Hận Tiêu Tiêu

Chương 1: 1



GIỚI THIỆU:

 

A tỷ giận dỗi vị hôn phu của mình.

 

Ngay trong ngày xuất giá, nàng leo lên kiệu hoa của ta.

 

Nàng nghĩ rằng phu quân của ta hôn mê bất tỉnh, đợi sang ngày hôm sau nguôi giận rồi đổi lại là được.

 

Vì thế, ta bước vào phủ Tể tướng.

 

Còn nàng lại bái đường với một con gà trống, trở thành thẩm nương trên danh nghĩa của ta.

 

Nhưng ta không ngờ rằng, sau khi thành thân được ba ngày, phu quân quấn quýt lấy ta, không chịu rời khỏi giường.

 

Đến mức ta lỡ hẹn với a tỷ.

 

Mãi đến ngày hồi môn, nàng mới vội vã tìm đến.

 

Khăn phủ trên người ta bị nàng giật mạnh xuống.

 

Nhìn thấy những dấu đỏ kín khắp trước mắt, cuối cùng nàng cũng không nhịn được nữa, giơ tay tát thẳng vào mặt ta một cái.

 

01

 

“Đó là tỷ phu của ngươi, Khương Thiên Y, ngươi còn biết xấu hổ không?”

 

Ta nghiêng đầu.

 

Đưa tay chạm nơi khóe môi, sờ thấy đầy m.á.u.

 

Khẽ khàng, khẽ khàng bật cười:

 

“Thiên Y muội muội, a tỷ không chấp nhặt với muội, chỉ là...”

 

Ta ngừng lại, làm ra vẻ khó hiểu:

 

“Muội phu của ta tính tình không được tốt lắm, nếu thấy muội làm khó ta thế này, e là sẽ nổi giận.”

 

“Ngươi điên rồi sao?”

 

Đồng t.ử của a tỷ co lại, không dám tin nhìn ta:

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Không ngờ ngươi lại có tâm tư nhòm ngó tỷ phu, chúng ta đã nói rồi mà...”

 

“Là ta sai.”

 

Ta cụp mắt, khom người thi lễ:

 

“Đó là cách gọi trước khi xuất giá. Nay ta đã gả vào phủ Tể tướng, lẽ ra phải theo phu quân, gọi người một tiếng ‘thẩm nương’ mới phải.”

 

Thấy a tỷ trước mặt gần như phát cuồng, ta lặng lẽ lùi về sau một bước.

 

Ngay lúc nàng cầm ấm trà bên cạnh ném về phía ta, ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng gọi thân mật:

 

“Bảo Y!”

 

Cửa gỗ bật mở.

 

Người tới tựa nghiêng nơi khung cửa, dung nhan như tiên, ngọc cốt thanh thần.

 

Thiếu niên kinh tài tuyệt diễm ấy, chính là phu quân của ta, Tạ Nguyên Chiêu.

 

Ta nghiêng người khẽ gọi:

 

“Phu quân.”

 

Khi được kéo vào lòng, khóe môi ta không kìm được mà cong lên.

 

Hai đời làm người, ta đố kỵ Khương Bảo Y suốt bao năm.

 

Cuối cùng cũng được như nguyện, thay thế nàng.

 

Tên tuổi của nàng.

 

Thân phận của nàng.

 

Người nàng yêu.

 

Giờ đây, tất cả đều là của ta.

 

02

 

“Thẩm nương?”

 

Tạ Nguyên Chiêu nhíu mày khó hiểu, vẻ mặt không giấu nổi tức giận:

 

“Bảo Y vốn luôn dịu dàng, dù có làm người phật ý cũng không đến mức phải đối xử như vậy.”

 

Ánh mắt hắn siết lại, dừng trên chiếc ấm trà trong tay a tỷ.

 

“Ta nhất định phải tìm tổ mẫu phân xử!”

 

Nghe vậy, a tỷ sợ đến mức đ.á.n.h rơi chén trà.

 

Nước sôi hắt lên vạt áo, nàng thét lên một tiếng, nhưng hai mắt lại trở nên thất thần.

 

Rất lâu vẫn không nhúc nhích.

 

Tạ Nguyên Chiêu chẳng để tâm, nắm tay ta kéo ra ngoài.

 

Thấy ta không nói gì, hắn nổi ý trêu chọc, khẽ bóp tay ta:

 

“Sao vậy? Tổ mẫu đáng sợ đến thế sao? Dọa cả hai tỷ muội thành ngỗng ngốc rồi à?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta cụp mắt.

 

Dưới hàng mi đen phủ một tầng bóng tối, rất lâu không nói nên lời.

 

Quả thực rất đáng sợ.

 

Lão phu nhân phủ Tể tướng góa chồng nhiều năm, thích nhất là hành hạ con dâu.

 

Chỉ tiếc bây giờ mọi chuyện đã đổi thay.

