Đôi mắt Tạ Tự Sơn đầy tơ m.á.u, từng bước áp sát, quỷ dị vô cùng:
“Bản tướng đã đợi nàng rất lâu rồi.”
Hắn nhìn quanh một hồi, bỗng bật cười:
“Cảm giác đầu kề đầu má kề má với nàng, dường như đã là chuyện của kiếp trước.”
“Theo ta đi đi, Thiên Y. Bản tướng đã chuẩn bị một tòa đại trạch ở ngoại ô kinh thành, nàng chính là thê t.ử của ta.”
Nụ hôn sắp hạ xuống.
Tiểu nha hoàn kinh hãi kêu lên, nhưng ngay sau đó đã bị thân binh phía sau Tạ Tự Sơn bịt miệng, đè c.h.ặ.t xuống đất.
Chỉ trong chớp mắt, nguy cơ tứ phía.
Cổ tay đau nhức vì bị siết c.h.ặ.t, ta mượn ống tay áo rộng che khuất, đầu ngón tay khẽ chuyển, chạm tới cây ngân châm phòng thân.
“Nhị thúc, người đang nói gì vậy?”
Ta đúng lúc rơi lệ, tỏ ra vô cùng tủi thân:
“Ta là thê t.ử của Nguyên Chiêu, là Thiếu phu nhân phủ Tể tướng. Người mau buông ta ra, nếu để người khác nhìn thấy...”
“Nhìn thấy thì sao!”
Tạ Tự Sơn thấy ta khóc không ngừng, chỉ cho rằng ta sợ hãi, thậm chí còn muốn đưa tay ôm lấy eo ta:
“Hai đời duyên phận, nếu không phải ý trời, chúng ta tuyệt đối không thể đi tới cùng nhau. Thiên Y, bản tướng không tin nàng đối với ta không có chút tình ý nào. Khương Bảo Y kia đã bị ta phế rồi, từ nay về sau bản tướng chỉ có mình nàng...”
Ánh mắt ta lập tức lạnh xuống, cây ngân châm dài một tấc không chút do dự đ.â.m thẳng vào huyệt Thiên Song bên cổ hắn.
“Ư!”
Toàn thân Tạ Tự Sơn cứng đờ, sức lực bị rút sạch trong nháy mắt, nửa người tê dại khó chịu.
Hắn không dám tin trợn to mắt nhìn ta.
“Nàng...”
Hắn há miệng, nhưng phát hiện ngay cả đầu lưỡi cũng đã tê cứng.
Ta từ trên cao nhìn xuống hắn, chậm rãi rút ngân châm ra, rồi nhanh nhẹn đ.â.m tiếp vào mấy đại huyệt nơi bụng dưới.
Đó là cách tán khí.
Thấy hắn hoàn toàn không thể động đậy, ta trở tay tát mạnh một cái.
Tiếng tát vang lên giòn giã.
Ta ghé sát lại, khẽ cười:
“Ta còn cảm thấy tự tay đ.á.n.h ngươi như vậy là đang ban thưởng cho ngươi đấy.”
Hai tên thân binh phía sau hắn thấy vậy liền định rút đao.
Nhưng đã bị nha hoàn mai phục trong bóng tối khống chế.
Ta xoay người lại, nhìn tiếng gọi tìm ta đã loáng thoáng truyền tới từ phía xa, vẫy tay gọi tâm phúc nha hoàn bên cạnh.
Tiểu nha hoàn tuổi còn nhỏ, trải qua chuyện này sắc mặt trắng bệch, nhưng lại vô cùng lanh lợi, lập tức hiểu được ý ta.
“Đi.”
Ta chỉ vào Tạ Tự Sơn, rồi chỉ về phía kho phủ Tể tướng ở không xa.
“Đưa Nhị gia tới kho nghỉ ngơi một lát, thuận tiện... khiêng luôn pho tượng Thiên Phật t.ử đàn do Thánh thượng ngự ban đang đặt ở thiên sảnh vào đó.”
“Sau đó tới tiền sảnh nói với Khương phu nhân rằng, ngươi nhìn thấy Nhị phu nhân thần trí không tỉnh táo chạy về phía kho, trong tay còn cầm hỏa chiết t.ử, dường như muốn mưu hại vật ngự ban.”
Trong cổ họng Tạ Tự Sơn phát ra tiếng “khặc khặc”, như dã thú bị nhốt đang rên rỉ.
“Nhị thúc, ngày tháng sau này còn dài.”
