Lúc tỉnh lại, ngoài trời đã tối. Trong phòng bệnh chỉ còn một bóng đèn vàng mờ mờ. Một cô y tá trẻ đang ghi chép bên cạnh. Thấy tôi mở mắt, cô ấy khẽ thở phào.
— “Chị tỉnh rồi à?”
Cô ấy do dự một chút rồi ghé lại gần, nhỏ giọng nói:
— “Em không có ý gì đâu… nhưng em thấy người nhà chị đối xử với chị thật sự quá tệ. Chị vừa ngất xỉu mà họ vẫn còn đứng bên cạnh mắng c.h.ử.i…”
Tôi khàn giọng hỏi:
— “Cô có thể giúp tôi một chuyện được không?”
Tôi chỉ vào chiếc điện thoại trên bàn.
— “Giúp tôi gọi một số điện thoại.”
Tôi thậm chí không còn sức nhấc tay lên nữa. Cô y tá gật đầu, bấm số theo lời tôi, rồi áp điện thoại vào tai tôi. Rất nhanh, đầu dây bên kia được kết nối.
— “Xin chào, ai vậy?”
Giọng nói quen thuộc ấy vừa vang lên, mũi tôi lập tức cay xè. Nước mắt không kìm được mà trào ra. Là anh. Đúng là giọng của Mạnh Diêm Chi. Tôi nghẹn giọng:
— “Là em…”
Đầu dây bên kia im lặng một giây sau đó, anh lạnh nhạt hỏi:
— “Cô là ai?”
Tôi siết c.h.ặ.t ga giường.
— “Em là vợ anh.”
Lần này, giọng anh càng lạnh hơn.
— “Xin lỗi, cô gọi nhầm số rồi.
Tút… tút… tút…
Điện thoại bị cúp. Tôi chít lặng. Rõ ràng đó là giọng của Mạnh Diêm Chi. Nhưng tại sao…tại sao anh lại nói không quen tôi? Rốt cuộc thế giới này…đã xảy ra chuyện gì?
Vì cơ thể quá yếu, tôi chỉ có thể tạm thời nhẫn nhịn. Mặc cho Triệu Khiên và mẹ anh ta thay phiên nhau đóng vai “chồng” và “mẹ chồng” trước mặt tôi. Những ngày nằm viện ấy…là quãng thời gian ngột ngạt nhất đời tôi. Đến ngày xuất viện, tôi mới phát hiện mình gần như không có gì trong tay. Không tiền, không tài khoản ngân hàng, không điện thoại t.ử tế, chỉ có một tấm căn cước.
Tên: Tần Mộng.
Tuổi: 35.
Ngoài ra… chẳng còn gì cả. Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tạm thời quay về nhà Triệu Khiên. Tôi cần phải biết, rốt cuộc mình đang ở đâu. Hay đúng hơn…mình đang sống trong cuộc đời của ai.
Vừa về đến nơi, mẹ chồng đã đá mạnh một chậu quần áo ngâm nước về phía tôi. Quần áo đủ màu lẫn vào nhau, nước bẩn b.ắ.n tung tóe.
— “Giặt hết đi. Việc còn dang dở thì làm cho xong.”
Tôi nhìn bà ta, không thể tin nổi.
— “Mẹ… con vừa sảy thai, cơ thể còn chưa hồi phục…con làm sao giặt nổi chỗ này?”
Bà ta trợn mắt.
— “Làm quá lên cái gì? Phụ nữ nhà ai mà sau sinh, sau sảy t.h.a.i không phải làm việc? Cô tưởng mình là tiểu thư chắc?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi nghẹn họng. Với kiểu người này…không có cách nào nói lý. Đêm đó, tôi nằm nghiêng trên mép giường, giả vờ ngủ. Đến khi cảm nhận được nệm bên cạnh lún xuống, cả người tôi lập tức cứng đờ, vô thức né sang một bên. Triệu Khiên cười khẩy.
— “Yên tâm. Tôi không hứng thú đụng vào cô. Đừng làm như mình còn đáng giá lắm.”
Tôi quay lưng lại, mặc kệ hắn. Trong lòng chỉ còn đúng một suy nghĩ, phải tìm ra chân tướng. Sau đó…rời khỏi nơi địa ngục này. Không bao giờ quay đầu lại.
Thật ra, tôi và Triệu Khiên từng là thanh mai trúc mã. Chúng tôi lớn lên cùng một ngôi làng. Sau này, tôi thi đỗ đại học ở tỉnh thành còn anh ta cũng lên thành phố làm việc. Ở nơi đất khách, gặp được người cùng quê, luôn có cảm giác thân thuộc đặc biệt. Cho nên thời đại học, thỉnh thoảng tôi vẫn gặp anh ta. Khi có tiền, anh ta mời tôi ăn vài bữa t.ử tế. Khi không có tiền, tôi mời anh ta ăn quán vỉa hè. Có một khoảng thời gian…mọi thứ thật sự rất ấm áp.
