Hận Tiêu Tiêu

Chương 5



Phụ thân đỏ mắt, một tay túm tóc a tỷ, hung hăng đẩy nàng tới trước mặt Tạ Tự Sơn:

 

“Không tới lượt ngươi tùy hứng!”

 

“Ngày đại hôn ngươi đã bước lên kiệu hoa của Tướng quân phủ, thì đã là người của Tạ gia rồi, sau này Khương Thiên Y ngươi sống là người Tạ gia, c.h.ế.t là ma Tạ gia!”

 

“Đại tướng quân, ngài cứ mang nàng đi, sau khi về phủ muốn đ.á.n.h hay muốn g.i.ế.c, Khương gia tuyệt không hỏi đến nửa câu.”

 

Tạ Tự Sơn từ trên cao nhìn xuống a tỷ đang ngã dưới chân hắn, tóc tai rũ rượi, chẳng khác gì một mụ đàn bà điên.

 

Ánh mắt hắn thất thần, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ ghê tởm.

 

Đó từng là ánh trăng sáng hắn theo đuổi suốt một đời ở kiếp trước.

 

Nhưng đến cuối cùng hắn mới biết, hóa ra mình đã yêu nhầm người.

 

Thật đáng hận biết bao.

 

Khi tất cả chân tướng bị phơi bày, lúc ngẩng đầu lên lần nữa.

 

Người trong mộng đã chẳng còn nữa.

 

Khi kéo tóc a tỷ lên ngựa, hắn vẫn không nhịn được nhìn về phía ta đang được Tạ Nguyên Chiêu cẩn thận che chở trong lòng.

 

“Tốt, rất tốt.”

 

Tạ Tự Sơn giận quá hóa cười, các đốt ngón tay siết đến phát ra tiếng răng rắc.

 

Nhưng cuối cùng hắn vẫn phải kiêng dè đám thiết giáp vệ đầy sân.

 

Kiêng dè Tạ gia không thể mang tiếng cướp đoạt cháu dâu trước mặt mọi người, phạm vào tội l.o.ạ.n l.u.â.n phản nghịch.

 

“Hiền chất đúng là có phúc.”

 

Tạ Tự Sơn tra kiếm trở lại vỏ, nhìn ta thật sâu, từng chữ từng chữ nói:

 

“Dung mạo của hiền chất tức phụ, quả thực hiếm thấy trên đời.”

 

“Ngày tháng sau này còn dài.”

 

Hắn đột ngột cúi người, giáp trụ va vào nhau leng keng.

 

“Mang Nhị phu nhân về phủ!”

 

...

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Trong sân dần yên tĩnh trở lại.

 

Mưa lớn sắp kéo tới, cuồng phong cuốn đi mọi hỗn loạn trên mặt đất, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

 

Tạ Nguyên Chiêu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, bàn tay khẽ run:

 

“Bảo Y, Bảo Y, không sao rồi.”

 

Hắn cúi đầu, dịu dàng hôn lên giữa chân mày ta:

 

“Ta vốn biết Nhị thúc háo sắc, chỉ sợ hắn nhìn thấy nàng sẽ sinh tâm tư xấu xa, nên từ đầu đã không muốn để hắn gặp nàng.”

 

Hiếm khi thấy thiếu niên ghen tuông như vậy.

 

Ta dựa trong lòng Tạ Nguyên Chiêu, quay người bước lên xe ngựa.

 

“Có phu quân bảo vệ thiếp, thiếp chẳng sợ gì cả.”

 

08

 

Ta trở thành Thiếu phu nhân chân chính của phủ Tể tướng.

 

Những ngày sau khi trở về phủ, ta và Tạ Nguyên Chiêu ân ái mặn nồng.

 

Hắn càng dịu dàng chu đáo bao nhiêu, ta càng hiểu rõ kiếp trước Khương Bảo Y đã sống những ngày tháng tốt đẹp đến nhường nào.

 

Sự sủng ái Nguyên Chiêu dành cho ta, là điều mà hai đời làm người ta chưa từng dám mơ tới.

 

Có lẽ bởi đêm tân hôn, những lời bộc bạch nửa thật nửa giả cùng sự quyết tuyệt của ta đã thật sự khiến lòng hắn rung động vài phần.

 

Hắn lấy toàn bộ quyền quản gia về tay mình, rồi đích thân nâng ta lên vị trí chấp chưởng việc nội viện:

 

“Mẫu thân sức khỏe không tốt, sau này mọi việc trong phủ Tể tướng đều phải nhờ phu nhân vất vả hơn rồi.”

 

Ta đương nhiên cam tâm tình nguyện.

