Chương 14: Đoản mệnh thành Trường Thọ và Lời hứa đêm tân hôn thứ hai
Ánh nến long phụng thắp bằng mỡ cá voi rực đỏ nhuộm rực rỡ một góc tẩm điện lớn của hoàng cung, hắt lên những bức rèm gấm thêu chỉ vàng một lớp hào quang lộng lẫy. Mùi trầm hương thượng hạng từ chiếc lư đồng đúc hình rồng cuộn tỏa ra làn khói mỏng, dịu nhẹ, xua tan đi cái lạnh ẩm ướt của màn đêm kinh thành trước ngày đại điển đăng cơ.
Trên bục gỗ sưa đặt giữa điện, chiếc giá mộc nâng đỡ bộ đại triều phục cửu ngũ chí tôn bằng lụa huyền hắc, thêu chín con rồng vàng ngậm ngọc cuộn sóng, tôn nghiêm đến mức khiến người ta ngạt thở.
Tiêu Thừa Húc đứng trước chiếc gương đồng khổng lồ, giáp trụ bạc và xe lăn gỗ sưa của Túc Vương phủ đã bị dẹp bỏ từ lâu. Hắn mặc một bộ nội y bằng gấm trắng, đôi bàn tay gầy guộc, thon dài bẩm sinh khẽ chạm vào tà áo thêu long bào nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung.
Đôi mắt sâu hoắm, tàn nhẫn vốn chưa bao giờ d.a.o động trước hàng vạn quân đao ở cửa Tây, lúc này lại dán c.h.ặ.t vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương. Khớp xương ngón tay hắn siết c.h.ặ.t, cơ thể cao lớn bỗng căng lên một độ cong cứng ngắc.
Bên ngoài điện, tiếng chuông đồng từ cung Thái Miếu thỉnh thoảng lại vang lên một tiếng trầm đục, báo hiệu canh giờ hành lễ đang đến gần. Giang sơn Đại Chu đã nằm trọn trong lòng bàn tay hắn, những kẻ phản nghịch đều đã bị dọn sạch, vương triều này chuẩn bị đón nhận tân chủ quốc.
Nhưng người đàn ông đang đứng ở đỉnh cao hoàng quyền kia, bờ vai lại khẽ run lên một nhịp rất nhẹ, rất khó phát hiện.
Hắn đang sợ.
Bản tính đa nghi, lạnh lùng mười mấy năm qua khiến hắn luôn nhìn nhận mọi mối quan hệ trên đời bằng hai chữ "khế ước" và "lợi ích". Nàng gả cho hắn vì muốn tìm một chỗ dựa để sống thọ, nàng hiến kế phương Nam, viết thư giả hạ bệ Đông cung đều là những bước đi chuẩn xác để hoàn thành giao dịch giữa hai người. Giờ đây Đông cung đã sụp đổ, Khương gia đã lụi tàn, khế ước đã hoàn thành, và nàng – người nữ t.ử thích tự do, thích pha trà một mình bên cửa sổ kia, liệu có còn muốn ở lại trong chiếc l.ồ.ng son lộng lẫy này nữa hay không?
Nỗi sợ mất mát vốn chưa từng tồn tại trong cuộc đời một kẻ sẵn sàng hy sinh cả thiên hạ để đoạt vị, nay bùng nổ thành một luồng lửa giận vô cớ gặm nhấm tâm can hắn. Hắn siết c.h.ặ.t thắt lưng gấm, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u nhìn vào khoảng không tối tăm phía góc điện. Nếu nàng chọn rời đi, hắn có nên dùng dây xích sắt khóa c.h.ặ.t đôi chân nàng lại, giữ nàng bên cạnh hoàng vị này cho đến c.h.ế.t?
Sột soạt.
Tiếng vạt áo lụa mềm mại khẽ lướt qua nền thạch anh vang lên nhè nhẹ từ phía sau bức bình phong tùng bách.
Ta bước ra, trên người mặc một bộ váy giao lĩnh bằng gấm thô màu thanh đạm, mái tóc đen mượt mà xõa dài trên vai, không cài bộ bộ d.a.o vàng ròng của hoàng gia, cũng không mang theo trang sức rực rỡ. Gương mặt ta tĩnh tại, bình lặng như mặt hồ không một gợn sóng giữa tẩm điện ngập tràn sắc đỏ long phụng.