 

Đời trước, người bị bà hành hạ là ta.

 

Kiếp trước.

 

A tỷ cũng giống như bây giờ, leo lên kiệu hoa của ta.

 

Nhưng không phải vì giận dỗi.

 

Mà bởi trước khi thành thân nàng đã tư thông với người khác, sớm đ.á.n.h mất sự trong trắng.

 

Sợ phu quân mới cưới phát hiện, nên ép ta thay nàng động phòng.

 

“Dù sao phu quân của ngươi cũng không xuống nổi giường, chắc hẳn chẳng thể làm gì ngươi.”

 

“Khương Thiên Y, ngươi nên cảm tạ ta đã cho ngươi cơ hội được làm nữ nhân một lần.”

 

Nàng nói năng đầy lý lẽ.

 

Nhưng tới nhà chồng, nhìn thấy con gà trống thay mặt Tạ Tự Sơn bệnh nặng bái đường, ngay đêm ấy đã hối hận.

 

Sáng hôm sau, nàng khóc lóc tìm tới ta.

 

Ta vốn nhút nhát yếu đuối, từ nhỏ đã được a nương dạy rằng không được tranh giành, phải nghe lời đích tỷ thì mới có ngày lành.

 

Nàng bảo đổi lại.

 

Ta liền ngoan ngoãn đổi lại với nàng.

 

Nhưng sau khi trở về Tạ gia, thứ chờ đợi ta lại là gia pháp.

 

Mẫu thân của Tạ Tự Sơn ngồi trên cao, trong mắt tràn đầy ghê tởm:

 

“Nếu ngươi đã có tình với Nguyên Chiêu, vậy tại sao còn tự hạ thấp bản thân, leo lên giường con trai ta?”

 

“Muốn cùng lúc nối dõi cho cả hai phòng, giấc mộng ban ngày này của ngươi cũng lớn quá rồi đấy.”

 

Khi ấy, ta có trăm miệng cũng không thể biện giải.

 

Chuyện a tỷ đổi hôn vì giận dỗi bị mẫu thân một tay đè xuống.

 

Mọi nước bẩn đều hắt hết lên đầu một mình ta.

 

Bà bà nhận định ta là một kẻ lẳng lơ thay lòng đổi dạ.

 

Bà cho rằng ta chê con trai bà là Tạ Tự Sơn, lại còn có tâm tư bẩn thỉu không thể nói với đứa cháu bảo bối Tạ Nguyên Chiêu.

 

Vì thế quyết tâm dạy dỗ ta.

 

“Khương Thiên Y, ngươi là loại mệnh cách gì, chẳng lẽ tự mình không biết sao?”

 

“Phu quân ngươi còn chưa kịp vén khăn đỏ, đã tắt thở rồi.”

 

“Ngươi khắc c.h.ế.t hắn.”

 

“Ngươi chính là sao chổi.”

 

Đúng vậy.

 

Ngày thứ hai sau khi thành thân, vị thúc phụ trên danh nghĩa của ta, cũng là phu quân của ta ở kiếp trước, c.h.ế.t rồi.

 

Vốn đã bệnh đến mức t.h.u.ố.c thang vô dụng, chỉ vì không thở nổi một hơi, cứ thế mà qua đời.

 

Ta trở thành quả phụ.

 

Trên đầu bị chụp thêm chiếc mũ khắc phu.

 

Những năm tháng ở Tạ gia, ta sống không bằng c.h.ế.t.

 

Chỉ cần hơi sơ suất, roi vọt của bà bà sẽ lập tức giáng xuống.

 

“Sao chổi, tránh xa Nguyên Chiêu ra!”

 

“Đừng đem vận xui của ngươi làm ô uế niềm hy vọng của phủ Tể tướng!”

 

Mỗi ngày ta dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn ch.ó.

 

Ăn là cơm thừa canh cặn, mặc là áo vải thô sơ.

 

Còn a tỷ lại trở về bên cạnh Tạ Nguyên Chiêu, trở thành Thiếu phu nhân họ Tạ được người người ngưỡng mộ.

 

Ta thường thất thần.

 

Nghĩ rằng a tỷ quả nhiên thông minh tuyệt đỉnh.

 

Đêm tân hôn nàng bảo ta đeo khăn che mặt, lấy cớ thẹn thùng, không cho lên tiếng.

 

Mà Tạ Nguyên Chiêu thật sự rất sủng ái nàng.

 

A tỷ thường xuyên về nhà mẹ đẻ, cũng thường tiện đường ghé thăm ta.

 

Nàng mặc gấm vóc lộng lẫy, đầu cài châu ngọc đầy trâm trĩu, ngồi trong tiểu viện rách nát của ta, trông thật lạc lõng.

 

“Thiên Y muội muội, nhìn muội xem, sao lại rơi vào tình cảnh hôm nay chứ?”