Hận Tiêu Tiêu

Chương 3



04

 

Khi ta có lại ý thức, khăn hỉ đỏ che khuất tầm mắt.

 

Ta đã trở về ngày xuất giá đổi hôn ấy.

 

Mọi chuyện kiếp trước đều trở về điểm khởi đầu sao?

 

Ta không muốn!

 

Ta hận.

 

Kiếp trước chưa đủ, kiếp này, ta vẫn hận vô cùng.

 

Ta hận Khương Bảo Y dễ dàng có được tất cả.

 

Hận phụ mẫu thiên vị, hận Tạ Tự Sơn hành hạ ta đến c.h.ế.t.

 

Cho nên nay đã trở lại ngày này, nàng đã đề nghị đổi hôn, ta cũng chẳng cần nhường nữa.

 

Nàng cho ta cuộc sống tốt đẹp, ta nhận lấy là được.

 

Đêm động phòng hoa chúc ấy, Tạ Nguyên Chiêu vén khăn đỏ lên, nhìn thấy người bên dưới là ta.

 

Bốn mắt nhìn nhau, ta vội vàng quỳ xuống nhận lỗi:

 

“Phu quân, là thiếp có lỗi với phu quân, có lỗi với Tạ gia.”

 

Nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây, không ngừng rơi xuống:

 

“Trước ngày xuất giá, thiếp vô tình bắt gặp a tỷ tư thông với người khác... tóm lại, a tỷ đã không còn là thân trong sạch, sợ chàng nổi giận nên mới bảo thiếp thay nàng động phòng.”

 

“Nàng dặn thiếp không được lên tiếng, chỉ một đêm này thôi rồi sẽ đổi lại, thiếp không dám không nghe.”

 

Tạ Nguyên Chiêu đứng trước giường, cây cân trong tay bị hắn siết c.h.ặ.t từng chút một.

 

“Sau đó thì sao?”

 

Ta ngẩng đầu lên, vành mắt đỏ hoe, si mê nhìn hắn:

 

“Vốn dĩ thiếp không dám tới, nhưng...”

 

Ta quỳ gối tiến lên nửa bước, kéo lấy vạt áo hắn, ngẩng mặt lên vừa khóc vừa nói:

 

“Thiếp từng từ xa nhìn thấy phu quân ở hội đèn Nguyên Tiêu, sau đó lại được phu quân cứu giúp khi đi lễ Phật ở chùa Linh Thuận, từ ngày ấy, trái tim này của thiếp không còn chứa nổi người nào khác nữa.”

 

“Thiếp biết thân phận mình thấp kém, vốn không dám vọng tưởng. Nếu phu quân cảm thấy bị sỉ nhục, đêm nay cứ g.i.ế.c thiếp đi, thiếp tuyệt không oán hận.”

 

“Nếu có thể c.h.ế.t dưới tay phu quân, đời này của thiếp cũng đã mãn nguyện rồi.”

 

Trong phòng yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.

 

Ánh nến lay động, cuối cùng hắn cũng nhìn rõ gương mặt ta.

 

Kiếp trước, a tỷ dùng đủ loại son phấn, dung mạo vẫn kém ta ba phần, nên mới nghĩ ra cách dùng khăn che mặt.

 

Nay ta bỏ khăn xuống, lộ ra khuôn mặt còn đẹp hơn nàng.

 

Đôi mắt như nước thu, dung nhan tựa hoa phù dung.

 

Trong mắt chứa đầy tình ý dành cho hắn.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Những lời ta nói nửa thật nửa giả, khiến hắn động lòng thương xót.

 

Thế nên một lúc lâu sau, Tạ Nguyên Chiêu cúi người ôm c.h.ặ.t lấy ta, dịu dàng nói:

 

“Khương Bảo Y.”

 

“Từ nay về sau, nàng chính là Bảo Y, nhớ kỹ chưa?”

 

Rượu hợp cẩn đã cạn, mây mưa vừa ngừng.

 

Ta cong môi cười, gần như bật khóc:

 

“Phu quân, Bảo Y hiểu rồi.”

 

Nụ hôn lại lần nữa rơi xuống, lướt qua sống lưng ta:

 

“Thê t.ử của ta.”

 

...

 

Tiếng xe ngựa lộc cộc vang lên, ta hoàn hồn.

 

Trong xe, thấy ta im lặng hồi lâu, Tạ Nguyên Chiêu nổi ý trêu chọc, khẽ bóp tay ta.

 

“Sao vậy, thật sự bị dọa rồi sao?”

 

Lòng bàn tay thiếu niên ấm áp.

 

Ta giấu đi sắc tối trong đáy mắt, ngoan ngoãn dựa vào lòng hắn, khẽ gọi:

 

“Phu quân.”

 

Hắn cúi đầu hôn lên mái tóc trước trán ta, đang định nhân cơ hội trộm chút hương thơm.

