Tôi run lên. Không phải vì sợ hắn mà vì khoảnh khắc ấy… những ký ức của timeline kia như thủy triều ập tới. Những đêm giặt đồ trong phòng tắm nhỏ. Những lần bị mẹ chồng soi mói. Những bữa cơm lạnh ngắt. Những câu nói như d.a.o cứa. Những lần chảy mấu mũi, uống t.h.u.ố.c lén, rồi một mình gượng cười. Cái cảm giác bị nhốt trong căn nhà cũ kỹ ấy… như chưa từng biến mất.
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi. Mạnh Diêm Chi nhận ra tay tôi đang run. Anh không quay đầu lại, chỉ đưa tay ra sau nắm lấy tay tôi. Lòng bàn tay anh ấm, rất ấm. Chỉ một cái nắm tay thôi… lại như kéo tôi từ ác mộng trở về thực tại. Tôi nghe anh nói, giọng trầm mà vững:
— “Em không cần sợ.”
Một câu rất ngắn. Nhưng lại khiến sống mũi tôi cay xè. Triệu Khiên nhìn chằm chằm bàn tay đan vào nhau của chúng tôi. Gân xanh trên trán hắn giật nhẹ.
— “Tần Mộng, cô định diễn đến bao giờ?”
Hắn bật cười. Nụ cười méo mó.
— “Cô nghĩ đổi chỗ, đổi người, là có thể giả vờ như chưa từng quen tôi sao?”
Tôi ngẩng đầu lên. Lần này, tôi không trốn sau lưng Mạnh Diêm Chi nữa. Tôi bước ra, từng bước một, ddứng đối diện với Triệu Khiên. Dù chân tôi vẫn còn run nhưng giọng nói… lại lạnh hơn chính tôi tưởng.
— “Anh muốn gì?”
Triệu Khiên nhìn tôi. Ánh mắt hắn sáng lên kỳ dị. Giống như một kẻ săn mồi cuối cùng cũng nhìn thấy con mồi ngoan ngoãn ngẩng đầu.
— “Muốn gì à? Tôi chỉ muốn đưa cô về.”
Hắn tiến thêm một bước.
— “Cô vốn là vợ tôi.”
Tôi cười. Lần đầu tiên kể từ khi nhìn thấy hắn… tôi thật sự cười. Rất khẽ, rất lạnh.
— “Vợ anh? Triệu Khiên, anh có bị điên không?”
Hắn không giận. Ngược lại còn bình tĩnh đến quái dị.
— “Ở thế giới kia, cô là vợ tôi.”
Một câu nói rơi xuống. Phòng bệnh lập tức lặng như tờ. Tôi cứng người. Ngay cả Mạnh Diêm Chi… cũng hơi khựng lại. Triệu Khiên nhìn phản ứng của chúng tôi, hắn cười. Cười như thể đã xác nhận được điều gì đó.
— “Xem ra…cô cũng nhớ rồi.”
Tôi lạnh sống lưng. Quả nhiên. Không chỉ mình tôi. Triệu Khiên cũng mang ký ức của timeline kia. Không, có lẽ không chỉ là ký ức. Mà là…hắn cũng “xuyên” sang đây.
Tôi nghe tiếng tim mình đ/ậ/p mạnh trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Dồn dập, gấp gáp. Nhưng lần này, tôi không còn là Tần Mộng của timeline trước nữa. Tôi không còn là người phụ nữ chỉ biết c.ắ.n răng chịu đựng. Cũng không còn là người phải dùng cách giả bệnh, giả yếu để thoát khỏi hắn. Lần này…tôi có cơ hội thứ hai, và tôi có Mạnh Diêm Chi. Triệu Khiên nhìn tôi chằm chằm. Giọng hắn chậm rãi:
— “Tôi tìm cô rất lâu. Tôi cứ tưởng chỉ là một giấc mơ. Nhưng rồi tôi bắt đầu nhớ ra… từng chuyện một. Tôi nhớ cô từng uống t.h.u.ố.c lén. Tôi nhớ cô từng chảy mấu mũi. Tôi nhớ cô đã lừa tôi ly hôn. Tôi còn nhớ…”
Hắn nghiến răng.
