Hải Đường Lạc Tận, Ô Bất Giã

Chương 15



Chương 15: Đại điển phong hậu và Dư âm của sự tiếc nuối

Tiếng chuông đồng từ cung Thái Miếu thỉnh ba hồi chín tiếng, vang vọng khắp vách thành kinh Bắc, xuyên qua những tầng mây xám tàn của mùa đông để đón lấy những tia nắng đầu tiên của mùa xuân mới. Tiếng đại nhạc từ quảng trường Kim Loan Điện rầm rập như sấm dậy, hòa cùng tiếng tung hô của mười vạn cấm vệ quân giáp đen thắt đai sắt.

Ta bước đi trên con đường trải t.h.ả.m đỏ hồng trải dài từ bậc thềm thạch anh thấp nhất lên đến đỉnh cao của hoàng quyền.

Bộ phượng bào thêu hình chim phụng tung cánh giữa biển lửa bằng chỉ tơ tằm đại hồng phủ dài, kéo lê trên nền đá trắng muốt phát ra tiếng sột soạt trầm ổn. Trên đầu ta, chiếc mũ phượng khảm chín viên dạ minh châu nặng nề đè xuống, các tua rua bằng ngọc phỉ thúy rủ trước trán khẽ va vào nhau tạo nên những âm thanh quy củ.

Ta không cúi đầu, ánh mắt tĩnh lặng như mặt băng nhìn thẳng vào người đàn ông đang đứng ở bậc thềm cao nhất.

Tiêu Thừa Húc mặc đại triều phục cửu ngũ chí tôn màu huyền hắc, thêu chín con rồng vàng ngậm ngọc cuộn sóng. Hắn đứng đó, cơ thể cao lớn, uy nghiêm như một vị thần bước ra từ bóng tối mười năm. Khi ta còn cách hắn ba bậc thềm, hắn không đợi lễ bộ thượng thư xướng danh, dứt khoát bước xuống, vươn bàn tay rộng lớn, gầy guộc bẩm sinh ra nắm c.h.ặ.t lấy mười ngón tay của ta.

Lực tay hắn mạnh mẽ, nóng rực, chiếc vòng ngọc huyết trên cổ tay ta áp sát vào đai ngọc của hắn phát ra một tiếng cạnh thanh giòn. Hắn đan c.h.ặ.t năm ngón tay vào tay ta, dắt ta bước lên bậc thềm cuối cùng, cùng xoay người nhìn xuống biển người đang quỳ rạp phía dưới.

"Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

"Hoàng hậu nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!"

Tiếng tung hô của vạn dân và bá quan văn võ dâng lên như thủy triều, chấn động cả những vì kèo bằng gỗ tùng vương giả. Ta đứng bên cạnh hắn, thần sắc ung dung, bình lặng, không một chút d.a.o động trước sự lộng lẫy tột đỉnh của thế gian.

Ta khẽ nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh. Trên đỉnh đầu Tiêu Thừa Húc, hai chữ vàng kim [Đế Mệnh] đã hoàn toàn hòa quyện vào vương khí thiên hạ, rực cháy một sắc đỏ bá đạo không ai có thể lay chuyển. Hắn không nhìn biển người đang quỳ lạy, đôi mắt sâu hoắm, tàn nhẫn mười mấy năm qua lúc này chỉ phản chiếu duy nhất bóng hình thanh đạm của ta dưới ánh mặt trời rực rỡ.

...

Cùng lúc đó, tại góc khuất Tây Bắc của hoàng cung — nơi tọa lạc của gian lãnh cung quanh năm không thấy ánh mặt trời.

Mùi ẩm mốc của những thanh gỗ mục và vị cỏ dại úa tàn xộc lên nồng nặc. Khương Thanh Như ngồi trên chiếc bục gạch loang lổ vết nứt, một bộ y phục vải thô rách nát màu xám tro khoác trên bả vai gầy guộc đến lộ cả xương quai xanh. Mái tóc phượng đệ nhất tài nữ ngày nào giờ đã bạc trắng nửa đầu, xơ xác rũ xuống bên hông.

Boong... Boong... Boong...

Tiếng chuông đại điển phong hậu từ xa vọng lại, xuyên qua vách tường gạch đỏ bong tróc, rơi vào gian phòng trống trải lạnh ngắt.