 

Tạ Nguyên Chiêu là thiếu niên quyền thần, luôn cầu tiến, lại hiếm có người nào coi trọng gia đình đến vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Sau khi tan triều, hắn luôn vội vàng trở về viện của ta, ngày nào cũng như đi săn, xách về đủ thứ đồ vật kỳ lạ mới mẻ, chỉ để đổi lấy một nụ cười của ta.

 

Hôm nay ta vừa xem xong sổ sách, vươn vai một cái, đã bị hắn ôm ngang lưng nhấc bổng lên rồi cù vào chỗ nhột:

 

“Phu nhân!”

 

Ta vừa định đáp lời, trong miệng lại bỗng thấy ngọt ngào.

 

Là bánh vân phiến, vẫn còn âm ấm.

 

Vị ngọt lan trên đầu lưỡi, khiến ta không nhịn được cong cong khóe mắt.

 

Tạ Nguyên Chiêu cười híp mắt hôn xuống, cuốn đi phần bánh ta còn chưa kịp nuốt.

 

“Ngọt thật.”

 

Dung mạo hắn thanh nhã tuấn tú, lúc này lại như tiên nhân giáng thế, dịu dàng lau đi vụn bánh nơi khóe môi ta:

 

“Nàng thích thì sau này mỗi ngày tan triều ta đều đi mua!”

 

Ta ngoan ngoãn tựa đầu lên đầu gối hắn.

 

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống:

 

“Chỉ một mình thiếp được ăn thôi, đúng không?”

 

“Đương nhiên!”

 

Tạ Nguyên Chiêu lập tức giơ ba ngón tay lên thề:

 

“Ngay cả Tạ Nguyên Anh cũng chưa được ăn, chỉ cho phu nhân thôi!”

 

Ta c.ắ.n môi, giọng nói nghẹn ngào:

 

“Chỉ cần là thứ phu quân mang về, thiếp đều thích ăn.”

 

Ánh mắt hắn bỗng tối lại, yết hầu khẽ động, lập tức kéo ta vào lòng:

 

“Phu nhân, nàng xứng đáng có được những điều tốt đẹp nhất.”

 

...

 

Mây mưa vừa tan, ta ôm lấy bờ vai lấm tấm mồ hôi của hắn, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

 

09

 

Quản lý việc nội viện vốn không dễ.

 

Nếu là trước kia, e rằng ta sẽ nơm nớp lo sợ, bước nào cũng như đi trên băng mỏng.

 

Nhưng giờ đây, ta học rất nhanh, đem mọi việc trong phủ sắp xếp đâu ra đấy.

 

Những năm tháng bị hành hạ trong hậu viện của Tạ Tự Sơn ở kiếp trước, vì không muốn chịu đòn, thủ đoạn dơ bẩn nào mà ta chưa từng thấy, mưu tính khấu trừ nào mà ta chưa từng hiểu rõ.

 

Chuyện quản gia nhỏ nhặt thế này, không làm khó được ta.

 

“Phu nhân thông minh như vậy, đúng là phúc khí của ta.”

 

Tạ Nguyên Chiêu ôm lấy ta từ phía sau, đặt cằm lên hõm cổ ta, cười khẽ:

 

“Ngay cả tổ mẫu cũng khen nàng, nói nàng còn trầm ổn hơn mẫu thân lúc mới quản gia năm đó vài phần.”

 

Ta cầm b.út lông trong tay, đầu ngón tay không hề run rẩy, chỉ e thẹn cười:

 

“Có thể san sẻ gánh nặng cho phu quân, đều là nhờ phu quân dạy dỗ tốt.”

 

Lão phu nhân đương nhiên sẽ khen ta.

 

Bởi vì bây giờ, người bị bà hành hạ đã đổi thành a tỷ.

 

A tỷ sống trong viện của Tạ Tự Sơn, e rằng còn khổ sở hơn ta ở kiếp trước.

 

Nghe đám hạ nhân trong phủ xì xào bàn tán, nói rằng từ sau khi Nhị gia trở về phủ, ban ngày ngay cả quân doanh cũng chẳng tới, chỉ nhốt mình trong phòng.

 

Hắn ghê tởm a tỷ.

 

Kiếp trước hắn yêu nàng bao nhiêu, hiện giờ lại hận nàng bấy nhiêu.

 

Khi thật sự kéo được ánh trăng sáng vào trong chăn, nhìn thấy nội tâm xấu xí, ngu ngốc và tầm thường của nàng, thì ánh trăng sáng cũng chẳng còn là ánh trăng sáng nữa.

 

Nhưng hắn lại không cam lòng.