Hai Anh Em Nhà Tài Phiệt Cùng Nhắm Vào Tôi?

Chương 7



Tôi nghiêm túc giải thích: "Dù sao tôi cũng đã nhận công việc này rồi, thì phải làm cho trọn vẹn từ đầu đến cuối chứ ạ. Hơn nữa anh ấy lại là em trai anh, tôi cũng sợ anh phải lo lắng mà."

Một hồi lâu sau, Lương Yến mới thu hồi ánh mắt, quay sang nói với tài xế: "Đến trường đua ở ngoại ô đi."



Lúc tôi và Lương Yến đến nơi thì trời đã về khuya.

Thế nhưng trường đua trên ngọn núi ở vùng ngoại ô này vẫn náo nhiệt vô cùng.

Trên đường đua có vài chiếc xe thể thao đang lóe lên những ánh đèn đủ màu sắc, cực kỳ nổi bật.

Mà cách đó không xa, chính là vực sâu vạn trượng.

Tôi lầm bầm: "Đêm hôm khuya khoắt lại chạy đến cái nơi thế này để đua xe, điên rồi chắc?"

Theo như tôi được biết, sau cái c.h.ế.t của Tần Thu Nghi, Lương Triệu Niên bắt đầu lao vào đua xe, coi mạng sống như cỏ rác.

Nhưng kể từ khi tôi tiếp cận anh ta, anh ta chỉ bận rộn với việc quát bảo tôi cút đi mà thôi.

Anh ta đi đâu là tôi bám đuôi theo đó.

Anh ta chán ghét tôi đến cực điểm, thế là tất cả những cảm xúc tiêu cực của anh ta đều trút hết lên đầu tôi.

Cho đến khi anh ta chấp nhận tôi.

Vì vậy, thật ra tôi chưa từng được chứng kiến dáng vẻ lúc đua xe của anh ta bao giờ.

Lúc nhìn thấy Lương Triệu Niên, anh ta đang được một đám người vây quanh.

Những ngón tay thon dài của anh ta đang vân vê chiếc mũ bảo hiểm, rồi tùy tiện ném sang một bên: "Không đội."

Tôi cất tiếng gọi: "Anh Triệu Niên."

Trong phút chốc, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía này.

Tôi bước qua người Lương Yến, nhẹ nhàng lên tiếng.

Câu đầu tiên là: "Anh Triệu Niên, em nghe nói anh đến đây đua xe nên lo lắng lắm, thế nên mới phải làm phiền anh trai anh đưa em đến đây. Anh sẽ không tức giận chứ? Em chỉ là vì quá lo cho anh thôi..."

Câu thứ hai là: "Sao anh lại đi đua xe thế này? Nguy hiểm lắm đấy, còn Tần tiểu thư đâu rồi, chẳng lẽ cô ấy không lo cho anh sao? Cho dù anh không nghe lời em, thì cũng nên nghe lời cô ấy chứ. Nếu không làm sao em yên tâm giao anh lại cho cô ấy được đây..."

Vừa nói, giọng tôi vừa nghẹn ngào như chực khóc.

Lương Triệu Niên nhìn xuống tôi từ trên cao.

Sau đó, anh ta bóp lấy cằm tôi, giọng điệu vừa hờ hững lại vừa có chút ngang tàng, bỡn cợt:

"Thường Sương, em yêu tôi đến thế cơ à? Buổi tối không ở bên em một chút mà em đã bám đuôi tận đến tận đây rồi."

Nghe thấy vậy, đám người xung quanh anh ta liền rộ lên những tiếng cười giễu cợt.

Hàng mi tôi khẽ run lên, để lộ ra một vẻ mặt tràn đầy nhục nhã, ánh mắt nhìn anh ta cũng bắt đầu ngập tràn những giọt nước mắt chực trào.

Lương Triệu Niên khựng lại.

Đầu ngón tay anh ta như bị bỏng, lập tức rụt nhanh về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sau đó, anh ta khoác vai tôi, kéo tôi vào lòng rồi xoay người, tùy tiện nở một nụ cười với Lương Yến:

"Anh trai, lần sau cô ta có làm phiền anh nữa thì anh cứ mặc kệ, không cần đếm xỉa đến làm gì."

Lương Yến không bày tỏ thái độ gì, ánh mắt vẫn bình thản như cũ.

Anh cũng không có ý định rời đi.

Nhân viên quản lý trường đua nhìn ra tình hình, liền nhanh ch.óng kính cẩn mời anh vào phòng VIP nghỉ ngơi và theo dõi trận đua.

Trước sự kinh ngạc của tất cả mọi người, Lương Yến khẽ gật đầu đồng ý.

Lương Triệu Niên chỉ vân vê cằm tôi: "Trên người em có mùi của anh ấy, tôi không thích."

Chắc là mùi hương tuyết tùng trên xe của Lương Yến bám vào rồi.

Tôi nhẹ nhàng đáp: "Vậy tối nay về em sẽ tắm rửa thật sạch sẽ."

Lương Triệu Niên lúc này mới thực sự bật cười.

"Thường Sương, sao em lại ngoan ngoãn thế cơ chứ."

Sau đó, Lương Triệu Niên nói tiếp: "Tôi sắp liên hôn với Tần Thu Nghi rồi."

Tôi vừa định thốt ra tám chữ "Chúc mừng chúc mừng, cầu được ước thấy" thì bỗng chạm phải đôi mắt âm trầm, khó đoán của Lương Triệu Niên.

Anh ta hờ hững bóp lấy hai má tôi: "Tôi có cá cược với bọn họ một ván, nếu tôi thắng thì sẽ tiếp tục ở bên em, còn nếu thua thì sẽ đi liên hôn."

Tôi: "...?"

Cho hỏi ý nghĩa của việc này là gì vậy hả?

Anh trực tiếp bỏ giải luôn cho rồi đi!

Tôi cố nhịn cơn bốc hỏa đang chực trào nơi khóe miệng, ngoan ngoãn tựa vào lòng anh ta: "Dạ được."

Khi cờ hiệu lệnh vừa hạ xuống, những chiếc xe khác liền lao v.út đi như mũi tên rời cung.

Chỉ có duy nhất một chiếc xe thể thao màu xám bạc là thong thả lẹt đẹt bám theo phía sau.

Đó là xe của Lương Triệu Niên.

Tôi thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng cũng chẳng hiểu nổi tại sao anh ta cứ nhất định phải tham gia cái trò cá cược này với người ta làm gì.

Tôi buồn chán ngồi cạy cạy móng tay, chờ anh ta thua cuộc xong thì sẽ toại nguyện đi liên hôn với ánh trăng sáng.

Còn tôi ư?

Tôi sẽ ôm một khoản tiền khổng lồ đó để đi du lịch vòng quanh thế giới trước cái đã.

Chơi bời chán chê rồi thì tìm một ngôi nhà nhỏ có sân vườn xinh xắn ở cạnh bờ biển để ở, trực tiếp mở ra chế độ dưỡng già.

Chỉ nghĩ đến thôi là đã thấy sướng rơn người rồi.

Cho đến khi tôi nghe thấy xung quanh vang lên mấy tiếng kinh hô, giọng điệu ai nấy đều biến đổi thất thanh.