Trong đoạn video ngắn, một người phụ nữ bụng mang dạ chửa đang ngồi xổm trong nhà vệ sinh chật hẹp, ẩm mốc, vừa khó nhọc vừa giặt quần áo bằng tay.
Nước bẩn b.ắ.n tung tóe. Mùi ẩm mốc gần như tràn ra khỏi màn hình.
Trước mặt cô, một người đàn ông đang cầm điện thoại quay video. Vừa quay, hắn vừa cười đắc ý:
— “Nhìn đi, đây là hoa khôi năm đó tao phải tốn bao nhiêu công sức mới theo đuổi được. Bây giờ thì sao? Ngày nào cũng phải giặt đồ cho tao, sinh con cho tao, còn kiêm luôn bảo mẫu miễn phí.”
Tôi nổi da gà. Trên đời này… sao lại có loại đàn ông ghê tởm đến vậy?
Ngay lúc ấy, người phụ nữ trong video chậm rãi quay mặt lại. Chỉ một giây sau, tôi chít lặng. Bởi vì gương mặt đó…là tôi.
Tôi tên là Tần Mộng, ba mươi lăm tuổi, phó chủ tịch điều hành của một công ty niêm yết. Chồng tôi là Mạnh Diêm Chi — chủ tịch công ty, cũng là cấp trên trực tiếp của tôi. Chúng tôi quen nhau từ thời học cao học. Năm đó, cả hai từng hứa với nhau:
— “Đỉnh cao gặp lại.”
Và cuối cùng, chúng tôi thật sự đã làm được. Ba năm kết hôn và có một cô con gái đáng yêu. Sự nghiệp vững vàng. Gia đình hạnh phúc. Trong mắt người ngoài, cuộc đời tôi gần như hoàn hảo. Sáng nay, Mạnh Diêm Chi đích thân lái xe đưa tôi ra sân bay. Trước khi tôi vào cổng kiểm tra an ninh, anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán tôi.
— “Đi đường bình an.”
Tôi cười, giơ tay vẫy anh rồi xoay người lên máy bay. Ban đầu, mọi chuyện đều rất bình thường. Cho đến khi máy bay vừa cất cánh không lâu…bỗng nhiên gặp nhiễu động cực mạnh. Thân máy bay rung lắc dữ dội. Tiếng la hét vang lên khắp khoang. Mặt nạ dưỡng khí đồng loạt rơi xuống. Tôi còn chưa kịp phản ứng…thì trước mắt đã tối sầm. Ý thức chìm thẳng vào bóng đêm.
Khi mở mắt ra lần nữa, thứ đ/ậ/p vào mắt tôi là trần nhà trắng toát. Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Bệnh viện. Tôi chống tay ngồi dậy. Sau cảm giác sống sót khó tin sau tai nạn, là một nỗi hoang mang mãnh liệt.
Máy bay gặp sự cố như vậy…sao tôi lại còn sống? Hơn nữa… còn không bị thương? Tôi vội vàng cúi đầu kiểm tra cơ thể mình. Tay chân vẫn còn nguyên, không có vết thương nghiêm trọng nào. Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi khựng lại. Bàn tay này…Không đúng. Da tay khô ráp, nhăn nheo, lòng bàn tay còn có vết chai.
Tôi sững người. Tôi luôn dưỡng da tay rất kỹ. Sao tay tôi lại thành ra thế này? Chưa kịp nghĩ thêm, bụng dưới bỗng truyền tới cơn đau âm ỉ. Rồi rất nhanh, cơn đau lan rộng. Đau như có ai dùng d.a.o cùn r/ạ/c/h từng lớp thịt.
Tôi c.ắ.n răng, run rẩy bấm chuông gọi y tá cạnh giường. Chuông reo lên trong hành lang nhưng rất lâu sau vẫn không có ai đến. Ngược lại, một người phụ nữ trung niên đẩy cửa bước vào. Bà ta đặt mạnh hộp cơm xuống bàn, sắc mặt cực kỳ khó chịu.
— “Cô đúng là giỏi thật đấy! Bụng mang dạ chửa còn không biết giữ gìn, giờ thành ra thế này còn muốn làm khổ cả nhà à?”
Tôi ngẩn người. Bà ta… đang nói với tôi? Tôi cố nhịn đau, khàn giọng hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
— “Dì à… dì đang nói chuyện với cháu sao? Chúng ta… quen nhau ạ?”
Người phụ nữ kia trợn mắt.
— “Giờ còn giả ngốc với tôi? Tôi đúng là mù mắt mới để con trai cưới một đứa chỉ được cái mã như cô!”
Tôi hoàn toàn không hiểu gì. Tôi lại định bấm chuông gọi y tá. Nhưng vừa chạm tay vào nút, bà ta đã lao tới gạt mạnh tay tôi ra.
— “Đừng bấm nữa! Y tá tới là tính thêm tiền đấy! Cô còn chưa làm khổ nhà này đủ hay sao?”
Tôi đau đến mức trước mắt mờ đi. Đúng lúc ấy, cửa phòng bệnh lại mở ra, một người đàn ông bước vào. Tôi ngẩng đầu nhìn rồi toàn thân cứng đờ. Tôi quen người này. Nhưng tôi không thể tin nổi… anh ta lại già nua, tiều tụy và cục cằn đến mức này. Triệu Khiên, người bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng tôi ở quê. Tôi buột miệng:
— “Triệu Khiên…?”
Anh ta lạnh lùng nhìn tôi.
— “Mẹ nói cô lên cơn ở bệnh viện, tôi còn không tin. Không ngờ đúng là cô phát điên thật.”
Tôi sững sờ.
— “Anh đang nói gì vậy?”
Chúng tôi đã bao nhiêu năm không gặp. Tại sao vừa mở miệng đã là thái độ này? Triệu Khiên cười nhạt.
— “Cô vừa sảy thai. Chứ không phải mất trí. Đừng diễn nữa.”
Tôi như bị sét oánh ngang tai. Sảy thai? Sao tôi có thể sảy thai? Tôi đâu có mang thai! Một suy nghĩ khủng khiếp bỗng lóe lên trong đầu. Tôi c.ắ.n răng chịu đau, lảo đảo bước vào nhà vệ sinh rồi ngẩng đầu nhìn vào gương. Trong gương… vẫn là gương mặt của tôi. Nhưng lại không phải tôi của hiện tại. Khuôn mặt hốc hác, môi tái nhợt, khóe mắt xuất hiện nếp nhăn mờ. Rãnh cười hằn sâu, cả người lộ rõ vẻ mệt mỏi và già nua, như thể đã bị cuộc sống vắt kiệt.
Tôi đứng chít trân trước gương. Mọi thứ đều sai rồi. Hoàn toàn sai rồi. Đúng lúc ấy, một cái tên bật lên trong đầu tôi như chiếc phao cứu sinh. Mạnh Diêm Chi! Anh là người tiễn tôi ra sân bay. Anh nhất định biết đã xảy ra chuyện gì!
Tôi ôm bụng đi ra ngoài. Nhưng còn chưa kịp bước khỏi cửa nhà vệ sinh, Triệu Khiên đã xông tới, túm lấy tôi, ném thẳng lên giường bệnh. Gương mặt anh ta méo mó vì tức giận.
— “Cô vừa sảy t.h.a.i mà còn không biết điều? Hay là cô vui lắm vì từ nay không sinh được nữa? Cô muốn nhà họ Triệu tuyệt hậu đúng không?!”
Tôi đau đến mức không thở nổi. Trước mắt tối sầm. Ý thức lại một lần nữa chìm xuống.