Chương 2: Ly trà lạnh ở Túc Vương phủ và Sự nghi kỵ đầu tiên
Mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc phủ kín gian thư phòng rộng lớn, đặc quánh đến mức che lấp đi cả cái lạnh ẩm ướt của vũng nước đọng dưới mái hiên ngoài cửa sổ. Nhưng khi bước qua bậc cửa gỗ lim xám, mũi ta vẫn ngửi thấy một vệt vị tanh nhạt cực kỳ quen thuộc.
Vị của m.á.u rỉ ra từ kẽ răng.
Tiêu Thừa Húc ngồi trên xe lăn đặt cạnh bức bình phong cẩm thạch. Chiếc chăn gấm màu đen thêu họa tiết tùng bách chìm phủ ngang hông hắn, càng làm nổi bật bờ vai gầy guộc và sắc mặt xám ngoét như người c.h.ế.t. Hắn đưa một chiếc khăn lụa trắng lên miệng, tiếng ho khan sầm sập vang lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c lõm xuống, như tiếng những thanh gỗ mục va vào nhau.
Khi hắn bỏ khăn tay xuống, trên lớp vải trắng đã loang lổ vài chấm đỏ thẫm. Hắn không lau khóe môi, chỉ dùng đôi mắt sâu hoắm, sắc lạnh như lưỡi d.a.o mổ nhìn chằm chằm vào ta.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Trên chiếc bàn gỗ sưa bên cạnh hắn, một phong mật thư quân cơ được mở ra đúng một nửa, cố tình để lộ ba chữ "Binh bộ tham tấu" bằng mực đen đậm.
Ngón tay gầy guộc của Tiêu Thừa Húc lướt nhẹ trên mặt bàn, rồi chậm rãi hạ xuống, giấu vào dưới lớp chăn gấm. Nơi đó, tà áo khẽ gồ lên một vệt dài hẹp.
Là chuôi của một thanh d.a.o găm.
"Khương nhị tiểu thư." Giọng hắn khàn đặc, giống như tiếng mài của hai viên sỏi chà xát vào nhau trong lòng giếng cạn. "Thánh chỉ đổi hôn đã ban, nhưng bản vương sống không quá ba năm. Nàng không cần vì Khương phủ mà phải chịu tang sớm. Nếu nàng muốn, ngày mai bản vương sẽ dâng sớ xin phụ hoàng hủy hôn, trả lại tự do cho nàng tự ý cưới gả."
Bầu không khí trong phòng bỗng chốc đông cứng lại. Sau bức bình phong cẩm thạch, tiếng hít thở cực nhẹ của hai gã ám vệ khẽ vang lên rồi tắt lịm.
Hắn đang chờ ta liếc nhìn phong thư kia, hoặc chỉ cần ta để lộ một chút biểu cảm kinh hoàng của kẻ bị ép gả cho một người sắp c.h.ế.t, thanh d.a.o găm dưới lớp chăn kia sẽ lập tức xuyên qua cổ họng ta. Khương gia sẽ nhận được tin nhị tiểu thư vì quá u uất mà bạo bệnh qua đời trước ngày đại hôn, không một ai nghi ngờ một kẻ phế nhân ho lao như hắn.
Ta đứng yên tại chỗ, mắt không liếc qua phong mật thư lấy một cái. Bản viết tay mật nghị của hắn ngầm nuôi mật binh ở ngoại ô, ta đã thấy từ ba ngày trước khi thả miếng ngọc bội giả cho Khương Thanh Như nhặt. Kẻ giả bệnh nhiều năm như hắn, tính cách sớm đã bị sự nghi kỵ mài giũa thành độc d.ư.ợ.c.
Ta không lùi lại, trái lại còn tiến lên hai bước.
Trên đỉnh đầu Tiêu Thừa Húc, dòng chữ vàng kim rực rỡ vang lên đầy tính áp bức:
[Đế Mệnh — Độ nguy hiểm: 90%].
Ta thản nhiên đi qua phong mật thư, vươn tay cầm lấy ly trà sâm đang bốc khói nghi ngút trên tay hắn, dứt khoát nghiêng tay đổ sạch dòng nước màu vàng sẫm vào chậu cây vạn tuế đặt bên bệ cửa sổ.
Tiếng nước len lỏi vào đất cát, mùi sâm nồng bốc lên gắt mũi.
"Khương Chiêu Ninh, nàng làm cái gì vậy?" Ngón tay Tiêu Thừa Húc dưới lớp gấm siết c.h.ặ.t, chuôi d.a.o găm khẽ phát ra một tiếng "cạch" rất nhỏ. Ánh mắt hắn thu lại thành một đường chỉ sắc bén, sát khí đậm đặc dâng lên như thủy triều.
