A tỷ thở dài, nhưng không giấu nổi vẻ đắc ý:
“Nếu năm đó không phải ta tùy hứng, biết đâu bây giờ người làm phu nhân của vị thiếu niên tể tướng kia chính là muội rồi.”
“Có điều suy cho cùng, muội cũng chẳng có phúc ấy. Nam nhân như Nguyên Chiêu, muội không giữ nổi đâu.”
Ta cúi đầu.
Ngay cả chiếc chày dùng để giặt áo cũng không dám đập mạnh thêm một chút.
Nàng đang ở thời kỳ đắc ý nhất.
Chỉ cần tùy tiện nói vài câu trước mặt bà bà, cuộc sống của ta sẽ càng thêm khốn khổ.
03
Ta nhẫn nhịn suốt năm năm trời.
Dù sao ở Tạ phủ, cũng chỉ là thỉnh thoảng bị bà bà hành hạ đôi chút.
Không có nam nhân cần hầu hạ, ngày tháng cũng chẳng đến nỗi quá khó sống.
Cho đến một ngày.
Biên quan truyền tin về.
Người phu quân trong lời đồn đã c.h.ế.t từ lâu của ta, Tạ Tự Sơn, vậy mà lại còn sống trở về.
Không những không c.h.ế.t, hắn còn lập chiến công, được phong làm tướng quân.
Tạ Tự Sơn gửi vàng bạc châu báu về phủ, lại gửi thư cho ta.
“Chẳng qua chỉ là vật ngoài thân, chỉ mong đổi lấy một nụ cười của phu nhân.”
Ta ngỡ rằng những ngày tháng khổ cực của mình cuối cùng cũng đã chấm dứt.
Sau này dù không thể tương kính như tân, ít nhất cũng không phải chịu cảnh ăn không đủ no, mặc không đủ ấm nữa.
Ngày hắn trở về phủ, ta đầy lòng vui mừng ra đón.
Nhưng Tạ Tự Sơn lại sải bước đi ngang qua ta, ánh mắt thẳng tắp hướng về phía a tỷ đang vội vã chạy tới nơi hành lang.
Ta đứng nguyên tại chỗ.
Dường như thừa thãi vô cùng.
Sau này ta mới biết.
Tạ Tự Sơn yêu mến a tỷ.
Nhưng tuổi hắn quá lớn, hơn a tỷ tròn hai con giáp.
Mà a tỷ lại là bảo bối trong lòng Khương gia, được phụ mẫu nâng niu chiều chuộng, sao có thể gả cho một lão nam nhân gần bằng tuổi phụ thân?
Bởi vậy, hắn giả bệnh giả c.h.ế.t, lấy mạng mình đ.á.n.h cược một trận quân công.
Đợi ngày công thành danh toại trở về, sẽ dùng quyền thế ngập trời làm sính lễ, cưới a tỷ làm vợ.
Thế nhưng hắn tính hết mọi đường, lại không tính được rằng khi trở về, người trong lòng đã trở thành cháu dâu của mình.
Còn trong phòng hắn, lại có thêm một quả phụ được cưới về để xung hỷ.
Ngày biết được chân tướng, Tạ Tự Sơn ngồi khô trong thư phòng suốt một đêm.
Sáng hôm sau, hắn tự giễu cười một tiếng, sai người khiêng toàn bộ vàng bạc châu báu vào viện của ta.
“Thiên Y, sau này chúng ta hãy sống t.ử tế với nhau.”
Giọng hắn khàn đặc, mang theo vài phần cay đắng nhận mệnh:
“Nàng đã bước vào cửa Tạ gia, chính là thê t.ử của ta. Ta sẽ không bạc đãi nàng.”
Khoảnh khắc ấy, trái tim đã phủ bụi từ lâu của ta bỗng rung động.
Ta ngỡ rằng cuối cùng mình cũng đã khổ tận cam lai.
Thế nhưng ngay đêm hôm đó.
Hắn uống rượu say rồi bước vào phòng ta.
Sau khi cởi bỏ y phục, hắn dịu dàng hôn xuống.
Nhưng đến khi nhận ra điều bất thường, men say trong mắt hắn lập tức tan biến.
A tỷ trước khi thành thân từng hoang đường với người khác, sớm không còn trong sạch.
Mà ta thay nàng động phòng với Tạ Nguyên Chiêu, đương nhiên cũng...
“Nàng không còn là xử nữ?”
Ta đau đến rơi nước mắt, liều mạng lắc đầu.
Ta không thể nói.
Đó là bê bối của Tạ phủ, cũng là tội lớn của Khương gia.
Nếu ta nói ra, a tỷ và mẫu thân tuyệt đối sẽ không tha cho ta.
Nhưng sự im lặng của ta, trong mắt Tạ Tự Sơn lại trở thành hành vi che giấu cho tình nhân.
“Phu nhân, không ngờ nàng lại là người có chủ kiến như vậy.”
Hắn đặt tay lên bụng dưới của ta, cười đến vô cùng ác liệt:
“Ai từng chạm vào nơi này hả?”
“Có phải Tạ Nguyên Chiêu không?”
Ta không dám nói.
Cũng không thể phản kháng.
Chuyện phu thê, ta không có lý do để từ chối.
Chỉ có thể nhìn ánh nến đỏ lay động, cùng nhau rơi lệ, mở mắt cho đến tận bình minh.
...
Ta từng nghĩ, cả đời mình sẽ cứ thế mà trôi qua.
Thế nhưng trước mặt người ngoài, Tạ Tự Sơn lại là một người trượng phu dịu dàng chu đáo.
