Chương 1: Giọt lệ hải đường và Chữ vàng trên đỉnh đầu
Gió tháng Ba luồn qua những khía cửa chạm rỗng của đại sảnh Khương phủ, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi hương nồng đượm, hơi ngọt đến nôn nao của những cánh hoa hải đường dập nát ngoài sân.
Trên nền gạch men xanh buốt giá, ta quỳ thẳng lưng. Vạt áo vải thô màu thanh đạm trải ra xung quanh, im lìm như một làn khói nhạt giữa vương phủ ngập tràn gấm vóc.
Ngay phía trước ta, đôi giày thêu chỉ vàng hình mãng xà của Thái t.ử Tiêu Vũ Triết đang dừng lại. Sắc vàng ấy ch.ói mắt, lộng lẫy, và mang theo áp lực trầm nặng của hoàng quyền.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Bên cạnh hắn, Khương Thanh Như khẽ tựa vai vào cánh tay hắn, đôi mắt phượng vốn luôn kiêu ngạo nay lại đỏ hoe, vạt khăn lụa trong tay thấm nhẹ nơi khóe mi. Nàng ta vừa khóc dưới gốc hải đường ngoài sân, giọt nước mắt ấy rơi rất đúng lúc, đúng đến mức đổi được một đạo thánh chỉ đổi hôn của hoàng đế, đổi được cả một đời vinh hoa của chủ nhân Đông cung tương lai.
"Khương nhị tiểu thư, Khương Chiêu Ninh."
Tiêu Vũ Triết lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đầy sự lãnh đạm cao cao tại thượng. Hắn nhìn xuống ta, ánh mắt dừng lại trên gương mặt không chút phấn son, bình lặng của ta.
"Thánh chỉ đổi hôn đã ban xuống. Thanh Như tâm tính thiện lương, từ nhỏ thân thể yếu ớt, không thể chịu nổi sát khí và sự thô bạo nơi Túc Vương phủ. Khương phủ cần một đích nữ vẹn toàn để mẫu nghi thiên hạ sau này. Là ta phụ nàng."
Hắn nói lời phụ bạc, nhưng giọng điệu lại giống như một bậc bề trên đang ban phát ơn huệ. Sự kiêu ngạo bẩm sinh của vị Thái t.ử này khiến hắn tin rằng, việc ta nhường lại vị trí Thái t.ử phi cho đích tỷ là điều hiển nhiên, là bổn phận của một thứ nữ tầm thường không được yêu thương.
Phía sau, phụ thân ta – Khương Thượng thư – khẽ vuốt râu, mắt nhìn long bào của Thái t.ử, nụ cười nhẹ nhõm giãn ra nơi khóe mắt. Mẫu thân của Khương Thanh Như đứng bên cạnh thì khẽ vuốt nếp áo lụa, ánh mắt nhìn ta ngập tràn sự giễu cợt. Cả sảnh đường rộng lớn, không một ai đứng về phía ta. Họ nhìn ta như nhìn một kẻ t.h.ả.m hại nhất vương triều này, một thứ nữ bị chính vị hôn phu và tỷ tỷ ruột tước đi hào quang ngay trước ngày định hôn.
Khương Thanh Như khẽ dịch bước, tiến lên nửa bước, thanh âm nghẹn ngào nhưng vạt váy lụa vân kiên của nàng ta lại run lên một nhịp rất nhẹ vì đắc ý:
"Muội muội, là tỷ tỷ có lỗi với muội. Tương lai gả vào Túc Vương phủ... nếu muội cần giúp đỡ, Đông cung tuyệt đối không bỏ mặc muội."
Nàng ta đang thí ban sự thương hại. Khương Thanh Như thông minh, tham vọng, và luôn muốn có được mọi thứ tốt nhất. Nàng ta biết Túc Vương Tiêu Thừa Húc là một kẻ tàn phế, ho lao, bị hoàng đế chán ghét ruồng bỏ, sống không quá ba năm. Ba ngày trước, nàng ta lén nhặt được một chiếc ngọc bội rồng cuộn dính m.á.u rơi ở hoa viên, ngỡ là của Túc Vương ngầm nuôi mật binh làm loạn, sợ hãi hố lửa ấy sẽ thiêu rụi giấc mộng phượng hoàng của mình, nên mới khóc lóc cầu xin Thái t.ử đổi hôn.
