Hận Tiêu Tiêu

Chương 6



Hắn ghen tỵ với cuộc sống phu thê hòa hợp của ta và Tạ Nguyên Chiêu.

 

Mỗi lần gặp nhau trong phủ, ánh mắt hắn đều dính c.h.ặ.t trên người ta, lạnh lẽo như rắn độc.

 

Sau lưng mọi người, toàn bộ oán hận ấy đều bị hắn trút lên người a tỷ.

 

“Đồ đê tiện, bằng ngươi cũng muốn lấy lòng bản tướng sao? Ngươi còn không bằng một sợi tóc của người ta!”

 

“Ngươi còn dám mặc váy thạch lựu? Người đâu, cởi nó xuống cho bản tướng!”

 

Đám hạ nhân nói rằng, trong viện của Nhị phu nhân, đêm nào cũng vang lên tiếng khóc lóc cầu xin tha thứ.

 

Những trận đòn ta từng chịu, những nhục nhã ta từng trải qua ở kiếp trước, giờ đây không thiếu một phần nào, đều trả lại lên người vị a tỷ tốt của ta.

 

...

 

A tỷ cũng từng chặn ta lại một lần nơi hành lang.

 

Trên người nàng là y phục vải thô, trán vẫn còn những vết bầm tím chưa tan.

 

Nhìn thấy ta khoác trên người bộ hoa phục Tô thêu tinh xảo, mắt nàng lập tức đỏ lên:

 

“Khương Thiên Y! Con tiện nhân nhà ngươi! Tất cả đều là do ngươi hại ta, cướp đi cuộc đời vốn thuộc về ta!”

 

Ta nhìn bộ dạng tiều tụy khô héo của nàng, đến cả mí mắt cũng lười nâng lên.

 

Đám nha hoàn bà t.ử phía sau thấy vậy lập tức bước tới, đẩy nàng ngã sang một bên:

 

“Nhị phu nhân tự trọng! Nếu va chạm phải Thiếu phu nhân, thiếu gia nhất định sẽ dùng gia pháp, mà nếu Nhị gia biết được, e rằng người cũng chẳng dễ chịu đâu.”

 

A tỷ ngã xuống đất, vừa cười vừa khóc:

 

“Thiếu phu nhân? Ha ha ha ha ha, nàng ta là đồ giả mạo! Tạ Nguyên Chiêu ôm một món hàng giả mà còn tưởng mình nhặt được bảo vật, các người đều là lũ ngốc!”

 

Ta từ trên cao nhìn xuống nàng.

 

Lúc lướt qua bên cạnh, ta dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy, khẽ cười một tiếng:

 

“Muội muội tốt, muội nhất định phải giữ gìn sức khỏe đấy nhé, những ngày lành phía trước còn dài lắm, còn chờ muội từ từ hưởng thụ cơ mà.”

 

Tiếng cười của a tỷ lập tức ngưng bặt.

 

Ta đứng thẳng người, nhẹ nhàng vuốt lại vạt áo.

 

Đây là cuộc đời mà tỷ đã tặng cho ta đấy, a tỷ.

 

Nếu ta không sống thật tốt, chẳng phải là phụ lòng tỷ rồi sao?

 

10

 

Vào độ giữa thu, lão phu nhân đón mừng đại thọ sáu mươi tuổi.

 

Phủ Tể tướng mở tiệc lớn, quyền quý thế gia trong kinh thành đều lần lượt đến chúc thọ.

 

Ta là Thiếu phu nhân quản gia, trời còn chưa sáng đã thức dậy lo liệu mọi việc, chân không chạm đất.

 

Tạ Nguyên Chiêu đau lòng cho ta, đặc biệt xin nghỉ một ngày để giúp ta đối chiếu danh sách khách khứa.

 

“Phu nhân vất vả rồi.”

 

Nhân lúc xung quanh không có ai, hắn nhanh như chớp hôn nhẹ lên khóe môi ta một cái.

 

Ta đỏ mặt, liếc hắn trách yêu:

 

“Giữa thanh thiên bạch nhật thế này, phu quân đừng hồ nháo.”

 

Đang nói chuyện, tiểu tư giữ cổng bỗng hốt hoảng chạy tới:

 

“Thiếu gia, Thiếu phu nhân, không hay rồi!”

 

“Doanh trại Tây Giao do Nhị gia phụ trách bị sập, đè c.h.ế.t không ít binh lính đang tu sửa. Hiện giờ Nhị gia nằm liệt giường, Thánh thượng khẩn cấp triệu thiếu gia vào cung bàn bạc việc an trí hậu sự.”

