Hận Tiêu Tiêu

Chương 9



Nước mắt đúng vào lúc này như chuỗi ngọc đứt dây, tí tách rơi xuống mu bàn tay hắn.

 

Ta đưa đôi tay lạnh giá ra, níu c.h.ặ.t vạt áo hắn, cả người vùi vào hõm cổ hắn, nức nở nhưng cố nhịn không để mình bật khóc thành tiếng.

 

“Phu quân, thiếp sợ lắm...”

 

Giọng nói run rẩy tủi thân, đầy ắp sự quyến luyến:

 

“Nhị thúc chặn thiếp ở chỗ giả sơn, ông ấy nói... ông ấy nói thiếp mới là Khương Thiên Y, ông ấy muốn cưỡng ép đưa thiếp rời khỏi kinh thành.”

 

“Mẫu thân cũng trách thiếp, trước mặt bao nhiêu vị phu nhân quyền quý, bà mắng thiếp là thứ xuất hạ tiện, nói thiếp hại Khương gia...”

 

Toàn thân Tạ Nguyên Chiêu chấn động.

 

Hắn có thể cảm nhận được thiếu nữ trong lòng đang run rẩy không ngừng, như thể giây tiếp theo sẽ rời xa hắn.

 

Vị Thiếu phu nhân luôn điềm tĩnh, quản lý việc nội viện chu toàn không sơ hở, giờ phút này lại giống như một chiếc thuyền nhỏ giữa biển lớn.

 

Giống hệt một đứa trẻ không nơi nương tựa.

 

“Bà ta dám nh.ụ.c m.ạ nàng như thế sao.”

 

“Khương gia là thứ gì, cũng xứng làm nhục thê t.ử của ta như vậy?”

 

Hắn đau lòng đến cực điểm.

 

Những ngón tay thon dài dịu dàng lau đi nước mắt trên mặt ta, nhưng càng lau, nước mắt lại càng nhiều.

 

“Bảo Y, đừng khóc.”

 

Nụ hôn của thiếu niên nhẹ nhàng rơi xuống đôi mắt ngập nước của ta, đầy thương tiếc và an ủi:

 

“Từ nay về sau, nàng chỉ là Bảo Y của ta, không còn liên quan gì tới Khương gia nữa.”

 

“Ai còn dám đem xuất thân của nàng ra bàn tán, khiến nàng chịu thêm một phần tủi nhục, bản thiếu gia sẽ lấy mạng kẻ đó.”

 

Ta tựa trong lòng hắn, nhắm c.h.ặ.t mắt lại:

 

“Phu quân, xin lỗi, chuyện lần này rốt cuộc vẫn là Khương gia khiến chàng mất mặt...”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Bên tai là nhịp tim vững vàng mà mạnh mẽ của thiếu niên.

 

“Nàng nói vậy là muốn khoét tim ta sao? Muốn nhìn ta khóc à?”

 

Tạ Nguyên Chiêu hôn lên môi ta, ch.óp mũi chạm vào ch.óp mũi:

 

“Rõ ràng là nàng mới là người chịu ấm ức. Bảo Y, bây giờ bọn họ còn dám bắt nạt nàng như thế, ta không dám tưởng tượng những năm qua ở hậu viện Khương gia nàng đã sống thế nào.”

 

Hắn ôm ta, thật lâu không động đậy:

 

“Ta sẽ cố gắng leo cao hơn nữa, phu nhân. Ta sẽ không để nàng chịu thêm dù chỉ một chút tủi nhục nào.”

 

Ta cọ gương mặt vào bên cổ hắn, vô cùng lưu luyến dựa dẫm:

 

“Thiếp ba đời có phúc, mới gặp được phu quân.”

 

Ngoài cửa sổ, sắc trắng của bình minh dần hiện lên.

 

Ánh trời cuồn cuộn đổ xuống.

 

Lại là một ngày mới.

 

15

 

Xuân qua thu tới, chớp mắt đã mấy năm.

 

Giang Nam én bận oanh lười, hoa cỏ tàn phai, trên đê mưa bụi giăng kín như tơ.

 

Vẫn là cảnh sắc xuân ngày ấy, khiến người ta ngắm mãi không chán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Thuyền ô bồng lướt qua dưới nhịp cầu đá xanh, hai bên bờ hoa cải nở rộ tràn đầy sức sống, khiến khóe môi người ta bất giác cong lên chẳng muốn hạ xuống.