Khương Thanh Như không biết, chiếc ngọc bội ấy là do ta cố tình thả xuống. Túc Vương quả thực tàn phế, nhưng miếng ngọc là giả. Bản viết tay mật nghị ẩn trong miếng ngọc lại càng giả. Một kẻ quá tham vọng như đích tỷ, khi nhìn thấy một cơ hội nguy hiểm, phản ứng đầu tiên luôn là đạp người khác xuống để mình ngoi lên vị trí an toàn nhất. Đông cung lộng lẫy, nàng ta nghĩ nơi đó là vĩnh cửu.
Ta không khóc, không oán thán, cũng không dập đầu khóc lóc cầu xin phụ thân hay Thái t.ử đổi ý. Two tay ta giấu trong tay áo khẽ động, từ tốn rút ra chiếc túi thơm thêu hình uyên ương bằng chỉ tơ tằm đã hơi sờn góc. Đó là vật định tình năm mười bốn tuổi Tiêu Vũ Triết tặng ta, khi hắn vẫn còn cần sự che chở ngầm từ thế lực của ngoại tổ mẫu ta.
Ta nâng chiếc túi thơm bằng hai tay, đầu hơi cúi, giọng nói đều đều không một chút gợn sóng:
"Thần nữ tuân chỉ. Tạ ơn Thái t.ử điện hạ thành toàn. Vật này vốn thuộc về Đông cung, nay xin hoàn trả lại cho chủ nhân."
Tiêu Vũ Triết khựng lại. Ngón tay hắn đang siết nhẹ chuôi kiếm bên hông bỗng buông ra. Hắn nhìn chiếc túi thơm, rồi nhìn vào gương mặt tĩnh lặng của ta. Trong dự tính của hắn, ta phải khóc lóc, phải phẫn uất, hoặc ít nhất phải nhìn hắn bằng ánh mắt đau đơn, luyến lưu của một nữ t.ử bị vứt bỏ. Nhưng ta không có. Sự bình tĩnh tuyệt đối của ta giống như một chiếc dằm đ.â.m ngược vào lòng tự phụ và kiêu ngạo của hắn.
Hắn nhíu mày, tiến lên một bước, thô bạo giật lấy chiếc túi thơm trong tay ta. Khi ngón tay hắn vô tình lướt qua mu bàn tay ta, hắn khẽ dừng lại một nhịp, như thể đang chờ đợi một sự níu kéo muộn màng. Nhưng ta đã lập tức thu tay về, giấu c.h.ặ.t vào trong tà áo thô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Nàng hiểu chuyện như vậy là tốt." Giọng Tiêu Vũ Triết bỗng chốc trầm xuống, có chút bực bội vô cớ. Hắn quay sang nắm lấy tay Khương Thanh Như, dịu dàng bảo: "Thanh Như, chúng ta đi."
Khương Thanh Như khẽ mỉm cười, cái nhìn cuối cùng nàng ta ném về phía ta rực rỡ như một đóa hoa hải đường nở rộ trong nắng sớm. Nàng ta kiêu hãnh xoay người, vạt váy lụa quét qua mặt đất phát ra tiếng sột soạt, cùng Thái t.ử bước ra khỏi đại sảnh.
Gia quyến Khương phủ lập tức ùa theo sau để tiễn giá Thái t.ử, đại sảnh trống trải chỉ còn lại một mình ta quỳ đó. Tiếng cười nói nịnh nọt xa dần ngoài cổng phủ, để lại không gian vắng lặng đến lạnh người.
Ta từ tốn đứng dậy, hai đầu gối đã tê dại vì cái lạnh của nền gạch. Việc đầu tiên ta làm không phải là nhìn theo bóng lưng họ, mà là rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn lụa trắng sạch sẽ. Ta cẩn thận, tỉ mỉ lau sạch từng ngón tay, từng mu bàn tay nơi ngón tay Tiêu Vũ Triết vừa chạm vào khi nãy. Lau đến khi da thịt ửng đỏ, ta mới dừng lại, thẳng tay ném chiếc khăn lụa vào chậu than đang rực cháy ở góc tường.
Lửa bùng lên, thiêu rụi chiếc khăn thành tro tàn đen kịt trong nháy mắt.
