Đúng lúc màn trướng bị vén lên, có người bước vào.
Thẩm Vấn An quay đầu nhìn một cái, lạnh lùng nói:
“Canh chừng nàng!”
Nghe được đáp lời, hắn mới buông câu đe dọa, phất tay áo rời đi.
Đợi đến khi hắn đi xa—
Người kia liền vội vàng bước tới.
“Tỷ tỷ…”
Nàng hạ thấp giọng, ghé sát tai ta khẽ gọi.
Chính là Tô Yểu Yểu—người hai tháng trước đã hạ t.h.u.ố.c trong chén trà, giúp Thẩm Vấn An mang ta đi.
“Sau một canh giờ nữa, lính canh bên ngoài sẽ đổi ca.
“Muội biết một con đường nhỏ, đến lúc đó sẽ lặng lẽ đưa tỷ ra ngoài.
“Lần trước Thẩm Vấn An dùng tính mạng của mẫu thân muội uy h.i.ế.p, muội không còn cách nào khác.
“Nhưng lần này… tỷ yên tâm, muội nhất định sẽ cứu tỷ.”
25
Tô Yểu Yểu nói sẽ giúp ta rời đi, ta không chút nghi ngờ.
Sự thật cũng đúng như lời nàng.
Một canh giờ sau, nàng quả thực lợi dụng lúc đổi gác sơ hở, đường hoàng đưa ta rời khỏi ngay dưới mắt đám canh vệ.
Chỉ là—
Không biết có phải ta ảo giác hay không.
Ánh mắt của tên lính kia nhìn nàng có phần mập mờ, nhưng cách xưng hô lại vô cùng cung kính.
Một tiếng “phu nhân”—
Tuyệt không phải là cách gọi dành cho thiếp thất của Thẩm Vấn An.
Dường như nhận ra nghi hoặc của ta—
Nàng khẽ lên tiếng:
“Xem ra vị cô nương họ Chử ở kinh thành… hẳn là một người rất tốt.
“Chỉ với bộ dung mạo có vài phần giống nàng ấy của ta—
Không chỉ lọt vào mắt Thẩm Vấn An, mà còn lọt vào mắt Hoài Vương…”
Nàng cong môi cười.
Chỉ hai câu ngắn ngủi—
Lại khiến lòng ta chấn động dữ dội, không dám tin.
“Thẩm Vấn An… hắn đã đem muội…”
Bốn chữ “dâng cho Hoài Vương” như món hàng trao đổi—
Ta thực sự không nói nổi.
Ngực dâng lên từng hồi dữ dội.
Một lúc lâu sau, ta mới cố nén lửa giận:
“Đồ súc sinh!”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Lúc nãy—
Ta đáng ra phải g.i.ế.c hắn!
Phải liều mạng mà g.i.ế.c hắn!
Nhưng rõ ràng chuyện xảy ra trên người Tô Yểu Yểu—
Người nên phẫn nộ, nên oán khóc phải là nàng.
Thế mà thần sắc nàng lại bình thản đến lạ.
Chỉ lặng lẽ chuyển đề tài:
“Việc Thẩm Vấn An dẫn đại quân đóng ở đây… chỉ là giả.
“Rạng sáng hôm nay, Hoài Vương đã dẫn ba ngàn tinh binh giả dạng dân thường, từ mật đạo của biệt viện hoàng gia tiến vào kinh thành.
“Quân trong kinh đều đã ra ngoài thành, đêm nay Thẩm Vấn An sẽ phát binh công thành, đồng thời Hoài Vương cũng sẽ đ.á.n.h vào hoàng cung.
“Tỷ tỷ, tin này muội không truyền ra được… nhưng nếu là tỷ, nhất định có thể đem tin này báo cho Tạ công t.ử và Trấn Quốc công…”
Trong lúc nói, nàng đã đưa ta đến một khu rừng ngoài doanh.
Ở đó buộc sẵn một con ngựa.
Một con ngựa—
Hai người trốn cũng không phải không được.
Nhưng trong lòng ta lại dâng lên một tia bất an, vô thức hỏi:
“Muội không đi sao?”
“Muội… đi không được nữa.”
Tô Yểu Yểu cười.
Lần này, ta cuối cùng cũng thấy được nụ cười chua chát nơi khóe môi nàng.
“Thẩm Vấn An dùng tính mạng của mẫu thân muội uy h.i.ế.p, giam cầm muội nhiều năm, cũng làm nhục muội suốt ngần ấy năm.
“Muội… phải ở lại đây, tận mắt nhìn hắn c.h.ế.t, báo thù cho mẫu thân…”
26
Tô Yểu Yểu hận Thẩm Vấn An— sâu hơn ta tưởng.
