“Mẫu hậu, cứ để muội ấy yên tĩnh một chút. Lúc này tâm rối như tơ vò, khuyên mấy cũng vô ích. Nói nhiều, lại sợ gây thêm sóng gió. Dù sao thì cha mẹ nàng cũng vì nước mà mất, nhường nhịn nàng đôi phần, cũng là hợp lẽ.”
Mẫu hậu hít sâu mấy hơi, cố kìm cơn giận. Nhưng tay cầm chén trà lại siết chặt đến trắng bệch.
Triệu Đoan Hoa bị đuổi ra khỏi cung, nhưng chẳng bao lâu lại dọn vào ở trong cung.
Nàng và La Thần đều không ai chịu nhường ai, rơi vào thế giằng co bế tắc.
Thái tử thì rối như tơ vò, mỗi ngày đều phải quỳ trong ngự thư phòng nghe phụ hoàng quở trách, mặt mày đỏ bừng, chẳng còn tâm trí để mà đoái hoài đến nàng.
Đúng lúc ấy, Vận Nương lại mang thai.
La Thần liền lập nàng làm quý thiếp.
Triệu Đoan Hoa không ngồi yên được nữa, vội vã quay về Tướng phủ, định ngăn chặn mọi chuyện.
Hồng Trần Vô Định
Nhưng lần này, La Thần không còn nể nang. Hắn phớt lờ sự mềm mỏng, cầu khẩn, nước mắt của nàng, quyết ý trừng phạt tội “bất trung bất trinh” của Triệu Đoan Hoa.
“Nếu ngươi không phục, thì cứ mời thái tử ca ca của ngươi đến mà trị tội ta.”
“La Thần! Ta và thái tử ca ca thanh thanh bạch bạch, ngươi đừng ăn nói hàm hồ!”
“Hử, thứ thanh bạch môi kề răng cận đó sao?” – La Thần cười lạnh.
Triệu Đoan Hoa không nhịn được nữa, vung tay định tát hắn. Mà đúng vào lúc ấy, Vận Nương lao lên, đỡ lấy cái tát ấy, cả người nghiêng ngả ngã xuống đất, m.á.u đỏ từ giữa hai chân tràn ra...
Triệu Đoan Hoa c.h.ế.t sững. Cho đến khi La Thần tát ngược lại một cái thật mạnh, nàng mới sực tỉnh.
“Nếu Vận Nương có mệnh hệ gì, ta quyết không tha cho ngươi.”
Tình nhân ngày trước nay hóa kẻ thù.
Ta không kìm được mà trèo lên mái nhà, uống hết chén này đến chén khác.
Lúc ấy, ta mới thật sự hiểu rõ cái gọi là: “Cất chén mời trăng sáng, bóng đổ thành ba người” là nỗi cô độc đến nhường nào.
Tạ Vô Dạng, dưới suối vàng chàng có hay?
Ta nhất định sẽ lần lượt đòi lại công đạo cho chàng. Chàng hãy phù hộ cho ta!
Vận Nương tĩnh dưỡng suốt ba tháng.
Trong ba tháng đó, La Thần thực sự nâng nàng trong lòng bàn tay. Khi ta gặp nàng ở tiệm may, nàng sắc mặt hồng hào, tinh thần phơi phới, trông như sống rất tốt.
Nàng mỉm cười nói:
“Thuốc bổ ăn tới phát ngán. Nếu ta thật sự mất đứa nhỏ, thì với từng này thuốc, cũng đủ bổ lại rồi. Huống hồ đứa nhỏ đó vốn là giả. Nhưng nhìn thấy Triệu Đoan Hoa mất mặt như vậy, ta thật sự hả dạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Triệu Đoan Hoa và La Thần đã hoàn toàn trở mặt, nhìn nhau như người dưng.
Mẫu hậu cũng không còn đứng về phía Triệu Đoan Hoa. Từ đó, những ngày của nàng trong Tướng phủ cũng chẳng còn dễ sống.
Phu nhân Tướng phủ căm hận nàng đội nón xanh (cắm sừng) con trai mình, chẳng làm gì được thái tử thì dồn hết tức giận lên đầu Triệu Đoan Hoa, đủ cách hành hạ.
