Hành Trình Công Chúa: Chuyện Xưa Liệu Còn Vẹn Nguyên?

Chương 21



Phụ hoàng ngăn Hỉ công công đi mời mẫu hậu, trong thần sắc mơ hồ, khàn giọng hỏi: 

 

“Thật sự là thái tử đã làm ra chuyện này sao?”

 

Hỉ công công không đáp được một lời.

 

Ngay lúc đó, thái tử tiến cống một món lễ vật.

 

Ấy là một pho tượng Phật cao ba trượng, được tạc ngay dưới vách núi. Phật tọa trên đài sen cao, diện mạo mô phỏng dung nhan phụ hoàng, ánh mắt từ bi nhìn xuống dòng sông cuộn chảy.

 

Một pho tượng như thế, tiêu tốn không biết bao nhiêu tiền bạc.

 

Thái tử kính cẩn nói: 

 

“Phụ hoàng gần đây bận rộn quốc sự, nhi thần vô cùng lo lắng, nên cho người dựng tượng Phật này, mong phụ hoàng phúc thọ vĩnh cửu, giang sơn vững bền.”

 

Phụ hoàng bật cười lạnh: 

 

“Phúc thọ vĩnh cửu? Giang sơn vững bền?”

 

“Vâng… đúng vậy…”  – Thái tử nhận ra có điều không ổn, do dự đáp lời.

 

Cuối cùng, phụ hoàng bùng nổ.

 

Người nắm lấy trấn xích ném thẳng vào người thái tử.

 

“Có một đứa nghiệt tử như ngươi, trẫm sao có thể phúc thọ vĩnh cửu? Sao có thể giữ vững giang sơn?”

 

Thái tử bị giam lỏng.

 

Mẫu hậu bị cấm túc trong cung.

 

Còn Triệu Đoan Hoa thì bị giải đến Tông Nhân Phủ, tra hỏi kỹ càng về tình hình ở Phúc Châu.

 

Nàng chắc hẳn đã đoán được cục diện không ổn. Nếu khai là không biết gì, may ra còn một đường sống. Nếu nhận biết mà không báo chính là tự tìm đường chết.

 

Nàng cắn răng không khai, dù Tông Nhân Phủ dùng đến cực hình, cũng quyết không thừa nhận mình từng biết chuyện.

 

Ta đến Thiên Lao thăm nàng, vị quý nữ từng kiêu ngạo cao cao tại thượng, nay thê thảm chẳng khác chó nhà có tang.

 

Ta lặng lẽ thưởng thức dáng vẻ của nàng lúc này.

 

Nàng cuối cùng cũng không giả vờ ngủ nữa, mở mắt nhìn ta đầy oán độc.

 

“Ngươi đến xem ta nhục nhã phải không?”

 

“Phải đấy. Cứ tưởng làm quận chúa là có thể muốn làm gì thì làm? Đồ giả thì vẫn là giả, có cố mấy cũng không thể biến thành thật. Giờ thì rõ cả rồi chứ?”

 

“Nếu không phải mẫu hậu ngươi sai khiến, cha mẹ ta sao có thể…” – Nàng giận dữ buột miệng, nhưng chợt nhận ra, liền vội ngậm miệng lại, trừng mắt nhìn ta.

 

Ta bật cười:

 

“Cha mẹ ngươi c.h.ế.t là đáng. Một tên tham quan, một mụ đàn bà cay độc, dựa vào cái gì mà hưởng ân sủng của triều đình? Họ c.h.ế.t là do họ ác độc, chứ chẳng liên quan gì tới mẫu hậu ta và thái tử ca ca.”

 

“Mẫu hậu ta và thái tử ca ca chưa từng biết rõ đám dơ bẩn các ngươi làm gì sau lưng. Sai lầm duy nhất của họ, là quá tin tưởng vào một đám thân thích độc ác, tưởng các ngươi thật lòng vì nước vì triều đình.”

 

“Triệu Đoan Hoa, các ngươi rồi sẽ phải trả giá cho những gì đã làm. Nhưng nể tình m.á.u mủ, đợi khi ngươi ra khỏi ngục, thái tử ca ca sẽ đón ngươi vào phủ, sống cho yên ổn nốt phần đời còn lại.”

