Cô nương ấy xuất thân nghèo khó, nhưng cũng có cốt khí.
Dù mặc y phục của a tỷ ra khỏi cửa, đi chưa được bao xa đã cởi xuống xé nát.
Nghĩ lại, có lẽ kiếp trước Tạ Tự Sơn chính là vô tình nhìn thấy nàng một lần ấy.
Vì muốn Tạ Tự Sơn c.h.ế.t không nhắm mắt, cuối cùng ta vẫn mượn danh nghĩa của nàng.
...
Tạ Nguyên Chiêu có chút nghi hoặc nhìn theo hướng mắt ta.
Chỉ thấy dưới chân cầu đá, một cô nương mặc váy bông vải thô đang ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ, ôm cây tỳ bà cũ kỹ trong lòng, vừa đàn vừa hát.
Dung mạo nàng không đến mức tuyệt sắc.
Nhưng thắng ở đôi mày đôi mắt sạch sẽ trong veo.
Mang theo khí chất kiên cường như cỏ dại.
Trước mặt nàng đặt một chiếc bát sứ mẻ miệng, bên trong lẻ loi nằm vài đồng tiền đồng.
Cách nàng không xa, một hán t.ử mặc áo ngắn bạc màu vì giặt quá nhiều lần đang gánh một gánh đậu hoa nóng hổi, vừa rao hàng vừa thỉnh thoảng ngoái đầu nhìn cô nương hát khúc dân ca ấy bằng ánh mắt si mê.
Một khúc hát vừa dứt, trên trán cô nương lấm tấm mồ hôi.
Hán t.ử kia vội đặt đòn gánh xuống, lấy từ trong n.g.ự.c ra một chiếc khăn sạch sẽ, vụng về lau mồ hôi cho nàng, rồi đưa tới một bát sữa đậu nành nóng:
“A Tú, uống ngụm nước cho nhuận giọng đi, hôm nay trời lạnh, đừng để bị nhiễm gió.”
Cô nương được gọi là A Tú ngọt ngào cười một tiếng, cứ thế uống ngay từ tay hắn một ngụm lớn, đôi mắt cong cong:
“Không lạnh đâu, có chàng ở bên cạnh, lòng ta ấm lắm.”
Hán t.ử chất phác gãi đầu, trong mắt ngập tràn yêu thương.
Ta đứng trên đầu cầu, lặng lẽ nhìn cảnh ấy thật lâu, khóe môi bất giác cong lên.
Đây chính là cô nương Giang Nam năm ấy ngồi đu dây bên hồ sen hát khúc dân ca, khiến Tạ Tự Sơn nhớ thương cả một đời, nhưng cũng tìm nhầm cả một đời.
Kiếp trước, Tạ Tự Sơn tưởng nàng là Khương Bảo Y, yêu nhầm suốt nhiều năm, hành hạ ta, cũng hủy hoại chính hắn.
Hạnh phúc trên đời này có muôn vàn hình dạng.
Không phải chỉ có cao môn đại hộ, châu ngọc đầy đầu mới gọi là viên mãn.
Giống như họ thế này.
Một bát sữa đậu nành nóng.
Một người trong lòng.
Tự tay lao động kiếm sống giữa khói lửa nhân gian, chưa chắc đã không phải cuộc sống tốt đẹp.
“Bảo Y, sao vậy?”
Thấy ta thất thần, Tạ Nguyên Chiêu lo lắng siết c.h.ặ.t t.a.y ta:
“Có phải trong người không khỏe không?”
“Không có.”
Ta thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu nhìn người trước mặt, trong mắt tràn đầy sự thanh thản:
“Phu quân, thiếp thấy khúc dân ca của cô nương ấy hát rất hay, chúng ta tới ủng hộ nàng một chút, được không?”
“Được, nghe theo phu nhân.”
Tạ Nguyên Chiêu từ trước tới nay chưa từng trái ý ta, lập tức lấy từ trong n.g.ự.c ra một thỏi bạc quan nặng trĩu.
Ta đưa tay giữ tay hắn lại, nhẹ nhàng lắc đầu, rồi lấy từ túi thơm của mình ra mấy lượng bạc vụn.
“Cho nhiều quá, ngược lại sẽ khiến họ bất an, thế này là được rồi.”