 

Tạ Nguyên Chiêu nhíu c.h.ặ.t mày:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Chẳng phải việc an trí đã được tiến hành rồi sao? Sao lại cố tình bàn bạc đúng vào hôm nay?”

 

Thánh mệnh khó trái, hắn chỉ đành đặt tay lên vai ta, trầm giọng an ủi:

 

“Ta đi rồi sẽ về ngay. Tiệc thọ có mẫu thân và di nương cùng trông coi, nàng đừng quá mệt. Nếu có chuyện gì xử lý không ổn cũng không cần hoảng hốt, chờ ta trở về.”

 

Ta ngoan ngoãn gật đầu:

 

“Phu quân yên tâm, thiếp biết rồi.”

 

Tạ Nguyên Chiêu vội vã rời đi, sắc mặt ta cũng từng chút một lạnh xuống.

 

Việc tu sửa doanh trại Tây Giao vốn do Binh bộ và Công bộ cùng quản.

 

Tạ Nguyên Chiêu chỉ là một Trung thư xá nhân, tư lịch còn nông, Thánh thượng sao có thể bỏ qua hai bộ, chỉ đích danh triệu hắn vào cung?

 

Trừ phi.

 

Đã có người không còn kiên nhẫn nữa.

 

Nghĩ đến đây, ta chậm rãi gấp danh sách khách khứa lại, gọi tâm phúc nha hoàn tới dặn dò mấy câu.

 

Nếu Nhị thúc đã dựng sẵn sân khấu, ta không cùng hắn diễn hết vở kịch này, chẳng phải phụ mất khổ tâm của hắn sao?

 

11

 

“Thiếu phu nhân, các vị phu nhân đều đã nhập tiệc, chỉ là...”

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Tiểu nha hoàn hạ thấp giọng, vẻ mặt khó xử:

 

“Vừa rồi tùy tùng thân cận của Nhị gia tới báo, nói Nhị gia lâm bệnh, Nhị phu nhân thần trí không tỉnh táo, ở trong phòng đập hỏng thọ lễ chuẩn bị cho lão phu nhân. Mà vật ấy lại quý giá, còn là tượng Thiên Phật bằng gỗ t.ử đàn mà lão phu nhân nhớ nhung đã lâu. Quản sự không dám tự quyết, mời người qua xem thử.”

 

Ta cười lạnh một tiếng.

 

Bây giờ a tỷ ở trong viện Nhị phòng, đã bị Tạ Tự Sơn hành hạ đến mức không xuống nổi giường, lấy đâu ra sức lực mà đập vỡ tượng Phật t.ử đàn.

 

Ta sửa lại vạt áo, nhìn khuôn mặt trong gương đồng sáng bừng hơn hẳn kiếp trước, không khỏi bật cười.

 

Tạ Tự Sơn quả thật tính toán rất hay.

 

Chuyện cưỡng đoạt dân nữ cũng làm được, nay sắc mê tâm trí, còn muốn vươn tay tới chỗ ta, nối lại tiền duyên.

 

Thật sự cho rằng ta vẫn là khối đất nặn của kiếp trước, mặc hắn vo tròn bóp dẹt sao?

 

“Được thôi, đi xem thử nào.”

 

Ta đưa tay vuốt những món trang sức trên b.úi tóc, giọng điệu dịu dàng:

 

“Đã là thẩm nương bệnh nặng, ta làm cháu dâu, đương nhiên phải tới thăm hỏi.”

 

“Thuận tiện, tặng cho nhị thúc và nhị thẩm một món quà lớn.”

 

...

 

Giữa thu, gió mát thổi qua mặt, hơi lạnh từng đợt lan tràn.

 

Ta cố ý tránh con đường hành lang đông người qua lại, dẫn theo nha hoàn đi về phía Tây viện hẻo lánh.

 

Đi được nửa đường, giả sơn san sát.

 

Nơi đây yên tĩnh không tiếng động, chỉ loáng thoáng vài tiếng ve kêu, như tiếng gọi hồn ai oán.

 

“Thiếu phu nhân, nô tỳ thấy con đường này có vẻ không ổn lắm...”

 

Nha hoàn có chút căng thẳng, liên tục nhìn quanh bốn phía, sợ ta sơ ý gặp chuyện.

 

Lời còn chưa dứt, phía trước bỗng xuất hiện một bóng người mặc huyền y.

 

Một bàn tay như gọng kìm siết c.h.ặ.t lấy cổ tay ta:

 

“Thiên Y, thê t.ử của ta.”