Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?

Chương 19



Ta quay đầu, bình tĩnh nhìn hai người.

 

Lý Thừa Trạch hít sâu một hơi.

 

“Nam Bình, ta có lỗi. Trước đây là ta sai. Ta tưởng muội không phải do mẫu hậu sinh ra, trong lòng ôm oán hận nên luôn chèn ép muội. Ta không cầu muội tha thứ, cũng chẳng mong muội đối đãi như trước kia, chỉ hy vọng muội được bình an mạnh khỏe. Ta hứa, những chuyện đã qua, ta nhất định sẽ bù đắp cho muội.”

 

Hắn nhìn ta đầy khẩn thiết.

 

Miệng nói không cầu tha thứ, nhưng nét mặt lại rõ ràng là: Mau tha thứ cho ta đi, mau cho ta rũ bỏ tội lỗi này đi.

 

Con người hắn, ta sớm đã nhìn thấu.

 

Hồi còn nhỏ, hắn cũng như vậy, chỉ cần cho ta một chút tốt đẹp, liền mong ta cảm kích, tốt nhất là ghi lòng tạc dạ, cả đời không được phản nghịch.

 

Hắn tốt với ta, nhưng lại không muốn ta sống tốt hơn hắn. Cho nên sau khi được thái phó khen ngợi, hắn tức đến mấy ngày liền không vào lớp học. Cho nên sau khi nghe mẫu hậu nói ta có thể không phải do người sinh, hắn liền nôn nóng ra tay chèn ép.

 

Ta cụp mắt, rơi lệ.

 

Hồng Trần Vô Định

Từng giọt nước mắt rơi xuống nền đất.

 

Lý Thừa Trạch hoảng hốt: “Nam Bình…”

 

“Thái tử điện hạ, ta không thể quên được những gì ngươi từng làm với ta. Vì Triệu Đoan Hoa, ngươi đã phủi sạch tình huynh muội với ta. Trong mắt ngươi, Triệu Đoan Hoa mới là muội muội, còn ta… ta là gì?”

 

“Không phải vậy! Muội với ta là cùng một mẹ sinh ra, còn Triệu Đoan Hoa chỉ là do di mẫu sinh. Nói về thân tình, chúng ta mới là gần gũi hơn. Ta đối tốt với nàng ấy, chỉ vì nàng ấy cô đơn lẻ loi…”

 

“Thái tử ca ca!” – một giọng nữ bi thương vang lên từ trong bóng tối.

 

Triệu Đoan Hoa kinh ngạc bước ra, nước mắt lập tức dâng đầy trong mắt.

 

Nàng dùng mu bàn tay che miệng, lui về sau mấy bước, rồi quay đầu chạy đi thật nhanh.

 

Lý Thừa Trạch bối rối, trong mắt ánh lên chút hoảng hốt, hắn vội vàng nói với ta một câu “Nam Bình, muội cứ về trước”, rồi lập tức đuổi theo Triệu Đoan Hoa.

 

Lý Thừa Ân sốt ruột dậm chân: “Lý Nam Bình, ngươi xem ngươi chọn nơi nào mà nói chuyện chứ, giờ thì cả ca ca và tỷ tỷ đều giận rồi!”

 

“Ngươi gọi ta là gì?” – Ta nhàn nhạt hỏi lại.

 

Lý Thừa Ân rụt cổ lại, lúc ấy dường như mới nhớ ra mình đến là để giảng hòa, vậy mà lại trách móc ta, còn gọi Triệu Đoan Hoa là tỷ tỷ.

 

Ta hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

 

Lý Thừa Ân vội chạy theo sau: 

 

“Sao ngươi nhỏ mọn thế? Ta chỉ nhất thời không để ý thôi mà.”

 

Ta dừng chân.

 

“Còn không mau theo kịp?”

 

“Hả? Đi đâu?”

 

“Còn đi đâu nữa? Tất nhiên là đến Tướng phủ. Chúng ta bốn người, rốt cuộc vẫn nên giảng hòa. Ta không muốn để mẫu hậu phải đau lòng, người đứng giữa chúng ta, đã quá khổ sở rồi.”

 

Lý Thừa Ân vui mừng khoác lấy tay ta: 

 

“Đúng đúng, mau đi thôi!”