Ta học theo dáng vẻ hắn ngày ấy ngông cuồng ở cổng Khương phủ, cong môi cười một tiếng, đáy mắt đầy vẻ mỉa mai:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Món diễm ngộ này do cháu dâu tặng cho người, người nhất định phải đón cho vững đấy.”
12
Gió thu cuốn qua.
Cánh cửa lớn sơn đỏ của kho phát ra tiếng “kẽo kẹt”, rồi khép lại, khóa c.h.ặ.t.
Ta đứng dưới mái hiên, lặng lẽ nhìn đầu ngón tay vừa được mình lau sạch.
Tiền sảnh náo nhiệt vô cùng.
Trên sân khấu mời song tinh của gánh hát lê viên, đang diễn vở “Ma Cô hiến thọ”, tiếng tán thưởng của khách khứa vang lên không dứt.
Lúc ấy, Khương phu nhân, mẫu thân nhà mẹ đẻ của ta, đang ngồi ở ghế cao, cười nói cùng mấy vị quý phu nhân quen biết.
Bà đội kim phượng kết châu, mặc lễ phục bằng lụa trữ.
Phong quang biết bao.
Dẫu cả kinh thành đều lờ mờ biết Khương gia bán nữ cầu vinh, nhưng nay ta đã ngồi vững ở vị trí Thiếu phu nhân phủ Tể tướng, bà vẫn là nhạc mẫu của quyền thần khiến người người ngưỡng mộ.
Kiếp trước, bà cũng từng ngồi cao nơi chính đường như thế.
Còn sinh mẫu của ta, vị di nương an phận nhút nhát ấy, lại vì dung mạo xinh đẹp mà bị Khương phu nhân ghen ghét, bày mưu hãm hại, trong tiệc thọ của lão gia đại phòng, bị vu cho tư thông với nam nhân bên ngoài.
Mà nam nhân ấy lại đúng là kẻ thù không đội trời chung của phụ thân.
Di nương thậm chí còn chưa kịp biện bạch một câu, đã bị Khương phu nhân lấy lý do “bại hoại gia phong”, trước mặt mọi người ép uống t.h.u.ố.c câm, rồi dìm xuống ao cho đến c.h.ế.t.
Ta thậm chí vẫn nhớ, ngày di nương c.h.ế.t cũng là một ngày thu tiêu điều như thế này.
Gió thu khắc nghiệt, ta quỳ dưới hiên, khóc đến khản cả giọng.
Khương phu nhân lại lười ban cho ta dù chỉ một ánh mắt, chỉ thong thả lau móng tay, lạnh lùng ném xuống một câu:
“Thứ xuất thân tiểu môn tiểu hộ, quen dùng mấy trò hạ tiện quyến rũ nam nhân, c.h.ế.t rồi cũng sạch sẽ hơn.”
Sau này, là ta, kẻ vô cùng sợ nước, hết lần này đến lần khác lặn xuống đáy ao, ôm tiểu nương lên, rồi dùng một cỗ quan tài mỏng chôn cất người.
Bây giờ.
Phong thủy luân chuyển.
Bài học mẫu thân đã dạy ta, còn phải phiền bà đích thân kiểm nghiệm.
...
Ta thu hồi ánh mắt, bưng một chén yến chưng đường, ngoan thuận đi tới bên cạnh Khương phu nhân:
“Mẫu thân, hôm nay người vất vả rồi, uống chút nước đường cho nhuận giọng.”
Khương phu nhân nhìn thấy là ta, đáy mắt thoáng hiện vẻ đắc ý.
Nhưng lại không che giấu nổi sự nôn nóng và căng thẳng.
“Vẫn là Bảo Y hiếu thuận, nay con gả cao, quý vi Thiếu phu nhân, cách hành xử càng ngày càng có phong thái của đại gia khuê tú.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Lời vừa dứt.
Nha hoàn hồi môn bên cạnh a tỷ đã ghé tới thấp giọng nói mấy câu bên tai Khương phu nhân.
Bà sốt ruột không thôi, uống cạn chén yến chưng đường một hơi, rồi vội vã rời đi:
“Mẫu thân có chút không khỏe, đi thay y phục trước, con không cần bận tâm.”
Ta cụp mắt cười khẽ:
“Vậy nữ nhi đi lo việc trước, đây là nhà chồng của nữ nhi, mẫu thân cứ xem nơi này như nhà mình, tự nhiên là được.”
Khi ta quay đầu lại, nha hoàn thân cận đã mang chén yến kia ra ngoài đập vỡ.
Tiện tay ném vào vũng bùn.