Khương Thanh Như không điên. Nàng ta ngồi im lặng như một pho tượng đất, đôi mắt phượng mờ đục dán c.h.ặ.t vào nhành hoa hải đường dại khẳng khiu mọc chen qua kẽ nứt của tường gạch. Ngón tay gầy guộc, rỉ m.á.u của nàng ta khẽ miết nhẹ lên vệt đất bẩn bám trên tà áo rách.

Nàng ta nhớ lại mười năm trước, ngày nàng ta đứng dưới gốc hải đường ở hậu uyển Khương phủ, khóc lóc cầu xin Tiêu Vũ Triết đổi hôn ước. Ngày đó, nàng ta nhìn thấy chiếc xe lăn của Túc Vương phủ, trong lòng tràn ngập sự khinh miệt bẩm sinh dành cho một thứ nữ thô lậu như ta. Nàng ta tự phụ muốn có được mọi thứ tốt nhất, muốn Đông cung lộng lẫy, muốn ngôi vị mẫu nghi thiên hạ để vạn người sùng bái.

Khoảng lặng giữa gian lãnh cung kéo dài đến mức nghe rõ cả tiếng mối mọt đang gặm nhấm góc cửa gỗ.

Khương Thanh Như chầm chậm cúi đầu, hai dòng nước mắt trong suốt, khô khốc chảy dài trên gương mặt hóp sâu nhăn nheo. Nàng ta tự hỏi, nếu năm đó nàng ta không tham lam cướp đi đạo thánh chỉ ấy, nếu nàng ta bằng lòng gả vào Túc Vương phủ quanh năm đóng cửa cài then... thì người đứng cạnh Tiêu Thừa Húc bước lên Kim Loan Điện hôm nay, người sở hữu binh quyền vạn dặm và sự che chở chiếm hữu của tân đế, liệu có phải là nàng ta?

Sự thật nhân quả phơi bày mười phần. Nàng ta không thông thi thư như ta nghĩ, nàng ta chỉ thông lòng tham của chính mình. Nỗi hối hận muộn màng như một loại cổ độc mãn tính, mỗi ngày gặm nhấm vào tâm can nàng ta từng thốn một, khiến nàng ta phải sống tỉnh táo trong căn phòng lạnh ngắt này để chứng kiến vinh quang thuộc về kẻ mà nàng ta từng xem thường nhất.

...

Cách kinh thành ba ngàn dặm về phía biên ải xa xôi.

Một trận mưa phùn kèm theo gió tuyết khắc nghiệt đang càn quét qua những rặng núi đá trọc hoang vu. Tiếng gió rít lên rầm rập qua khe núi, lạnh buốt đến mức khiến dòng suối nhỏ dưới chân đèo đóng một lớp băng mỏng dơ bẩn.

Tiêu Vũ Triết quỳ gục bên bờ suối.

Chân phải của hắn bị bẻ gãy ở bãi bãi săn mùa thu nay đã hoàn toàn tật nguyền, co quắp lại hệt như một nhành củi khô gãy thế. Hắn mặc một bộ áo tơi rách bấu đầy bùn đất, bàn tay thô ráp, nứt nẻ vì sương muối đang điên cuồng ôm c.h.ặ.t lấy một khúc gỗ hải đường mục nát, xỉn màu vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c gầy trơ xương của mình.

Khục.

Một ngụm m.á.u thẫm đen do cơn sốt rét hành hạ phun ra từ miệng hắn, nhuộm đỏ vũng nước đóng băng dưới chân. Hắn không lau khóe môi, đôi mắt đỏ ngầu, trống rỗng dán c.h.ặ.t vào vệt khắc vụng về của năm chiếc trâm tùng năm mười bốn tuổi mà Khương Thanh Như đã đốt thành tro ở Đông cung.

Hắn nhớ lại cô bé mặc áo vải thô màu xanh xám đứng nhặt cánh hoa rụng năm đó. Khi hắn trao chiếc túi thơm thêu uyên ương, nàng đã nhìn hắn bằng đôi mắt tĩnh lặng, trong veo, không một chút oán hận, không một chút mưu cầu vinh hoa. Nàng đã từng dùng sự thông tuệ của mình để châm cho hắn từng ly trà ấm, che chở cho sự tự phụ rỗng tuếch của hắn suốt mười năm trời mà không cần một danh phận lộng lẫy nào.

