"Khoan đã, xe của Lương Triệu Niên tăng tốc rồi! Trời đất ơi, sao đến khúc cua này rồi mà cậu ta vẫn không hề giảm tốc độ thế kia? Cậu ta cứ thế ôm sát mép vực thẳm mà drift qua kìa!"
Tôi ngơ ngác ngước mắt lên.
Giọng điệu của người thuyết minh qua bộ đàm cũng đã thay đổi: "Sao cậu ta vẫn còn đang gia tăng tốc độ thế kia? Có phải xe bị hỏng phanh rồi không?"
Chiếc xe thể thao màu xám bạc kia lao vun v.út tới từ phía khúc cua của con đường núi.
Ở khúc cua cuối cùng, chiếc xe lách vào với một góc độ không tưởng, thân xe gần như là nằm ngang mà trượt đi.
Tim tôi đập thình thịch liên hồi.
Hoàn toàn là do bị dọa cho khiếp vía.
Thứ nhất là vì trông cảnh tượng đó quá đỗi nguy hiểm, chỉ cần một chút sơ sẩy thôi là cả người lẫn xe sẽ lao thẳng xuống vực sâu vạn trượng.
Thứ hai là…
Tôi trơ mắt nhìn thấy, trong vòng mười mấy giây cuối cùng, chiếc xe màu xám bạc đã vượt qua các xe khác với một tốc độ kinh hoàng, lao v.út qua vạch đích.
Khán đài một phen im phăng phắc.
Cho đến khi Lương Triệu Niên bước ra khỏi xe, mái tóc có chút rối bời.
Những ánh mắt xung quanh đua nhau đổ dồn về phía này, thậm chí có người còn nói với tôi một câu: "Chúc mừng nhé."
Và tôi cũng nhìn thấy trong đám đông một người mà nãy giờ tôi không hề chú ý đến.
Tần Thu Nghi diện một bộ váy màu đỏ, cô ta khoanh tay trước n.g.ự.c, quét mắt nhìn tôi đầy ẩn ý, cuối cùng cũng mỉm cười nói: "Chúc mừng."
Tim tôi bỗng chốc lạnh ngắt một nửa.
Tôi không hiểu, thực sự không hiểu nổi tình hình lúc này là thế nào nữa.
Lương Triệu Niên từng bước đi về phía tôi, giọng nói khàn đặc: "Ôm một cái nào, hửm?"
Tôi theo bản năng lùi lại một bước.
Rồi quay đầu nhìn về phía Lương Yến đang thong thả bước ra từ phòng VIP.
Tôi lập tức để lộ một vẻ mặt vô cùng hoang mang, cầu cứu.
Giọng Lương Triệu Niên chùng xuống: "Em nhìn anh trai tôi làm gì?"
Lương Yến khẽ mấp máy đôi môi mỏng: "Thường Sương, lại đây."
Tôi thở phào một hơi, định bụng sẽ bước về phía bên đó.
Vẫn là Lương Yến đáng tin cậy hơn.
Nhưng cổ tay tôi đã bị túm c.h.ặ.t lại.
Chạm phải đôi mắt u ám của Lương Triệu Niên, anh ta gằn giọng hỏi: "Ý em là gì?"
Tôi: "... Em thấy anh và Tần tiểu thư trông vẫn hợp nhau hơn."
Bầu không khí tại hiện trường dường như đông cứng lại.
Tôi ngập ngừng nói tiếp: "Hơn nữa gia thế của hai người cũng rất xứng đôi, giữa hai người lại có tình cảm sâu đậm với nhau nữa..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi cố gắng cân nhắc từ ngữ để giải thích.
Nơi đáy mắt Lương Triệu Niên hằn lên những tia lạnh lẽo, sắc mặt ngày càng trở nên âm trầm, đáng sợ.
Giữa lúc hai bên đang giằng co gay gắt.
Một tên chạy lao tới, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí quỷ dị lúc này: "Lương thiếu, thẻ nhớ của camera giám sát ở hành lang buổi tiệc lấy được rồi ạ, em đã sao chép đoạn ghi âm ra rồi."
Mặt Lương Triệu Niên không cảm xúc: "Gửi qua cho tôi."
"À, vâng vâng được ạ."
Camera giám sát?
Thẻ nhớ?
Ngay lúc tôi còn đang tràn đầy hoang mang, bối rối.
Đầu ngón tay Lương Triệu Niên đã bấm mở điện thoại, ấn vào tệp ghi âm đó.
Giọng nói trầm ấm, lạnh lùng của Lương Yến vang lên: "Nhiệm vụ của cô hoàn thành rồi."
Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng, ngay giây tiếp theo, tôi cũng nghe thấy giọng nói của chính mình.
"Lương tổng, trong suốt ba năm làm việc vừa qua, tôi luôn tận tụy, hết lòng vì công việc.”
“Nhờ có sự nỗ lực của tôi mà anh Triệu Niên đã từng bước trở lại bình thường, giờ đây anh ấy cũng đã tìm được chân ái của đời mình, tôi cảm thấy vô cùng an lòng…”
Chiếc điện thoại bị Lương Triệu Niên thẳng tay đập mạnh xuống đất, thân máy lập tức vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ.
Lồng n.g.ự.c anh ta phập phồng dữ dội, nơi đáy mắt cuộn trào những tia bạo ngược không thể kìm nén được, áp lực quanh người anh ta thấp đến mức khiến người ta phải ngạt thở.
"Thường Sương, giải thích đi." Từng chữ, từng chữ một gằn ra từ kẽ răng của anh ta.
Mặc dù tôi và Lương Yến gặp nhau ở căn phòng nghỉ nằm sâu cuối hành lang, nhưng cho dù có như vậy, cách một cánh cửa đóng kín, camera giám sát làm sao có thể thu lại âm thanh một cách rõ mồn một như thế được?
Chỉ có một khả năng duy nhất.
Tôi trừng mắt nhìn chằm chằm vào Lương Yến.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Lương Yến vẫn giữ nguyên phong thái thong thả, dửng dưng của kẻ bề trên: "Cô ấy không có gì phải giải thích với cậu cả, sự thật đúng là như vậy."
"Sự thật?" Lương Triệu Niên lặp lại từ đó, bật cười khẩy.
Sau một hồi lâu, tôi khẽ thở dài: "Được rồi, thực ra thì... thế này... không phải anh thích Tần tiểu thư sao? Ngày trước nghe tin cô ấy qua đời, anh đã đau khổ lắm còn gì? Anh trai anh lo cho anh, nên mới... ừm, bỏ tiền thuê em đến để dỗ dành cho anh vui lên."
Trong quá trình thành thật khai báo, tôi vẫn không quên làm nổi bật tấm lòng rộng mở và dụng ý tốt đẹp của ông chủ.
Đây chính là sự chuyên nghiệp của người làm công ăn lương!
Khoản tiền này không thuộc về tôi thì còn thuộc về ai vào đây nữa?!
Không gian xung quanh rơi vào một sự im lặng tờ mờ.
Một sự im lặng đến đáng sợ, như c.h.ế.t ch.óc.
Trong đôi mắt Lương Triệu Niên không còn một chút hơi ấm nào: "Cho nên suốt ba năm qua, những lời em nói thích tôi, đều là lừa dối tôi sao?"