Mỗi lần gia yến trong phủ, mỗi lần tụ hội của các thế gia quyền quý.
Hắn luôn ân cần gắp thức ăn cho ta, khoác lên vai ta chiếc áo lông cáo được Thánh thượng ban thưởng.
Rồi ôm eo ta, dưới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, mỉm cười nhìn ta:
“Nội t.ử trời sinh hay thẹn thùng, thân thể lại yếu, chư vị chớ trêu ghẹo nàng.”
Vì thế người người trong kinh thành đều nói, vị Đại tướng quân uy danh hiển hách kia tuy cưới một thứ nữ của viên quan ngũ phẩm, nhưng lại yêu chiều nàng đến tận xương tủy.
Ngay cả a tỷ nhìn thấy cũng không nhịn được nghiến nát hàm răng bạc, ghen ghét mà châm chọc ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng lạnh nóng tự mình biết.
Chỉ có ta hiểu rõ.
Hắn ghen.
Ghen a tỷ và Tạ Nguyên Chiêu phu thê hòa hợp, cầm sắt tương hòa.
Sự đố kỵ khiến hắn phát điên.
Cho nên mỗi lần ở sau màn trướng, hắn đều ép ta thay bộ váy thạch lựu mà a tỷ yêu thích nhất.
Những khi say rượu, hắn lại hung hăng siết c.h.ặ.t eo ta, hết lần này đến lần khác gọi:
“Bảo Y...”
“Bảo Y...”
Ta từng nghĩ mình sẽ khóc.
Mười mấy năm đầu đời, ta vẫn luôn sống như vậy.
Khóc vì số phận bất công.
Khóc vì tiền đồ mịt mờ.
Thế nhưng chẳng biết từ lúc nào, về sau ta lại muốn cười.
Một vị Đại tướng quân chiến công hiển hách.
Một người công huân lẫy lừng như vậy.
Người hắn yêu lại đang nằm trên giường của kẻ khác.
Hắn bất lực không làm gì được.
Chỉ có thể trút hết nỗi không cam lòng lên người một nữ t.ử vô tội yếu đuối như ta.
...
Sau này, khi bệnh nặng sắp c.h.ế.t, nghe tin từ xa truyền tới rằng a tỷ đã sinh con.
Ta bỗng không muốn nhịn nữa.
Đêm ấy tuyết lớn phủ trời.
Tạ Tự Sơn mang theo mùi rượu nồng nặc đẩy cửa bước vào.
Nhìn thân thể gầy yếu của ta, hắn có chút thương hại đưa tay vuốt ve gò má:
“Phu nhân, chúng ta cũng sinh một đứa con đi.”
Ta khẽ khẽ cười.
Bỗng nhiên lên tiếng:
“Phu quân, ngươi yêu a tỷ từ khi nào?”
Hắn sững người.
Ngón tay đang vuốt ve gương mặt ta cũng khựng lại.
“Năm ấy trên con phố dài ở Giang Nam, cô gái ngồi đu dây bên hồ sen, hát khúc dân ca kia gặp được... chính là tướng quân phải không?”
Ta khẽ hắng giọng.
Khóe môi cong lên, từng câu từng câu cất tiếng hát.
Giai điệu triền miên tha thiết, là khúc tiểu điệu Ngô nông chẳng mấy tao nhã.
Tạ Tự Sơn nghe được một lúc, nước mắt bỗng nhiên rơi xuống.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Nàng nghe được từ đâu?”
“Có phải Khương Bảo Y dạy nàng không?”
Dường như đang cố thuyết phục chính mình, hắn càng nói càng chắc chắn:
“Vì muốn lấy lòng bản tướng quân, nàng thật là...”
Nói đến đây.
Sắc mặt hắn bỗng trắng bệch.
Cả người mềm nhũn quỵ xuống bên giường.
“Không thể nào...”
“Không thể nào...”
Hắn điên cuồng lắc đầu.
“Tin hay không tùy ngươi.”
Ta bật cười lớn, rồi ho ra một ngụm m.á.u:
“Đêm tân hôn năm đó, căn bản không phải ta không biết liêm sỉ đi quyến rũ Nguyên Chiêu.”
“Là Khương Bảo Y trước khi thành thân đã tư thông với người khác, sớm mất đi sự trong trắng!”
“Nàng ta sợ bị phu quân mới cưới phát hiện, nên ngày xuất giá ép ta đổi hôn!”
“Còn ta, là ở trên giường của Tạ Nguyên Chiêu, bị hắn giữ lại suốt cả một đêm!”
“Gian phu là cháu trai của ngươi.”
“Ngươi có vui không?”
...
Ở đầu kia của con phố dài, tiếng chiêng trống chúc mừng a tỷ sinh con loáng thoáng truyền tới.
Giữa bầu không khí tưng bừng náo nhiệt ấy, Tạ Tự Sơn liều mạng muốn tiến lên ôm lấy ta.
Móng tay hắn cắm sâu vào khung cửa, m.á.u tươi đầm đìa.
Nhưng ta chỉ mỉm cười nhìn hắn.
Khẽ cong môi rồi tắt thở.
Thực ra tất cả đều là giả.
Cô nương năm đó không phải ta.
Dù sao ta cũng đã hạ độc mãn tính lên người hắn, sớm muộn gì hắn cũng phải c.h.ế.t.
Nhưng về mặt tinh thần.
Ta cũng không muốn hắn được sống yên ổn.
Đó là món nợ họ nợ ta.