Mà trên triều, tình thế của thái tử cũng ngày càng gian nan.
Hắn từng có sự hậu thuẫn của Tể tướng, mọi việc thuận buồm xuôi gió. Giờ thì bước nào cũng chông gai, việc gì cũng trắc trở.
Thế nhưng, họ không hề biết, chuyện tệ hơn vẫn còn phía sau.
Nửa năm trôi qua, nhị hoàng tử bí mật hồi kinh từ Phúc Châu.
Vừa trở về, hắn liền bật khóc trong điện, trước mặt phụ hoàng.
“Phụ hoàng, nhi thần suýt nữa đã không thể sống sót về gặp người.”
Từ miệng thị vệ đi theo, phụ hoàng biết được: trên đường đến Phúc Châu và lúc hồi kinh, nhị hoàng tử đã gặp phải nhiều lần ám sát. Sau cùng, đành phải cải trang thành thương nhân, trốn tránh truy sát.
Cũng chính vì thế, hắn điều tra ra chân tướng vụ loạn dân ở Phúc Châu: Phúc Châu căn bản không có thổ phỉ, cũng không có loạn dân, chỉ có những bách tính đáng thương bị ép đến đường cùng.
Năm xưa, phụ thân Triệu Đoan Hoa làm thái thú nơi ấy, hoành hành ngang ngược, bóc lột tận xương, đẩy dân vào chốn khốn cùng, buộc họ phải lên núi làm giặc.
Sau đó, triều đình sai quân đi dẹp loạn, phụ thân nàng ta sát hại dân lành rồi giả làm loạn tặc, còn ngang nhiên điều dân phu khai thác mỏ, thậm chí bắt cả tội nhân trong ngục đi đào than, c.h.ế.t chóc vô số.
Về sau tội nhân không đủ, liền bắt luôn dân thường. Chỉ cần phạm lỗi nhỏ xíu, vốn chỉ đáng bị phạt tiền, cũng bị xử tù, ép đi khai mỏ.
Bao nhiêu người tan cửa nát nhà vì thế.
Sau cùng, dân chúng nổi dậy, g.i.ế.c c.h.ế.t tên thái thú tàn ác. Nhưng họ cũng bị xử lý như loạn dân, bị triều đình đàn áp đẫm máu.
Trong khi đó, phụ mẫu Triệu Đoan Hoa lại được ban tặng mỹ danh, công trạng rạng ngời.
Quan mới nhậm chức vì biết Triệu Đoan Hoa là quận chúa, lại có mẫu hậu và thái tử che chở, liền vờ như không biết, để mặc oan khuất tiếp tục kéo dài.
29
Nhị hoàng tử khi nói về dân sinh, mấy lần rơi lệ.
Hắn khóc nói:
“Phụ hoàng, nhi thần biết lời mình có thể khiến mẫu hậu, thái tử và quận chúa Đoan Hoa mang tiếng, nhưng bách tính thật sự quá khổ. Thuế khóa ở Phúc Châu cho đến nay vẫn gấp đôi nơi khác, từng nhà từng hộ đều phải bán con cái mình mới có thể sống qua ngày. Nhi thần không đành lòng. Xin phụ hoàng thương lấy dân chúng Phúc Châu!”
Sắc mặt phụ hoàng sầm lại, nhanh chóng hạ mấy đạo thánh chỉ.
Người lấy danh nghĩa “tìm kiếm nhị hoàng tử” để phái người tới Phúc Châu tiếp tục dò xét. Một đường là công khai tra hỏi; một đường là bí mật lặng lẽ điều tra.
Một tháng sau, chồng tấu chương cao quá đầu người đặt trước án thư của phụ hoàng. Tất cả đều là oan án, thảm án của bách tính Phúc Châu. Và số bạc kia không phải một mình phụ thân Triệu Đoan Hoa nuốt trọn. Mà phần lớn lại là lễ vật dâng nạp cho Hoàng hậu và Thái tử.
Ngày hôm ấy, phụ hoàng đập mạnh tay lên bàn rồi đứng dậy, nhưng chân run lẩy bẩy, suýt ngã quỵ.
Đại thái giám Hỉ công công vội vàng đỡ người lên giường.