Hạnh Lâm Nhất Mộng

Chương 10



Cho đến khi—

 

Một trận gió nóng mang theo mùi m.á.u thổi tới.

 

Ta mới bừng tỉnh, lảo đảo chạy về phía Tạ Cữu.

 

Khôi giáp của hắn đã vỡ nát.

 

Vết thương vẫn không ngừng rỉ m.á.u.

 

Hai mắt hắn nhắm c.h.ặ.t, không biết sống hay c.h.ế.t.

 

Càng đến gần—

 

Chân ta càng mềm nhũn.

 

Vất vả lắm mới ngã sụp xuống bên cạnh hắn.

 

“Tạ Cữu…”

 

Khoảnh khắc này—

 

Ta thấy mình may mắn.

 

May mắn vì mình đã mang theo t.h.u.ố.c trị thương.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

May mắn vì mình từng học y thuật.

 

Mũi tên ở thắt lưng, ta không dám rút, chỉ có thể bẻ gãy, chờ về thành xử lý.

 

Nhưng t.h.u.ố.c cầm m.á.u ta mang theo—

 

Rất có tác dụng với vô số vết thương trên người hắn.

 

Viên t.h.u.ố.c kéo dài mạng sống dính m.á.u, ta nhét mấy lần—

 

Mới miễn cưỡng đưa được vào miệng hắn.

 

Làm xong tất cả—

 

Hai tay ta mới hậu tri hậu giác run lên.

 

“Tạ Cữu…

 

“Chàng… không được c.h.ế.t… chúng ta còn chưa thành thân…”

 

Giọng ta run rẩy, cố gọi hắn tỉnh lại.

 

“Thư chàng để lại… ta đã đọc.

 

“Rõ ràng năm đó ở rừng hạnh ngoài Lương Châu… người cứu ta là chàng, vì sao chàng không nói?

 

“Chàng nói đã để lại đường lui cho ta… nếu có bất trắc, bảo ta đến Kỳ Xuyên…

 

“Nhưng từ khi chàng cứu ta ở Lương Châu, từ khoảnh khắc ta mở mắt nhìn thấy chàng—

 

Đường lui của ta… chỉ có chàng.

 

“Nếu chàng c.h.ế.t… ta tuyệt đối không sống một mình…”

 



 

“Chàng… không được…”

 

Một giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi—

 

Lại như sấm vang giữa trời.

 

Ta bỗng sững lại, đến cả hô hấp cũng ngừng.

 

Người nằm trên đất, hàng mi khẽ động—

 

Cuối cùng mở mắt.

 

Rõ ràng hít thở cũng khó khăn—

 

Hắn vẫn cố gắng, run rẩy nở một nụ cười với ta.

 

“A Ly… nàng đừng khóc…

 

“Chưa cưới được nàng… ta nhất định sẽ sống…

 

“Lần này… là nàng cứu ta…”

 

28

 

Trận chiến này—

 

Cuối cùng đã thắng.

 

Hoài Vương bị cữu phụ của Tạ Cữu bắt sống.

 

Đại quân vốn định đêm đó công thành—

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Không rõ vì sao lại lặng lẽ tan rã.

 

Đến ngày hôm sau mới nghe tin—

 

Thẩm Vấn An đã c.h.ế.t.

 

C.h.ế.t vì độc phát, sau đó bị người ta đ.â.m một đao vào tim mà mất mạng.

 

Mà người thiếp thất g.i.ế.c hắn—Tô Yểu Yểu—

 

Lại không rõ tung tích, không ai biết nàng đã đi đâu.

 

Địch quân như rắn mất đầu—

 

Sáng sớm hôm sau liền buông v.ũ k.h.í đầu hàng.

 

Một trận phong ba, đến đây coi như chấm dứt.

 

Tạ Cữu nói không sai.

 

Tân đế khác với tiên đế.

 

Lần này Trấn Quốc công và hắn không có chiếu chỉ mà điều binh—

 

Tân đế không những không trách tội.

 

Ngược lại còn trọng thưởng.

 

Không chỉ khôi phục thân phận “Kỳ Vương” cho hắn—

 

Mà còn trả lại binh quyền cho Trấn Quốc công.

 

Lại ban cho phủ đệ mới ở kinh thành, giữ Tạ Cữu ở lại dưỡng thương.

 

Nhưng Tạ Cữu từ chối.

 

Vết thương vừa kết vảy—

 

Hắn đã náo đòi trở về Vân Châu.

 

Ngày xuất phát—

 

Tân đế vi hành đến tiễn.

 

Ngoài cổng thành, hai huynh đệ không biết đã nói gì.

 

Chỉ thấy từ xa, tân đế gật đầu, vỗ vai Tạ Cữu, rồi cười nhìn về phía ta.

 

Ngay sau đó—

 

Tạ Cữu cũng bật cười.

 

Họ không nói chuyện lâu.

 

Trên xe ngựa trở về Vân Châu, ta tò mò hỏi hắn.

 

Hắn lại không đáp.

 

Chỉ cười đầy bí ẩn:

 

“A Ly, chúng ta trở về Vân Châu, e rằng không kịp đại hôn.

 

“Hay là… đổi đường đi Lương Châu đi? Ta muốn đến trước mộ Chung tướng quân và cha mẹ nàng, dập đầu một cái.”

 

Hắn không nói—

 

Nhưng ta cũng đoán được.

 

Có lẽ hắn đã cầu xin Hoàng thượng, trả lại thanh danh cho tổ phụ ta.

 

Chuyến đi Lương Châu—

 

Không chỉ là dập đầu.

 

Hắn hẳn còn dự định—

 

Cho ta một niềm vui bất ngờ.

 

Trong n.g.ự.c có chút chua xót, lại mềm nhũn.

 

Nhìn người đối diện cười đến mức mắt gần như không thấy nữa—

 

Ta cuối cùng vẫn không nỡ vạch trần.

 

Chỉ chủ động nắm lấy tay hắn, cùng hắn mỉm cười:

 

“Được.

 

“Chuyện gì… cũng nghe theo chàng…”

 

-HẾT-