Ta chầm chậm bước đến sau lưng Tiêu Thừa Húc, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại từng thốn một. Ta không nhìn vào đôi mắt đang dậy sóng của hắn qua gương đồng, từ tốn vươn đôi bàn tay thanh mảnh, gầy guộc ra, nhấc chiếc đai lưng bằng ngọc phỉ thúy nạm vàng đặt trên khay sứ lên.
Ta vòng tay ra phía trước eo hắn, tỉ mỉ, cẩn thận thắt chiếc đai ngọc lại cho ngay ngắn trên nền áo long bào huyền hắc. Động tác của ta chậm rãi, nhu hòa, đầu khẽ tựa nhẹ vào tấm lưng rộng lớn, vững chãi của hắn qua lớp lụa thượng hạng. Hơi ấm từ cơ thể ta chầm chậm truyền qua lớp vải gấm, bao bọc lấy sự lạnh ngắt bẩm sinh của vị tân hoàng đế.
Cơ thể Tiêu Thừa Húc bỗng chốc cứng đờ, tiếng thở dồn dập, nặng nề trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn khẽ khựng lại một nhịp dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chiêu Ninh..." Giọng hắn khàn đặc, trầm thấp đến mức nghe như tiếng đá mài vào nhau dưới lòng giếng cạn. Hắn không xoay người lại, chỉ đứng yên để mặc cho ta thắt đai lưng, đôi mắt sâu hoắm dán c.h.ặ.t vào hình ảnh ta đang tựa đầu vào lưng hắn trong gương. "Ngày mai đại điển đăng cơ, lễ bộ đã chuẩn bị sẵn mũ phượng và sách bảo của Hoàng hậu. Nàng... thích bộ váy màu đại hồng thêu phượng dực thiên lý, hay vẫn thích những bộ áo vải thô màu xanh xám này hơn?"
Hắn hỏi về sở thích y phục, nhưng bàn tay giấu trong tà áo long bào đã siết c.h.ặ.t đến mức móng tay đ.â.m sâu vào da thịt. Hắn đang chờ đợi câu trả lời của ta, chờ đợi một cái cớ để dập tắt hoặc bùng nổ luồng sát khí và sự chiếm hữu điên cuồng đang cuộn trào trong n.g.ự.c.
Ta khẽ miết nhẹ đầu ngón tay lên chốt ngọc phỉ thúy của đai lưng, chầm chậm buông tay ra, lùi lại nửa bước rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào khoảng không phía trên đỉnh đầu hắn.
Trên mão ngọc khảm khuyết của Tiêu Thừa Húc, dòng chữ vàng kim bá đạo [Đế Mệnh — Chiếm hữu tuyệt đối] từng chớp nháy điên cuồng suốt những đêm giông bão kinh thành, lúc này bỗng nhiên vặn vẹo, vỡ vụn ra từng mảng. Từ trong vệt nứt của vương khí hoàng gia, một luồng sáng đỏ rực rỡ, ấm áp và kiên định chưa từng có chầm chậm hiện lên, đóng đinh hoàn toàn vào thiên mệnh mới của hắn:
[Trường Thọ Đế Vương — Trọn đời bên Khương Chiêu Ninh].
Sự nghi kỵ, lạnh lùng mười mấy năm qua của kẻ đứng trong bóng tối đã hoàn toàn bị sự im lặng vững chãi và những ly trà hoa cúc dại của ta thuần hóa sạch sẽ. Hắn nắm giữ cả thiên hạ, nhưng thiên mệnh của hắn giờ đây lại hoàn toàn treo trên tà áo thô của một thứ nữ Khương gia.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Khóe môi ta khẽ cong lên một nụ cười nhạt, thanh thản và dịu dàng. Ta ngước đôi mắt tĩnh lặng nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm đang run rẩy của hắn qua gương đồng:
"Vương gia của ta đã thành hoàng đế, trà hoa cúc dại ở tẩm điện này nghe nói là loại ngự tiến thượng hạng từ phương Nam gửi về, tính vị ngọt thanh, có thể giúp người sống thọ. Thần thiếp từ nhỏ đã thích sống thọ, y phục màu gì không quan trọng, quan trọng là trà ở đâu, thần thiếp sẽ ở đó."