Nhưng rồi, anh ta bắt đầu thay đổi, trở nên ân cần quá mức. Chăm chỉ làm việc, tiết kiệm tiền mua quà cho tôi. Ban đầu, tôi tưởng đó chỉ là tình cảm của một người anh lớn lên cùng mình. Cho đến một ngày, anh ta đột ngột tỏ tình muốn tôi làm bạn gái anh ta. Mà đúng hôm đó…tôi cũng vừa nhận được giấy báo trúng tuyển cao học.
Đó là thời khắc quan trọng nhất cuộc đời tôi. Một bên là tương lai, một bên là hôn nhân. Lúc ấy tôi đã thật sự d.a.o động. Từ nhỏ, tôi luôn được dạy rằng: một người phụ nữ, cuối cùng cũng chỉ cần một gia đình ổn định. Mà lúc đó, một người đàn ông quen thuộc, biết quan tâm, lại xuất hiện đúng lúc. Tôi từng nghĩ…hay là đời mình, đến đây là đủ rồi? Nhưng cuối cùng…tôi vẫn từ chối anh ta.
Tôi thử gọi cho bạn thân nhất của mình — Thiên Thiên nhưng điện thoại luôn báo bận. Tôi hiểu ngay. Cô ấy đã chặn tôi. Chuyện này… đúng là rất giống cô ấy. Hồi đại học, mỗi lần tôi làm gì khiến cô ấy bực, cô ấy đều chặn tôi. Rồi tôi sẽ tự kiểm điểm bản thân, tự suy nghĩ xem mình sai ở đâu cuối cùng chủ động đi xin lỗi. Nói ra thì buồn cười. Nhưng chính nhờ kiểu “dạy dỗ” vừa thẳng tay vừa cứng rắn ấy, tôi từ một cô gái nhút nhát, tự ti, luôn sợ làm phiền người khác…dần dần trở thành người bình tĩnh, tự tin hơn. Tôi thật lòng biết ơn cô ấy. Trước khi lên máy bay, rõ ràng chúng tôi vẫn còn nói chuyện điện thoại. Vậy mà bây giờ…cô ấy lại chặn tôi? Tôi quyết định đi tìm cô ấy.
Thiên Thiên hiện đang làm giám đốc một trung tâm chăm sóc sau sinh trong trung tâm thành phố. Tôi tới quầy lễ tân. Nhân viên bảo cô ấy đang bận, nếu muốn gặp thì phải đợi. Thế là tôi ngồi ở khu tiếp khách suốt năm tiếng đồng hồ. Từ buổi chiều đến tối mịt. Cuối cùng, tôi nhìn thấy cô ấy đi ra. Giày cao gót gõ trên sàn, dứt khoát và quen thuộc.
— “Thiên Thiên!”
Cô ấy quay đầu lại. Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức thay đổi.
— “Cậu tới đây làm gì?”
— “Tớ tới tìm cậu.”
Cô ấy cười lạnh.
— “Cậu còn tìm tớ làm gì?”
— “Lúc cậu chọn con đường đó, đáng lẽ phải nghĩ đến hôm nay rồi chứ.”
Nói xong, cô ấy quay người định đi. Tôi vội kéo tay cô ấy.
— “Thiên Thiên, bây giờ chỉ có cậu mới giúp được tớ. Làm ơn… cho tớ nói hết đã, được không?”
Cô ấy khựng lại. Tôi còn tưởng cô ấy mềm lòng. Ai ngờ giây tiếp theo, cô ấy rút ra mấy tờ tiền đỏ nhét thẳng vào tay tôi.
— “Lại tới vay tiền cho chồng cậu đúng không? Cầm đi. Không cần trả. Chỉ coi như… tớ trả cái giá cuối cùng cho việc từng quen biết cậu. Mong từ nay về sau, đừng xuất hiện trước mặt tớ nữa.”
Nói đến đây, mắt cô ấy đỏ hoe. Trong ánh mắt ấy là giận dữ, thất vọng…và cả thương hại vì tôi không biết tự trọng.
Tôi hít sâu một hơi. Không còn cách nào khác. Chỉ có thể dùng “đòn sát thủ”. Tôi ghé sát tai cô ấy, hạ thấp giọng:
— “Ba chai rượu quý chồng cậu giấu trong tủ rượu…là cậu lén uống hết, sau đó thay bằng rượu thường.”
Sắc mặt Thiên Thiên lập tức biến đổi. Từ khinh thường…thành kinh ngạc.
— “Sao… sao cậu biết?”
Tôi nhìn cô ấy, từng chữ một:
— “Nếu tớ nói… chính cậu từng kể cho tớ nghe, cậu tin không?”
Cô ấy sững người. Tôi tiếp tục bồi thêm một đòn:
— “Cả chuyện tổng giám đốc công ty cậu vụng trộm với lễ tân…cậu cũng từng kể cho tớ.”
Thiên Thiên lập tức bịt miệng tôi lại, nhìn quanh như sợ có người nghe thấy. Mấy giây sau, cô ấy nghiến răng:
— “…Được. Đi với tớ. Chúng ta tìm chỗ nói chuyện.”