 

Khoảnh khắc ấy, ta như trở về những ngày thơ bé. Khi ấy Triệu Đoan Hoa chưa đến, mẫu hậu vẫn tin ta là nữ nhi của người, Lý Thừa Ân lúc nào cũng quấn lấy ta, vô thức mà khoác tay ta làm nũng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

 

Cho đến khi thái tử nhắc nhở hắn trai gái khác biệt, thái phó phạt hắn viết bài, ánh mắt hắn đã đầy oán khí. Từ lần sau, hắn bắt đầu cảm thấy ta thật phiền.

 

Nhờ có Lý Thừa Ân dẫn đường, chúng ta nhanh chóng tới Tướng phủ.

 

Lý Thừa Ân như vào nhà mình, chẳng để ai thông báo, cứ thế ngang nhiên đi vào, tiến thẳng tới viện của Triệu Đoan Hoa.

 

Đi được nửa đường, Lý Thừa Ân bỗng khựng lại.

 

Hắn trợn mắt, lại dụi dụi mắt như không dám tin.

 

Ta nhìn theo ánh mắt hắn, dưới ánh trăng, trong rừng trúc, thái tử điện hạ đang cùng Triệu Đoan Hoa quấn quýt bên nhau, tiếng khóc đã biến thành những âm thanh ú ớ bị chặn nơi cổ họng.

 

Lý Thừa Ân luống cuống, như thể kẻ làm chuyện sai trái chính là hắn. Hắn vội kéo ta:

 

“Mau đi, coi như chưa thấy gì!”

 

“Muộn rồi…”

 

Lửa đuốc bỗng bừng sáng, chiếu rõ khuôn mặt hoảng hốt của thái tử và Triệu Đoan Hoa.

 

Cả hai quay đầu nhìn về phía ánh sáng, bắt gặp một gương mặt tức giận đến tím tái: La Thần.

 

Lần này, La Thần không còn nhẫn nhịn. Hắn xông lên, đ.ấ.m thẳng vào mặt thái tử.

 

Ta để hắn đánh mấy quyền, rồi mới nhanh chóng lao ra, tung một cước đá văng La Thần, sau đó cùng Lý Thừa Ân kéo Lý Thừa Trạch và Triệu Đoan Hoa bỏ chạy...

 

Đêm hôm ấy, người khác ra sao ta không rõ.

 

Nhưng riêng ta, ta ngủ một giấc ngon lành.

 

Kể từ khi Tạ Vô Dạng qua đời, ta mới lại ngủ ngon đến thế.

 

28

 

Sau đó nhiều ngày, Triệu Đoan Hoa nơm nớp lo sợ, trốn mãi trong hậu cung.

 

Nàng ra sức giải thích, nói mình chỉ quá đau lòng, thái tử chỉ muốn an ủi nàng, hai người thật sự chưa làm gì cả.

 

Nhưng mẫu hậu vẫn tát nàng một cái thật mạnh.

 

“Đồ ngu! Học trò của La tể tướng hôm nay dâng sớ vạch tội thái tử từng tờ một, đều là vì ngươi mà thái tử vướng phải vết nhơ, La tể tướng cũng vì thế trở mặt với bổn cung, ngươi còn dám nói mình không làm gì ư?”

 

Triệu Đoan Hoa ôm mặt, ngây ra như tượng.

 

“Di mẫu, nếu không phải do Lý Nam Bình giở trò, khiến thái tử và con rơi vào bẫy, thì La Thần đâu đến nỗi sinh nghi? Chúng ta cũng đâu bị người hiểu lầm đến nông nỗi này!”

 

Nàng đổ tội sang ta, đẩy ta ra chắn trước mũi giáo.

 

Ta chầm chậm quỳ xuống, nhẹ giọng nói:

 

“Mẫu hậu, người muốn trách thì cứ trách con. Trước đây mỗi lần con và muội ấy xung đột, thái tử ca ca đều đứng về phía nàng. Con cũng từng nghĩ, nếu có một lần, thái tử ca ca che chở cho con thì tốt biết bao. Trung thu năm ấy, vì hiểu lầm nên con mới lỡ tay làm chuyện sai trái. Xin mẫu hậu trách phạt.”

 

Mẫu hậu lúc này mới như bừng tỉnh, hung hăng lườm Triệu Đoan Hoa một cái.

 

“Cút về Tướng phủ của ngươi! Từ nay không có thánh chỉ, không được bước vào hoàng cung, càng không được bén mảng nửa bước vào Đông Cung!”

 

Triệu Đoan Hoa mở to hai mắt, không thể tin nổi.

 

“Di mẫu, ngay cả người cũng không tin con sao? Nếu cha mẹ con còn sống, họ nhất định sẽ tin con…”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com