Chính hắn đã chê nàng thô lậu. Chính hắn đã tự tay xé rách đạo hôn ước dưới gốc hải đường để rước về một cái sừng vàng ch.ói mắt và một bản án phản quốc chu di cửu tộc.

Tiêu Vũ Triết điên cuồng ôm khúc gỗ mục, hai đầu gối dập xuống đá nhọn đến bật m.á.u, tiếng khóc nghẹn ngào, điên dại của hắn bị tiếng gió tuyết biên ải nuốt chửng hoàn toàn. Hắn đã mất tất cả, mất vương vị, mất tự do, và mất đi người phụ nữ duy nhất trên đời này từng thật lòng đối đãi với hắn.

...

Đêm muộn, tại lầu cao nhất của hoàng cung Đại Chu.

Màn đêm kinh thành hôm nay trong vắt, không một gợn mây, hàng vạn ngôi sao lấp lánh rực rỡ như những viên ngọc bích rải rác trên nền trời nhung đen. Gió xuân thổi nhẹ, mang theo mùi hương thanh đạm của trà hoa cúc dại ngự tiến thoảng qua tà áo phượng của ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiêu Thừa Húc đứng sau lưng ta, chiếc áo choàng long bào thêu rồng cuộn bao bọc lấy toàn bộ cơ thể ta vào trong lòng n.g.ự.c vững chãi của hắn. Hắn một tay siết c.h.ặ.t eo ta, tay kia nâng tách trà ấm dâng đến bên môi ta, đôi mắt sâu hoắm tràn ngập sự chiếm hữu tuyệt đối của một vị đế vương.

Ta đón lấy tách trà, nhấp một ngụm nhỏ, dư vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi.

"Chiêu Ninh, giang sơn vạn dặm này, nay đã là của chúng ta." Giọng Tiêu Thừa Húc khàn đặc, trầm thấp vang lên bên tai ta, mang theo hơi ấm nóng rực mơn trớn trên làn da cổ.

Ta đứng yên, nhìn ngắm dải ngân hà rực rỡ phía xa, không đáp lời hắn. Khoảng lặng giữa hai người kéo dài, mang theo một vệt dư vị xa xăm, trống rỗng của những năm tháng cũ đã qua.

Đêm đó tại biên ải xa xôi, gã tiều phu què quặt ôm c.h.ặ.t khúc gỗ mục vào lòng, lẩm bẩm trong cơn sốt rét ho ra m.á.u cuối đời:

"Chiêu Ninh, hôm nay kinh thành đổ mưa, nàng... có nhớ mang ô không?"

Nhưng kinh thành đêm nay trời đầy sao, và người che ô cho ta, đã đổi thành hoàng đế của vương triều này rồi.

---------HOÀN--------

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

Phu Quân Ngốc Nghếch Luôn Muốn Ăn Tươi Nuốt Sống Ta

Tôi nhặt được một nam nhân bị thương nặng ở bờ suối ngoài vườn t.h.u.ố.c. Hắn mất trí nhớ, ngốc nghếch, ngoan ngoãn như một chú ch.ó lớn, chỉ nhớ mình họ Mặc.

Tôi gọi hắn là A Mặc, giữ hắn lại gánh nước, cuốc đất trồng cải qua ngày.

Cho đến một ngày, tôi đột nhiên thức tỉnh khả năng đọc tâm.

Lúc hắn đang ngoan ngoãn cúi đầu để tôi lau vết thương trên trán, giọng nói bên ngoài thì rụt rầy: "Niệm Niệm, đau..."

Nhưng trong đầu hắn, một tiếng cười lạnh ghê rợn khốc liệt bỗng dội thẳng vào tai tôi:

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

[Xử nữ huyết... Thơm thật. Cắn đứt cổ họng Tịch Vân Niệm ngay bây giờ thì tủy sẽ ngon nhất. Thôi, đợi ta khôi phục ba phần công lực, ta sẽ rút gân cô làm dây đàn.]

Tôi: "..."

Hóa ra gã phu quân ngốc nghếch chăm chỉ của tôi lại là vị Quỷ vương tàn bạo Mặc Trầm Uyên khét tiếng trong truyền thuyết. Hắn giả vờ ngốc chỉ để dưỡng thương và chờ ngày ăn thịt tôi để luyện công.