Ta đặt chiếc ly sứ không xuống bàn, lùi lại đúng ba bước, giữ khoảng cách chừng mực rồi khẽ khom người hành lễ:
"Trà sâm này tính nhiệt, người trúng độc hủ cốt như Vương gia uống vào, chỉ làm m.á.u chảy ngược tâm mạch, đẩy nhanh tiến độ thổ huyết mà thôi. Muốn giả bệnh trước tai mắt của Đông cung, dùng ly trà hoa cúc dại tầm thường này là đủ rồi."
Ta vừa nói vừa lấy từ trong túi đeo bên hông ra một nhúm hoa cúc dại khô đã úa màu, thả vào chiếc ly sứ sạch, rồi chậm rãi châm nước sôi từ ấm trà đặt trên bếp lò bên cạnh. Những cánh hoa khô gặp nước nóng chầm chặp nở ra, tỏa ra một mùi hương thanh đạm, dìm hẳn mùi m.á.u tanh và mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc trong phòng xuống.
Tiêu Thừa Húc nheo mắt nhìn ly trà mới, ngón tay giấu dưới chăn gấm cứng đờ. Hắn chưa bao giờ để lộ việc mình bị trúng độc hủ cốt mười năm trước ra ngoài, ngay cả ngự y trong cung cũng chỉ chẩn đoán hắn bị lao phổi bẩm sinh.
"Nàng không sợ bản vương g.i.ế.c nàng diệt khẩu?" Giọng hắn hạ thấp xuống, lạnh lẽo không một chút hơi ấm.
"Thần thiếp dung mạo thô kệch, không thông thi thư, nhưng lại có một ưu điểm: thích sống thọ." Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt thâm sâu của hắn, thần sắc ung dung như thể đang bàn chuyện thời tiết. "Thái t.ử mệnh ngắn, Thanh Như tỷ tỷ lại quá tham. Thần thiếp thấy, đi theo Vương gia, mạng của thần thiếp mới dài. Vương gia mạng dài hơn Thái t.ử, thần thiếp chỉ muốn tìm một chỗ dựa vững chắc mà thôi."
Tiêu Thừa Húc nhìn ta hồi lâu. Khoảng lặng giữa hai người kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng than củi nổ lách tách trong bếp lò. Hắn cúi đầu nhìn ly trà hoa cúc dại, rồi lại nhìn gương mặt bình lặng không một chút gợn sóng của ta. Kẻ đa nghi như hắn tuyệt đối không vì một lời nói mà tin tưởng, nhưng ngón tay đang siết chuôi d.a.o găm dưới lớp chăn kia, rốt cuộc cũng chậm rãi buông lỏng ra.
Trên đỉnh đầu hắn, dòng chữ vàng kim khẽ d.a.o động một chút:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
[Đế Mệnh — Độ nguy hiểm: 85%].
"Nàng tự phụ quá rồi." Hắn lạnh lùng đẩy ly trà hoa cúc ra xa, xoay bánh xe lăn hướng về phía bóng tối sau bức bình phong, bỏ lại một câu nói cắt gọn: "Lui xuống đi. Túc Vương phủ không nuôi kẻ vô dụng."
Ta không đáp lời, chỉ cung kính lui ra ngoài, đóng cửa thư phòng lại. Khi bước xuống bậc thềm, ta nhìn thấy những cánh hoa hải đường từ vách tường Khương phủ bay theo gió, rụng đầy trên nền đất lạnh của vương phủ tịch mịch này.
Cùng lúc đó, tại Đông cung lộng lẫy gấm hoa.
Tiêu Vũ Triết vừa lật xem xong một chồng tấu chương, l.ồ.ng n.g.ự.c có chút bí bách do chứng đau đầu kinh niên tái phát. Hắn theo thói quen đưa tay ra góc bàn, nâng ly trà sứ lên nhấp một ngụm.
Ngay khi dòng nước chạm vào đầu lưỡi, Tiêu Vũ Triết liền cau mày, vạt áo mãng xà thắt c.h.ặ.t khi hắn dứt khoát hắt mạnh ly trà xuống đất. Ly sứ vỡ tan tành, nước trà chát đắng văng tung tóe lên đôi giày thêu chỉ vàng.
"Chát quá! Các người châm trà kiểu gì vậy?" Hắn nổi giận quát lớn.
Khương Thanh Như mặc một chiếc váy lụa vân kiên thêu hoa rực rỡ, tay bưng một đĩa bánh quế hoa vừa bước vào, thấy cảnh đó liền hốt hoảng quỳ sụp xuống, sắc mặt trắng bệch:
"Điện hạ bớt giận, trà này là do thần nữ tự tay pha..."
Tiêu Vũ Triết nhìn thấy Khương Thanh Như, cơn giận trong lòng không những không giảm mà còn tăng thêm một phần bực bội khó tả. Hắn nhìn gương mặt trang điểm cầu kỳ, lộng lẫy của nàng ta, rồi đột nhiên nhìn chằm chằm vào ly trà đổ dưới đất.