 

Lúc này, dường như nàng mới thật sự hiểu ra.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Dù có cắn răng không khai, thái tử và mẫu hậu cũng tuyệt đối không buông tha cho nàng. Họ sẽ không để nàng tiếp tục sống vinh hoa phú quý như trước nữa.

 

Sau khi ta rời đi, nàng ngồi lặng một hồi lâu.

 

Đến khi cửa ngục lại mở ra, nàng bất giác rùng mình một cái, rồi cao giọng:

 

“Ta có chuyện muốn nói! Ta muốn gặp chủ thẩm! Cho ta gặp chủ thẩm!”

 

Triệu Đoan Hoa rốt cuộc tung ra đòn chí mạng với mẫu hậu và thái tử.

 

Thì ra khi rời Phúc Châu về kinh, nàng đã để lại một con đường lui.

 

Nàng giao một tên gia nô trung thành cùng toàn bộ thư từ qua lại giữa nàng, phụ thân, mẫu hậu và thái tử cất giấu tại một thôn nhỏ, cách kinh thành năm mươi dặm.

 

Mà thôn ấy trùng hợp thay lại chính là thực ấp do triều đình ban cho ta.

 

Tên gia nô kia vẫn sống an yên trong thôn.

 

Vì trên đường đến kinh, Triệu Đoan Hoa từng dò hỏi, biết rằng mẫu hậu có hai nam một nữ: thái tử khôn ngoan lỗi lạc, tam hoàng tử hoạt bát phi phàm, còn trưởng công chúa nhân hậu ôn hòa, là người hiền đức nhất.

 

Nàng nghĩ, một người được trăm họ ca ngợi như vậy, hẳn không phải hạng người xấu.

 

Cho nên, nàng đã để tên gia nô ấy ở lại thôn của ta.

 

Thế nhưng, khi đến kinh và thật sự nhìn thấy ta, trong lòng nàng dâng lên cơn đố kỵ điên cuồng.

 

Ghen tị vì ta quả thực nhân hậu ôn nhu như lời đồn, hiền lương chân thật, lại được phụ mẫu thương yêu, huynh trưởng che chở, đệ đệ kính trọng, có cả một vị hôn phu xuất thân hiển hách, dung mạo xuất chúng.

 

Còn nàng chỉ có một thân thế bẩn thỉu nhơ nhớp.

 

Nàng cảm thấy, thế đạo này quá bất công.

 

Nếu nàng có thể thay thế ta, chẳng phải cũng có thể có được tất cả hạnh phúc ấy sao?

 

30

 

Lời khai của Triệu Đoan Hoa cùng những thư từ qua lại như nhát đao bổ thẳng vào lòng phụ hoàng.

 

Người buộc phải đối diện với sự thật: người vợ mà người sủng ái suốt bao năm, cùng thái tử mà người kỳ vọng nhất hóa ra đều mang một bộ mặt khác.

 

Họ tàn nhẫn, tham lam, coi tiền như mạng. Vì tư lợi mà chà đạp dân đen, coi cả một châu thành là tài sản riêng để tùy ý bóc lột.

 

Thiên hạ có thể giao vào tay bọn họ sao?

 

Họ có thể thương xót bách tính chăng?

 

Phụ hoàng do dự suốt ba ngày, cuối cùng cũng hạ chỉ phế truất thái tử, mẫu hậu bị giam lỏng trong cung, không có chỉ thì không được bước ra ngoài nửa bước.

 

Còn ta và Lý Thừa Ân cũng bị liên lụy.

 

Ta bị cấm túc trong phủ công chúa.

 

Lý Thừa Ân thì được phong làm vương, lập tức đuổi về phong địa, chỉ là một mảnh đất bé như lòng bàn tay, hoàn toàn chẳng xứng với thân phận hắn.

 

Hắn  khóc lóc ai oán rời kinh, trên đường lại trùng hợp bắt gặp quân triều đình đang dẹp loạn thổ phỉ.

 

Khi những tên cướp kia bị bắt, vừa nhìn thấy Lý Thừa Ân, lập tức quỳ xuống dập đầu xin tha mạng.

 

Tên thủ lĩnh run rẩy nói: 

 

Hồng Trần Vô Định

“Rõ ràng trước đó đã nói, chỉ cần chúng ta chặn g.i.ế.c người đến từ Phúc Châu, thì cả sơn trại sẽ được bình yên. Giờ sao triều đình lại còn phái quân đến tiêu diệt?”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com