Tôi siết c.h.ặ.t áo anh. Nước mắt càng rơi nhiều hơn. Không phải vì sợ, mà là vì lần đầu tiên…tôi thật sự tin. Tôi không còn phải chiến đấu một mình nữa. Cả căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy khe khẽ. Mạnh Diêm Chi trầm ngâm rất lâu. Cuối cùng, anh chậm rãi mở miệng:
— “Ý em là…ở một thế giới khác, cũng có một Mạnh Diêm Chi khác?”
Tôi gật đầu.
— “Có thể. Và ở thế giới đó… có thể anh đã không gặp em đúng lúc. Hoặc em đã đến quá muộn nên cuộc đời mới rẽ sang hướng khác.”
Mạnh Diêm Chi im lặng. Ánh mắt anh rất sâu. Không biết đang nghĩ gì. Một lúc sau, anh bất ngờ hỏi:
— “Vậy trong thế giới đó…Em có thích anh không?”
Tôi nghẹn lại. Mặt nóng bừng lên. Đang nói chuyện sinh t.ử với song song thế giới…anh lại đột nhiên hỏi kiểu này? Tôi quay mặt đi, giọng nhỏ như muỗi:
— “Nếu không thích… thì em đã không tìm anh.”
Mạnh Diêm Chi nhìn tôi rồi… cười. Lần đầu tiên từ lúc Triệu Khiên xuất hiện đến giờ, anh mới thật sự cười. Ý cười rất nhạt nhưng dịu hẳn cả gương mặt. Anh kéo tay tôi, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay.
— “Vậy thì tốt. Dù ở thế giới nào…em cũng phải là của anh.”
Tôi: “…”
Tôi vừa muốn cảm động lại vừa muốn oánh anh. Người này sao lúc nào cũng có thể nói mấy câu khiến tim tôi loạn lên vậy chứ? Nhưng chưa kịp để bầu không khí mềm xuống, điện thoại của Mạnh Diêm Chi bỗng rung lên. Anh liếc nhìn màn hình ánh mắt lập tức lạnh đi. Tôi vô thức hỏi:
— “Ai vậy?”
Anh tắt màn hình giọng rất bình tĩnh.
— “Người của anh báo Triệu Khiên không chỉ đến bệnh viện tìm em. Trước đó, hắn đã điều tra em từ rất lâu.”
Tôi cứng người. Mạnh Diêm Chi nhìn tôi từng chữ một.
— “Hắn biết chỗ em ở, biết chỗ em làm. Biết cả bạn thân của em là Thiên Thiên.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Bàn tay đang nắm tay anh… lập tức siết c.h.ặ.t.
— “Không được.”
Tôi bật dậy.
— “Thiên Thiên!”
Ba ngày sau, Triệu Khiên nhận được tin nhắn của tôi. Chỉ vỏn vẹn một dòng.
“Muốn nói chuyện thì tối nay đến nhà cũ ở ngoại ô. Một mình.”
Hắn đến. Đúng giờ, không chậm một phút. Căn nhà cũ nằm ở khu tái định cư bỏ hoang nhiều năm, xung quanh tối om, chỉ có một bóng đèn vàng yếu ớt trên trần. Rất giống…căn nhà của timeline trước. Ngay khi bước vào, hắn đã thấy tôi đứng giữa phòng một mình. Triệu Khiên nhìn quanh sau đó cười.
— “Cuối cùng cũng chịu gặp tôi rồi?”
Tôi không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn hắn. Gương mặt hắn trong ánh đèn mờ trở nên méo mó đến đáng sợ.
— “Tần Mộng, cô nên biết…chạy thế nào cũng vô ích. Dù là thế giới nào, cô cũng chỉ có thể ở bên tôi.”
Tôi bật cười.
— “Thật sao?”
Triệu Khiên nhíu mày. Có lẽ hắn không ngờ… tôi lại bình tĩnh đến vậy. Tôi bước về phía hắn. Một bước, hai bước, đến khi chỉ còn cách hắn nửa cánh tay. Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn rồi hỏi thật khẽ:
— “Triệu Khiên, anh có biết… vì sao tôi hẹn anh tới đây không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn cúi xuống nhìn tôi. Ánh mắt lộ vẻ si mê méo mó.
— “Vì cô nhớ lại rồi. Vì cô biết, trên đời này chỉ có tôi mới hiểu cô.”