Tiếng truy tìm mơ hồ truyền đến, nàng vội vàng thúc giục:
“Tỷ tỷ, mau đi! Dù nghe thấy gì cũng đừng quay đầu lại.
“Hãy mau đem tin về kinh thành… mạng sống của cả một thành, đều giao cho tỷ.”
Nàng đang cười.
Nụ cười rực rỡ, như hoa t.ử đinh hương lay động trong gió.
Nhưng ta lại thấy rõ—
Trong mắt nàng, là ánh lệ và sự quyết tuyệt.
Ta muốn mang nàng đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Muốn khuyên nàng rằng, báo thù có nhiều cách—
Không nhất thiết phải đ.á.n.h đổi bằng tính mạng.
Thậm chí muốn ở lại, cùng nàng.
Nhưng lý trí lại hiểu—
Ta không thể khuyên nàng.
Nàng đã sớm quyết ý.
Hơn nữa, nàng nói không sai.
Ta phải nhanh ch.óng mang tin về kinh thành—
Mang đến cho Tạ Cữu.
“Được…
“Ta nhất định…”
Ta xoay người lên ngựa.
Cuối cùng nhìn thật sâu người nữ t.ử đã từng nắm tay ta trong đêm tối, nói:
“Tỷ tỷ, tỷ có thể xem muội như người thân.”
Lưỡng lự nhiều lần—
Rốt cuộc vẫn thúc ngựa rời đi.
Rõ ràng đã vào xuân—
Gió lại lạnh đến thấu xương, thổi đau cả khóe mắt.
Ta nghe thấy phía sau vang lên tiếng binh khí giao tranh.
Nghe thấy tiếng Thẩm Vấn An gầm lên hung dữ:
“Tô Yểu Yểu! Ngươi cũng phản bội ta!”
Thậm chí còn nghe thấy—
Tiếng cười phóng túng, tự do của Tô Yểu Yểu.
Nhưng ta không dám quay đầu.
Cũng không dám dừng lại.
Cho đến khi loạng choạng xông vào doanh trại hai vạn An Châu quân trấn giữ ngoài cửa thành, gặp được Trấn Quốc công—
Ta mới không kìm được, lệ rơi như mưa.
“Tạ Cữu đâu?
“Hoài Vương đã vào thành rồi!”
Hoài Vương đã vào thành—
Nhưng Trấn Quốc công lại không quá kinh ngạc.
Hỏi ra mới biết, mật đạo kia, các hoàng t.ử trong hoàng thất đều biết.
Đêm qua, Tạ Cữu đã dẫn người đến canh giữ cửa vào mật đạo trong thành.
Nhưng vì không chắc chắn—
Chỉ mang theo năm trăm binh mã.
Năm trăm đối ba ngàn—
Chênh lệch quá lớn.
Mà số binh còn lại—
Vẫn không dám tùy tiện điều động.
Bởi dù Hoài Vương có bị diệt—
Cũng không biết đêm nay Thẩm Vấn An có dẫn quân công thành hay không.
Sau một phen bàn bạc—
Trấn Quốc công cuối cùng điều hai ngàn binh, do cữu phụ của Tạ Cữu dẫn đi tiếp viện.
Hai ngàn—
Đã là cực hạn.
Ta không muốn ở lại trong thành chờ đợi.
Thay một thân giáp phục—
Cũng theo quân mà đi.
Nhưng khi đến nơi, đứng trên cao nhìn xuống—
Chỉ thấy núi xác biển m.á.u, An Châu quân đã chẳng còn lại bao nhiêu.
Tạ Cữu toàn thân đẫm m.á.u, đang giao chiến với Hoài Vương.
Trong hỗn loạn—
Sau lưng hắn bỗng bay đến một mũi tên, đ.â.m vào eo bụng.
Động tác hắn khựng lại.
Khoảnh khắc tiếp theo—
Đã bị kiếm của Hoài Vương đ.â.m trúng vai.
27
Trường kiếm rút ra.
Tạ Cữu ầm ầm ngã xuống đất.
Trời cao rõ ràng nắng rực rỡ.
Vậy mà trong tai ta—
Lại như vang lên tiếng sấm rền dữ dội.
Ý thức như bị rút khỏi thân thể, lơ lửng giữa không trung.
Ta nhìn thấy viện binh An Châu quân tràn lên, giao chiến cùng địch quân.
Thấy cữu phụ của Tạ Cữu sai người kéo hắn đến nơi an toàn.
Cũng nghe có người hô lớn:
“Bắt Hoài Vương! Bất luận sống c.h.ế.t!”
Cảm giác ấy quá mức hư ảo.