Ta dắt tay Hành Nhi, từng bước đi xuống cầu đá.
Thấy quý nhân tới gần, hán t.ử gánh hàng có chút lúng túng xoa xoa tay, đang định hành lễ, thì cô nương A Tú đã ôm tỳ bà đứng lên, hơi cảnh giác nhưng vẫn lịch sự cúi người thi lễ.
Ta nhẹ nhàng đặt mấy lượng bạc vụn vào chiếc bát sứ mẻ miệng ấy, phát ra tiếng leng keng trong trẻo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Khúc dân ca của cô nương hát rất hay.”
Ta nhìn nàng, dịu dàng vô cùng:
“Mau cùng phu quân đi ăn một bữa nóng hổi đi, hôm nay mưa lớn, đừng để nhiễm lạnh.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
A Tú nhìn số bạc trong bát, đủ để nuôi sống họ hơn nửa tháng, đôi mắt hạnh lập tức mở to.
Nàng không dám tin nhìn ta, rồi lại nhìn hán t.ử bên cạnh.
Hán t.ử kia cũng sững người, sau đó luống cuống liên tục chắp tay vái lạy:
“Đa tạ phu nhân! Đa tạ lão gia! Chúc quý nhân trường mệnh trăm tuổi!”
A Tú cũng hoàn hồn, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì vui sướng, ôm tỳ bà liên tục cảm tạ:
“Đa tạ phu nhân khen ngợi! A Tú chúc phu nhân và lão gia cầm sắt hòa minh, ân ái bạc đầu!”
“Nhận lời chúc của cô nương.”
Ta mỉm cười, không nói thêm gì, xoay người nhét lại bàn tay mình vào lòng bàn tay Tạ Nguyên Chiêu.
Trên đường trở về, ta lặng lẽ ngoái đầu nhìn lại.
Chỉ thấy hán t.ử kia đã nhanh nhẹn thu dọn gánh hàng, kéo cô nương vào lòng che chở, chắn giúp nàng những hạt mưa bay vào dưới vòm cầu.
Cô nương thì siết c.h.ặ.t số bạc trong tay, hưng phấn khoa tay múa chân nói gì đó với hắn, từ rất xa vẫn có thể nghe thấy tiếng cười trong trẻo vui vẻ:
“Tối nay chúng ta tới Tụ Hiền Lâu phía đông thành nhé, ta muốn ăn giò heo kho tương, còn muốn hai bát mì Dương Xuân lớn nhất nữa!”
“Được, đều nghe nàng, mua hẳn hai cái giò lớn!”
Hai người nhìn nhau cười, rồi dần đi xa.
“Hôm nay phu nhân có vẻ đặc biệt vui thì phải?”
Tạ Nguyên Chiêu kéo ta sát vào lòng hơn, chắn giúp ta luồng gió sông đang thổi tới.
“Ừm, rất vui.”
Nhân của kiếp trước, quả của kiếp này.
Thỏi bạc quan của Tạ Nguyên Chiêu đã bị ta lặng lẽ nhét vào túi đựng tỳ bà của cô nương ấy.
Coi như trả lại phần tình nghĩa nàng đã giúp ta g.i.ế.c c.h.ế.t trái tim của Tạ Tự Sơn.
“Cha, mẹ, Hành Nhi cũng muốn ân ái bạc đầu!”
Tiểu gia hỏa trong lòng chẳng biết học được câu ấy từ đâu, bỗng ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, nghiêm túc hô một tiếng.
Ta và Tạ Nguyên Chiêu nhìn nhau, đều không nhịn được bật cười.
“Con khỉ nhỏ này, con biết thế nào là bạc đầu không?”
Tạ Nguyên Chiêu cười mắng, một tay bế bổng con trai lên cao, chọc cho tiểu gia hỏa cười khanh khách không ngừng.
Mưa bụi dần tạnh.
Ta nghiêng đầu, hiếm hoi làm nũng:
“Phu quân.”
“Ừ?”
“Tối nay, thiếp cũng muốn ăn mì Dương Xuân.”
“Vậy tối nay ta sẽ đích thân xuống bếp làm cho phu nhân đỡ thèm.”
...
Nước sông cuồn cuộn chảy về đông.
Một bát mì Dương Xuân.
Một đời người cùng nhau bạc đầu.
-HẾT-