Tôi cười. Lần này, ý cười lạnh đến tận đáy mắt.
— “Không. Vì tôi biết…”
Tôi ghé sát tai hắn. Từng chữ một.
— “Anh vẫn ngu như kiếp trước.”
Sắc mặt Triệu Khiên biến đổi. Ngay giây tiếp theo
Rầm!
Cánh cửa sau lưng hắn bị đạp tung. Ánh đèn pha cực mạnh từ bên ngoài quét thẳng vào. Hắn quay phắt đầu lại. Bên ngoài cửa là cảnh sát. Phía sau nữa…là Mạnh Diêm Chi. Gương mặt anh lạnh đến cực điểm. Thiên Thiên đứng bên cạnh, tay ôm c.h.ặ.t điện thoại, mặt tái mét nhưng mắt thì sáng rực. Triệu Khiên sững sờ.
— “Cái gì…”
Tôi lùi lại một bước, rút từ trong túi áo ra chiếc b.út ghi âm mini bấm phát. Trong căn phòng tối, giọng của chính hắn vừa rồi vang lên rõ mồn một:
“Dù là thế giới nào, cô cũng chỉ có thể ở bên tôi. Chạy thế nào cũng vô ích. Cô cũng chỉ có thể ở bên tôi.”
Tôi nhìn hắn, mỉm cười.
— “Anh điều tra, theo dõi, quấy rối, đe dọa tôi. Còn tự thừa nhận việc tìm tôi suốt thời gian qua. Camera ngoài cổng ghi lại hết rồi. Tin nhắn hẹn gặp, ghi âm, lời đe dọa, cả việc anh quấy rối Thiên Thiên…”
Tôi ngẩng cằm từng chữ dứt khoát:
— “Đủ để anh ngồi bóc lịch một thời gian đấy, Triệu Khiên.”
Triệu Khiên như phát điên. Hắn lao về phía tôi.
— “Tần Mộng!”
Nhưng còn chưa chạm tới tôi, Mạnh Diêm Chi đã bước lên. Một cú đ.ấ.m thẳng, gọn, mạnh.
Rầm!
Triệu Khiên bị oánh ngã xuống nền, khóe miệng bật mấu. Cảnh sát lập tức ập vào khống chế. Hắn giãy giụa điên cuồng, mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi.
— “Tần Mộng! Cô là vợ tôi! Cô là của tôi! Dù chít cô cũng là người của tôi!”
Tôi nhìn hắn, nhìn người đàn ông từng khiến tôi ám ảnh đến mức tỉnh dậy giữa đêm cũng thở không nổi rồi chậm rãi bước tới. Dừng lại trước mặt hắn, tôi cúi xuống, giọng nhẹ đến lạ nhưng hắn vẫn nghe rõ từng chữ.
— “Nghe cho kỹ, Triệu Khiên. Ở thế giới kia, tôi đã thoát khỏi anh. Ở thế giới này…”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đầy điên loạn của hắn khóe môi cong lên.
— “Tôi tự tay tiễn anh vào địa ngục.”
Triệu Khiên gào lên như phát điên. Nhưng đã bị cảnh sát lôi đi. Tiếng hắn c.h.ử.i rủa, gào thét, nguyền rủa…nhỏ dần rồi biến mất hẳn trong màn đêm. Căn phòng cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại. Tôi đứng im tại chỗ rất lâu cho đến khi một chiếc áo khoác phủ lên vai tôi. Mùi hương quen thuộc, ấm áp. Tôi quay đầu, là Mạnh Diêm Chi. Anh nhìn tôi, ánh mắt vừa đau lòng… vừa dịu dàng.
— “Kết thúc rồi.”
Chỉ ba chữ, tôi bỗng thấy mắt cay xè. Không biết từ lúc nào…tôi đã khóc. Nhưng lần này không còn là nước mắt của sợ hãi nữa. Mà là nước mắt của một người cuối cùng cũng tự tay giành lại được cuộc đời mình. Tôi lao vào lòng anh ôm c.h.ặ.t, rất c.h.ặ.t. Mạnh Diêm Chi siết lấy tôi, bàn tay anh giữ sau gáy tôi. Giọng khàn thấp, sát bên tai:
— “Mộng Mộng, lần này…em không cần chạy nữa.”
Tôi nhắm mắt lại vùi sâu vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh khẽ bật cười trong nước mắt.
— “Ừm, lần này…em chọn anh.