Xoẹt.
Tiêu Thừa Húc đột ngột xoay người lại, lực đạo mạnh mẽ đến mức làm tà áo long bào thêu rồng cuộn tung bay trong không trung. Hắn vươn hai bàn tay to lớn, gầy guộc bẩm sinh ra, thô bạo nhưng đầy sự trân trọng ôm c.h.ặ.t lấy eo ta, kéo mạnh cơ thể gầy guộc của ta vào sát l.ồ.ng n.g.ự.c rộng lớn của hắn. Hắn siết c.h.ặ.t vòng tay, siết đến mức như muốn khảm cả xương tủy của Khương Chiêu Ninh ta vào trong cơ thể hắn, không để lộ lấy một khe hở cho gió lạnh lọt vào.
Chiếc vòng ngọc huyết đỏ rực như m.á.u trên cổ tay ta áp sát vào tấm giáp n.g.ự.c của hắn phát ra một tiếng cạnh trầm đục. Hắn ghé sát gương mặt nhợt nhạt vào hõm cổ ta, hơi thở nóng rực lẫn mùi hương tùng bách và vị đắng chát của t.h.u.ố.c bắc phả vào làn da ta, giọng nói khàn đặc vang lên đầy sự độc chiếm, bá đạo:
"Chiêu Ninh, giang sơn này ta lấy được rồi. Vạn dân quỳ lạy, triều thần quy phục... nhưng nếu ngày mai trên long ngai kia không có tách trà hoa cúc dại của nàng, ta thà làm vị Vương gia đoản mệnh, bệnh tật năm đó ở phủ Túc Vương còn hơn. Nàng nói nàng muốn quyền lựa chọn, vậy thì cả đời này, ngoài việc ở bên Tiêu Thừa Húc ta ra, nàng vĩnh viễn không còn lựa chọn nào khác nữa."
Hắn ôm ta, cơ thể cao lớn dũng mãnh bần bật run lên vì xúc động, một giọt nước mắt nóng hổi, hiếm hoi rơi từ khóe mắt hắn xuống, thấm đẫm vào bả vai áo vải thô màu thanh đạm của ta. Kẻ có tâm cơ sâu nhất, tàn nhẫn nhất vương triều này, rốt cuộc đã tự tay dâng hiến cả sinh mạng và linh hồn mình cho một người nữ t.ử chưa từng nói lời yêu hắn.
Ta đứng yên trong vòng tay siết c.h.ặ.t đến ngạt thở của hắn, ngón tay thon dài gầy guộc từ từ đưa lên, vỗ nhẹ lên tấm lưng rộng đang run rẩy của vị tân hoàng đế.
Khoảng lặng giữa tẩm điện rộng lớn kéo dài, chỉ có tiếng nến long phụng nổ lách tách và tiếng chuông đồng canh năm từ xa vọng lại, trầm ổn và dài lâu như vương triều sắp mở ra. Ta không hứa hẹn những lời thề non hẹn biển sáo rỗng, cũng không thèm rơi một giọt nước mắt yếu đuối nào. Ta chỉ lặng lẽ tựa cằm lên vai hắn, mỉm cười.
Bản vương gia tàn nhẫn, đa nghi, sẵn sàng dùng mạng sống để đ.á.n.h cược đêm hỏa độc ngày nào, giờ đây đã triệt để biến thành kẻ chung tình, điên cuồng nhất thế gian này rồi.
Bên ngoài gian điện, ánh bình minh của ngày đại điển đăng cơ bắt đầu x.é to.ạc màn sương mù mùa đông, rọi những vệt sáng vàng rực rỡ đầu tiên lên những cánh hoa hải đường dại đang đ.â.m chồi nảy lộc ngoài sân cung đình. Ván cờ giang sơn đã khép lại, và chiếc ô năm mười bốn tuổi ngày đó rơi xuống vũng bùn, rốt cuộc đã tìm thấy bến đỗ vĩnh hằng, trọn đời trường thọ bên cạnh hoàng đế của vương triều này rồi.