Nhìn chiếc cuốc trên tay hắn, rồi nhìn cổ họng của mình, tôi nuốt nước bọt, bắt đầu cuộc chiến diễn xuất để sinh tồn.

Nhiều tháng sau...

Hàng xóm ghen tị nhìn gã phu quân cao lớn đang hì hục cuốc sạch mẫu ruộng cho tôi, tôi cười híp mắt gắp cho hắn miếng thịt lớn.

Bên ngoài hắn đỏ mặt: "Cảm ơn Niệm Niệm."

Trong đầu hắn gào thét: [Thằng cha hàng xóm kia dám nhìn vợ ta? Đêm nay ta có nên bẻ cổ hắn nhét vào hũ mứt không nhỉ? Mà khoan... tối nay Niệm Niệm không ôm mình ngủ, có phải cô ấy hết thương mình rồi không? C.h.ế.t tiệt, quét sân tiếp thôi!]

CHƯƠNG 1: NHẶT ĐƯỢC MỘT TÊN NGỐC TÀN TẬT

Dân làng khuyên tôi nên vứt gã nam nhân nhặt được ở bờ suối ra bãi tha ma cho quạ mổ.

Họ bảo, người ngợm gì mà gầy gộc, mặt mũi bầm dập lại đầy sẹo m.á.u, hơi thở thoi thóp đứt quãng như ngọn đèn trước gió thế kia, giữ lại chỉ tổ tốn cơm tốn vải, rước cái xui xẻo về ám cả nhà. Nhưng tôi là kẻ thực tế. Mẫu ruộng cải phía sau nhà đang vào mùa làm cỏ, mấy khay mứt hồng, mứt táo chuẩn bị cho vụ đông này cũng cần một kẻ có sức vóc để gánh nước, bửa củi, nhóm lửa. Gã nam nhân này tuy mình đầy thương tích nhìn không ra hình thù, nhưng khung xương cao lớn, bờ vai rộng vững chãi, hai bàn tay tuy rách nát nhưng khớp xương to rõ, nhìn là biết loại lao động chất lượng cao. Ném đi thì phí quá.

Tôi dùng chiếc xe bò cũ kéo hắn từ bờ suối về xưởng t.h.u.ố.c nhỏ của mình, tốn hết ba thang tục đoạn và hoạt huyết cẩn thận đun sắc, đổ vào cái miệng cạy mãi mới mở của hắn, cuối cùng cũng giật lại được cái mạng quẹt từ tay Diêm Vương cho hắn.

Khi hắn mở mắt ra vào chiều muộn ngày hôm sau, nắng hoàng hôn muộn hắt qua khe cửa tranh soi rõ một đôi mắt phượng dài. Đôi mắt ấy vốn dĩ phải rất sắc bén, lạnh lùng, nhưng lúc này lại mờ mịt, trống rỗng nhìn trân trân lên mái nhà đầy bồ hóng. Hắn nói hắn không nhớ bản thân là ai, đầu đau như b.úa bổ, l.ồ.ng n.g.ự.c trống rỗng, chỉ nhớ độc nhất một chữ họ Mặc.

"Vậy gọi là A Mặc đi."

Tôi vừa nói, vừa cúi người dùng một chiếc khăn vải thô nhúng vào nước ấm, nhẹ nhàng lau đi vệt m.á.u khô còn sót lại trên vầng trán cao của hắn.

A Mặc khẽ rụt cổ lại, đôi mi dài dày rậm run rẩy như cánh bướm đêm, giọng nói rụt rè, ngoan ngoãn vô cùng: "Niệm Niệm... đau..."

Ngay giây tiếp theo, một tiếng cười lạnh ghê rợn, âm trầm và khốc liệt như bước ra từ chín tầng địa ngục đột ngột dội thẳng vào đại não tôi.

[Xử nữ huyết... Thơm thật. Cắn đứt cổ họng Tịch Vân Niệm ngay bây giờ thì tủy sẽ ngon nhất. Cứ rúc vào cổ cô ta thế này, mùi thảo d.ư.ợ.c lẫn mùi da thịt kích thích thật. Muốn nhai nát quá.....