Mười năm qua, mỗi lần hắn phê duyệt tấu chương đến nửa đêm, quay đầu lại luôn có một ly trà hoa cúc ấm vừa vặn với khẩu vị, có một nữ t.ử mặc áo vải thô đứng yên lặng đợi hắn, ánh mắt chỉ hướng về một mình hắn mà không cần bất kỳ lời khen ngợi nào. Trà của Khương Chiêu Ninh pha chưa bao giờ chát, nó luôn có vị thanh ngọt đầu lưỡi, giúp hắn dịu đi cơn đau đầu.
Hắn đã quen với việc có nàng ở phía sau, quen đến mức nghĩ rằng sự hiện diện ấy là hiển nhiên như không khí.
"Điện hạ, thần nữ sai rồi, thần nữ sẽ đi đổi ly khác..." Khương Thanh Như khẽ c.ắ.n môi, rưng rưng nước mắt ngước lên nhìn hắn, dáng vẻ yếu ớt đáng thương hệt như ngày đứng dưới gốc hải đường.
Nhưng lần này, Tiêu Vũ Triết không tiến lên đỡ nàng ta như trước. Hắn chỉ lạnh lùng phẩy tay, quay lưng bước ra phía hiên nhà lộng gió:
"Không cần, nàng lui xuống đi. Ta muốn yên tĩnh một mình."
Khương Thanh Như siết c.h.ặ.t tà váy, móng tay đ.â.m sâu vào lòng bàn tay đến trắng bệch. Nàng ta kiêu hãnh đứng dậy, cúi đầu lui ra, nhưng trong lòng tràn ngập một nỗi bất an hoang mang. Thái t.ử đối với nàng ta đã không còn sự say mê cuồng nhiệt của ba ngày trước.
Tiêu Vũ Triết đứng ngoài hiên, gió đêm thổi tung vạt áo long bào. Hắn nhìn về hướng phủ Thượng thư vắng lặng, rồi lại nhớ đến dáng vẻ quỳ thẳng lưng, dâng trả túi thơm uyên ương bằng hai tay của Khương Chiêu Ninh sáng nay. Nàng không khóc, không cầu xin, ánh mắt nhìn hắn xa lạ như một người qua đường.
Một cảm giác trống trải mơ hồ bắt đầu lan rộng trong l.ồ.ng n.g.ự.c Thái t.ử, tựa như một chiếc dằm nhỏ đ.â.m sâu vào da thịt, không đau nhói ngay lập tức, nhưng nhức nhối khôn nguôi theo từng nhịp thở. Hắn đứng thẫn thờ dưới hiên Đông cung suốt một canh giờ, bàn tay vô thức chạm vào vị trí thắt lưng – nơi từng treo chiếc túi thơm thêu uyên ương đã cũ.
Nơi đó giờ đây trống rỗng, lạnh ngắt.
...
Đêm muộn, tại Túc Vương phủ.
Tiêu Thừa Húc ngồi trong bóng tối của thư phòng, không thắp đèn. Hắn nhìn ly trà hoa cúc dại đã nguội hẳn trên bàn, những cánh hoa khô lơ lửng trong nước sứ thanh tịnh.
"Vương gia." Một bóng đen lặng lẽ quỳ xuống sau bức bình phong, dâng lên một ống tre nhỏ. "Mật báo từ Đông cung gửi đến."
Tiêu Thừa Húc đón lấy, rút mảnh giấy nhỏ ra xem. Ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ mực đen, khóe môi khẽ cong lên một đường cong chế giễu đầy nguy hiểm. Hắn bóp nát mảnh giấy trong lòng bàn tay, ném thẳng vào lò than đang rực cháy bên cạnh. Lửa xanh bùng lên rồi tắt lịm.
Mật báo viết: Đêm nay, Thái t.ử đứng thẫn thờ dưới gốc hải đường ở hậu uyển cả đêm, khi thị vệ đến gần, hắn đã gọi nhầm tên nhị tiểu thư.
Tiêu Thừa Húc đẩy xe lăn tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra gian viện nhỏ nơi Khương Chiêu Ninh vừa rời đi lúc chiều. Đôi mắt hắn thâm sâu như mực, chứa đựng sự tàn nhẫn của một kẻ đã quen đi trong đêm tối, nhưng cũng nhen nhóm một tia chú ý chưa từng có đối với người phụ nữ vừa bước vào cuộc đời mình.
"Khương Chiêu Ninh." Hắn thì thầm cái tên ấy trong miệng, giọng điệu trầm thấp như một lời nguyền. "Bản vương để xem, nàng có thể đi được bao xa trong ván cờ này."