sẽ thấy tôi là đứa chăm chỉ, biết lo nghĩ cho công ty.
Và điều quan trọng nhất là, dựa vào những gì tôi biết về Lương Yến, anh chắc chắn sẽ thưởng thêm tiền cho tôi.
Sau khi lời tôi nói thốt ra.
Trong khoang xe vốn đã yên tĩnh, dường như lại càng trở nên im ắng hơn.
Tôi chạm phải đôi mắt đen thẫm của Lương Yến.
Anh hỏi với vẻ mặt không chút gợn sóng: "Cô quan tâm nó à?"
Tôi vội vàng xua tay lia lịa.
Tuyệt đối không được để ông chủ hiểu lầm là tôi có tư tình với em trai anh ấy.