 

Tạ Nguyên Chiêu ôm đứa con trai bốn tuổi ngồi nơi mũi thuyền, cầm một thanh kiếm gỗ do chính tay mình làm, dạy nó múa may, vẻ mặt dịu dàng.

 

Tiểu gia hỏa kéo vạt áo Tạ Nguyên Chiêu, ngẩng đầu nhìn hắn:

 

“Cha, cha, người nói với mẹ đi, hôm nay cho con thêm một miếng bánh hoa quế nữa nhé.”

 

Tạ Nguyên Chiêu giả vờ không nghe thấy, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của con trai:

 

“Ta không dám đâu, nhà chúng ta phải nghe lời mẹ con.”

 

Vừa ngẩng đầu lên, đã bắt gặp ánh mắt mỉm cười của ta.

 

Thần sắc Tạ Nguyên Chiêu khẽ động, thuận thế bước tới ôm lấy eo ta, cằm cọ cọ nơi hõm cổ, có chút quấn quýt:

 

“Hôm nay phu nhân mặc chiếc váy lụa màu nhạt này, thật giống một Tây Thi được nuôi lớn nơi sông nước Giang Nam, khiến người ta không sao rời mắt được.”

 

Ta hơi đỏ mặt, liếc hắn một cái:

 

“Giữa thanh thiên bạch nhật thế này, thuyền ngự của Thánh thượng còn ở phía trước, phu quân đừng hồ nháo.”

 

Mùa xuân năm nay, sức khỏe Thánh thượng khá hơn nhiều, bỗng nổi hứng muốn vi hành.

 

Tạ Nguyên Chiêu hiện giờ đã là Trung thư thị lang, rất được Thánh tâm yêu mến, Thánh thượng đặc biệt chỉ đích danh hắn hộ giá xuất kinh.

 

Theo quy củ, nội quyến vốn không được đi cùng.

 

Nhưng Thánh thượng vô tình nhìn thấy Tạ Nguyên Chiêu đang giúp ta chỉnh lại cây trâm cài tóc trong Ngự hoa viên, thấy bộ dạng dính người ấy, liền cười mắng một câu “đúng là tên si hán vô dụng”, rồi phất tay ban ân, cho phép cả nhà ba người chúng ta cùng đi, coi như du ngoạn non nước Giang Nam.

 

“Thánh thượng đang cùng mấy vị đại nhân nghe hí trong trà lâu, đặc biệt cho chúng ta nghỉ nửa ngày, bảo phu thê mình đi dạo khắp chốn Tần Hoài trong màn mưa này.”

 

Tạ Nguyên Chiêu nắm lấy tay ta, lòng bàn tay vẫn ấm áp như trước:

 

“Đi thôi, đưa nàng và Hành Nhi đi ăn bánh.”

 

Hai đời làm người, ta chưa từng nghĩ mình sẽ có một ngày được vô ưu vô lo dạo bước trên phố như thế.

 

Ta thu hồi ánh mắt.

 

Thuyền cập bờ, một nhà ba người bước lên cây cầu đá phủ đầy rêu xanh.

 

Đúng lúc ấy, một khúc dân ca du dương triền miên bỗng xuyên qua màn mưa, lọt vào tai.

 

Đó là giọng Ngô mềm mại rất chính tông, âm điệu vấn vít đa tình, vang vọng dưới vòm cầu đá.

 

Bước chân ta bỗng khựng lại.

 

“Phu quân, chàng nghe xem.”

 

Ta kéo nhẹ tay áo Tạ Nguyên Chiêu, trong lòng khẽ rung động.

 

Giai điệu này...

 

Dường như người cũ trở về.

 

Kiếp trước, khi ta và a tỷ theo phụ thân về quê cũ ở Giang Nam, cũng chính tại nơi này nghe nàng hát.

 

A tỷ cảm thấy nàng hát rất hay, lập tức nảy ra ý định để nàng giả làm đích nữ Khương gia, ra mặt một phen.

 

Nhưng đồng thời cũng ghen tỵ với nàng, muốn làm khó nàng, bắt cô nương ấy che mặt bằng khăn sa, ngồi trên xích đu đung đưa qua lại, hát đi hát lại không biết bao nhiêu lần.

 

Cho đến khi tất cả mọi người đều tin rằng Đại cô nương Khương gia vừa tài vừa sắc, nàng mới miễn cưỡng cho người ta rời đi.

 

Nhưng cuối cùng cũng chẳng cho nàng đồng bạc nào, chỉ cởi y phục trên người ném cho nàng:

 

“Bộ y phục này đủ cho ngươi hát cả đời rồi, còn không mau mang về mà thờ?”