Tiêu Vũ Triết tự phụ cho rằng ta đang giả vờ mạnh mẽ để giữ lại chút thể diện đáng thương, nhưng hắn không biết, trong lớp tơ lụa của chiếc túi thơm kia, ta đã tẩm loại hương liệu gối đầu dẫn dụ cổ độc mãn tính. Hắn càng mang nó bên người, độc tính của thứ t.h.u.ố.c bổ hắn uống mỗi đêm càng phát tác nhanh hơn. Loại hương ấy chỉ có mùi của hoa hải đường tầm thường, nhưng lại là thứ hải đường đòi mạng. Mỗi ngày hắn ở bên Khương Thanh Như, ngửi mùi hải đường trên người nàng ta, độc tính sẽ càng ngấm sâu vào lục phủ ngũ tạng.
Ta đứng giữa đại sảnh, chầm chậm ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng cỗ kiệu hoàng gia đang khuất sau bức tường vinh hoa.
Khi Tiêu Vũ Triết bước đến ngưỡng cửa phủ, bước chân hắn khẽ khựng lại, xoay đầu nhìn lại phía ta một lần cuối qua rèm cửa lọt gió. Ánh mắt hắn phức tạp, có sự d.a.o động mờ nhạt, hắn muốn tìm kiếm một chút vệt nước mắt trên mặt ta để thỏa mãn lòng tự tôn của kẻ chiến thắng.
Nhưng lúc này, ta đang nhìn thẳng vào khoảng không phía trên đỉnh đầu hắn.
Một dòng chữ màu xám tro, mờ nhạt nhưng rõ ràng, đang trôi nổi ngay trên mão ngọc của vị Thái t.ử cao quý:
[Bị cắm sừng mà không biết].
Khóe môi ta khẽ cong lên một độ cong lạnh ngắt. Khương Thanh Như quả thực rất thông minh, rất biết cách tìm chỗ dựa. Nàng ta chê Túc Vương đoản mệnh, muốn bấu víu Đông cung, nhưng lại không nhịn được sự cô đơn khi Thái t.ử bận rộn chính sự, đã lén lút tư thông với Thống lĩnh thị vệ Đông cung hai lần ngay dưới gốc hải đường sau hậu viện phủ Thượng thư.
Tiêu Vũ Triết điên cuồng muốn cưới một đích nữ "vẹn toàn", rốt cuộc lại tự tay rước về một cái sừng vàng ch.ói mắt. Hắn nghĩ hắn đang bố thí cho ta một con đường sống, hắn nghĩ hắn đang tước đoạt đi vinh hoa của ta. Hắn cưng chiều Khương Thanh Như, thực chất chỉ là yêu cái cảm giác được một đệ nhất tài nữ ngưỡng mộ, sùng bái. Hắn tự phụ tin rằng mọi thứ trên đời này đều phải vận hành theo ý hắn, kể cả tâm can của Khương Chiêu Ninh ta.
Ta thu hồi ánh mắt, không nhìn gã hề đang bước lên kiệu hoàng gia kia nữa. Hắn cho rằng hắn đã lấy đi thứ quý giá nhất của ta, nhưng hắn đâu biết, vị trí Thái t.ử phi đó, ngay từ đầu ta đã không thèm để mắt tới.
Ta xoay người, đưa mắt nhìn về hướng đông nam của kinh thành — nơi tọa lạc của Túc Vương phủ quanh năm đóng cửa cài then, nơi mà ai ai cũng coi là mồ chôn của những kẻ thất sủng, tàn phế.
Ở hướng đó, mây đen giăng lối, bầu trời âm u như muốn sụp xuống. Nhưng ngay trên đỉnh đầu vị Vương gia mang danh tàn phế, bệnh tật, sắp c.h.ế.t kia...
Lại đang rực cháy hai chữ màu vàng kim ch.ói lọi, áp đảo toàn bộ vương khí rỗng tuếch của Đông cung:
[Đế Mệnh].
Ta khẽ phủi đi vệt bụi vô hình trên tà áo xanh, bước từng bước ung dung ra khỏi đại sảnh Khương phủ. Gió tháng Ba vẫn thổi, hoa hải đường vẫn rụng đầy sân, nhưng ván cờ này, kẻ đi nước đầu tiên, chính là ta.