— “Cô bỏ tôi lại trong căn nhà đó… rồi biến mất.”
Tôi nhìn hắn bỗng thấy buồn cười đến đáng thương.
— “Bỏ anh lại?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi bật cười thành tiếng. Tiếng cười khiến cả tôi cũng thấy xa lạ.
— “Triệu Khiên, anh còn mặt mũi nói câu đó sao? Người biến cuộc hôn nhân đó thành địa ngục là ai? Người ném đơn ly hôn vào mặt tôi là ai? Người vì sợ bị tôi ‘lây bệnh’ mà quăng hành lý tôi ra khỏi cửa là ai?”
Mỗi một câu tôi nói ra sắc mặt Triệu Khiên càng khó coi thêm một chút. Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y.
— “Tôi đâu biết lúc đó…”
— “Anh không biết?”
Tôi cắt ngang.
— “Anh không biết nên anh có quyền chà đạp người khác? Anh không biết nên anh có quyền coi tôi như cái máy sinh con, như osin miễn phí, như món đồ anh tốn tiền cưới về?”
Tôi nhìn hắn ánh mắt lạnh băng.
— “Ở thế giới kia, tôi đã thoát được. Thế giới này…”
Tôi tiến thêm một bước rõ ràng từng chữ:
— “Anh đừng hòng chạm vào tôi thêm lần nào nữa.”
Triệu Khiên nhìn tôi như thể chưa từng nghĩ tôi sẽ nói những lời này. Có lẽ trong ký ức của hắn…tôi vẫn là Tần Mộng cúi đầu nhẫn nhịn. Vẫn là người phụ nữ dù bị dồn đến đường cùng… cũng chỉ dám âm thầm tính kế rồi bỏ chạy. Hắn không biết, người phụ nữ chít đi một lần trong hôn nhân tồi tệ ấy…sẽ không sợ chít thêm lần nữa. Triệu Khiên không nổi giận như tôi nghĩ. Ngược lại hắn bỗng cười. Cười rất khẽ, rất quỷ dị.
— “Không sao. Cô có thể chưa chấp nhận ngay. Nhưng tôi đã tìm được cô rồi. Lần này, tôi có rất nhiều thời gian.”
Nói xong, hắn quay sang nhìn Mạnh Diêm Chi ánh mắt đầy thách thức.
— “Giữ cho c.h.ặ.t vào. Đừng để tôi có cơ hội.”
Rồi hắn quay người bỏ đi. Trước khi ra đến cửa, hắn còn dừng lại nửa giây, không quay đầu chỉ ném lại một câu.
— “Dù ở thế giới nào…người cuối cùng cưới cô, cũng chỉ có thể là tôi.”
Cánh cửa đóng lại.
Rầm.
Cả người tôi như vừa bị rút cạn sức lực. Chân mềm nhũn. Nếu không có Mạnh Diêm Chi kịp đỡ lấy, có lẽ tôi đã ngã xuống lần nữa. Anh cúi xuống nhìn tôi. Ánh mắt lạnh ban nãy đã tan đi hơn nửa, chỉ còn lại lo lắng rất sâu.
— “Mộng Mộng.”
Giọng anh khàn đi.
— “Nhìn anh.”
Tôi ngẩng đầu. Nhìn vào mắt anh. Bỗng nhiên… tôi không nhịn được nữa. Tất cả sợ hãi, uất ức, hoảng loạn bị dồn nén suốt từ lúc tỉnh lại… vỡ tung trong khoảnh khắc ấy. Tôi ôm c.h.ặ.t lấy anh. Khóc đến run cả người.
— “Anh ta cũng nhớ…Anh ta cũng xuyên sang…Em cứ tưởng… em cứ tưởng tất cả chỉ là mơ…”
Mạnh Diêm Chi ôm tôi rất c.h.ặ.t. Một tay giữ sau gáy tôi. Một tay vỗ nhẹ lưng tôi. Giọng anh trầm thấp, từng chữ rõ ràng như đang đóng đinh vào trái tim tôi.
— “Không sao. Có anh ở đây. Lần này, không ai cướp được em.”