 

Tiểu tư giữ cổng lại cuống cuồng chạy tới, lăn nhào đến mức nói chẳng nên lời.

 

“Thiếu gia, Thiếu phu nhân!”

 

“Biên quan truyền tin khẩn, Nhị gia chưa c.h.ế.t! Nhị gia lập được đại công, hiện đã khải hoàn hồi triều rồi!”

 

Tạ Nguyên Chiêu vỗ tay cười lớn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Tốt lắm! Vậy hiện giờ Nhị thúc đang ở đâu? Đã vào cung diện thánh rồi sao?”

 

Toàn thân ta cứng đờ.

 

Tạ Tự Sơn.

 

Kiếp trước, rõ ràng phải năm năm sau hắn mới khải hoàn hồi triều.

 

Mà nay...

 

Tiểu tư nuốt nước bọt, sợ đến mức run như cầy sấy:

 

“Không... Nhị gia còn chưa cởi giáp, nói Nhị phu nhân là đồ giả mạo, hắ... hắn dẫn theo một đội thân binh, trực tiếp xông đến Khương gia rồi! Lão phu nhân nói không ngăn được ngài ấy, bảo nô tài mau tới tìm người đi cản lại...”

 

Ta siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, mặc cho Tạ Nguyên Chiêu bọc lấy bàn tay mình.

 

“Đừng sợ.”

 

Giọng thiếu niên lạnh lẽo mà trầm ổn.

 

“Mọi chuyện đã có ta.”

 

05

 

Xe ngựa dừng lại trước cổng lớn Khương phủ.

 

Trong viện từ lâu đã vang đầy tiếng khóc la.

 

Chưa bước vào cửa, ta đã thấy hai hàng thân binh mặc trọng giáp đứng nghiêm hai bên.

 

Binh khí nhuốm m.á.u.

 

Phụ thân quỳ rạp trên đất, trán chạm nền, cả người run lẩy bẩy:

 

“Đại tướng quân, không thể được!”

 

“Không hợp lễ pháp! Không thể được!”

 

Mẫu thân thì ôm c.h.ặ.t lấy a tỷ, hai người khóc đến thê t.h.ả.m.

 

Giữa chính sảnh.

 

Đứng đó là một nam nhân cao lớn như tháp sắt.

 

Huyền giáp của hắn còn vương m.á.u, dường như vẫn mang theo cát vàng nơi biên tái.

 

Đó là Tạ Tự Sơn.

 

Hắn không bị gãy chân như kiếp trước.

 

Lúc này, Tạ Tự Sơn đang túm lấy cổ áo Khương Bảo Y, vung tay một cái, ném mạnh nàng xuống đất.

 

“Đại tướng quân?”

 

Tạ Tự Sơn tự giễu cười một tiếng:

 

“Khương gia xem phủ Tể tướng là nơi nào?”

 

“Đổi hôn?”

 

“Người mà bản tướng muốn cưới, từ trước đến nay chưa từng là vị Đại tiểu thư nào cả.”

 

Hắn chỉ vào Khương Bảo Y đang chật vật dưới đất, trong mắt đầy vẻ chán ghét:

 

“Loại tiện nhân này, cũng xứng bước vào tân phòng của bản tướng sao?”

 

“Giao người cho bản tướng!”

 

“Giao Thiên Y của bản tướng ra đây!”

 

Ta đứng nơi cửa.

 

Gấu váy lướt qua bậc cửa.

 

Phát ra một tiếng động rất khẽ.

 

Tạ Tự Sơn nghe thấy động tĩnh, cả người chấn động, đột ngột quay đầu lại.

 

Bốn mắt nhìn nhau.

 

Chỉ trong khoảnh khắc.

 

Hắn nước mắt nước mũi giàn giụa, gần như run rẩy.

 

Một lúc lâu sau, mới lẩm bẩm thành tiếng, rồi quỳ xuống một gối về phía ta:

 

“Thiên Y...”

 

06

 

“Thúc phụ tự trọng.”

 

Tạ Nguyên Chiêu lạnh mặt, bước lên trước một bước, chắn kín ta ở phía sau lưng.

 

Cánh tay ôm lấy eo ta càng lúc càng siết c.h.ặ.t, thậm chí khi thấy Tạ Tự Sơn nhìn sang, hắn còn thân mật cọ cọ lên người ta:

 

“Nhị thúc lập chiến công, khải hoàn hồi triều, vốn là chuyện đại hỷ.”

 

Tạ Nguyên Chiêu từ trên cao nhìn xuống Tạ Tự Sơn đang quỳ một gối dưới đất, bỗng nhiên bật cười.

 

“Nhưng nhị thúc, người ngay cả giáp trụ cũng chưa tháo, đã xách theo thẩm nương xông tới nhà mẹ đẻ của nội t.ử gây náo loạn, chẳng phải quá thất lễ hay sao?”