Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 401: Con Rể Biếu



Trúc Lan chờ thông gia trở về viện của Lão Đại, cô vội vàng ngồi dậy trèo xuống giường đất và dẫn Liễu Nha đi đến phòng bếp. Vừa đi vừa dặn dò Tuyết Hàm:

- Hôm qua mua một con ngỗng lớn chưa làm gì cả, đúng lúc trưa nay mang đi hầm đi. Không được, mẹ phải mau mau vào xem, hôm nay phòng bếp đã mua gì về.

Từ lúc Chu Thư Nhân quyết định cho Triệu thị và Chu lão nhị đến Xuyên Châu ở, Trúc Lan cũng thu quyền quán xuyến bếp núc về rồi giao cho Tuyết Hàm quản lý.

Tuyết Hàm áng chừng canh giờ, nói:

- Chắc là người đi mua đồ đã trở về rồi.

Trúc Lan nói:

- Cha mẹ của Đại tẩu con đã đi đường cả đêm.

Nếu như buổi tối nghỉ ngơi thì tối nay mới đến thành Lễ Châu, chứ không phải sáng sớm đã đến. Hai vợ chồng này không có đi cùng đội xe, để tiết kiệm bạc mà dứt khoát dẫn theo bốn đứa cháu trai đồng hành tới đây. Dọc đường chỉ tốn tiền thuê xe ngựa, còn ăn ngủ thì ngoài trời.

Lúc Trúc Lan và Tuyết Hàm đến phòng bếp thì người đi hàng đã về. Ưu điểm của biên quan là thành Lễ Châu sẽ không thiếu thịt dê, hôm nay mua được nửa con dê về, còn có gà, vịt, cá,... Trúc Lan đếm thấy 18 món ăn, rồi dặn dò phòng bếp:

- Đồ ăn làm mặn một chút, nhớ hầm cho thật nhừ nhé. Đúng rồi, món chính trưa nay sẽ là màn thầu, mà hôm nay mua điểm tâm gì thế?

Lập Hạ - con dâu cả của Đinh quản gia nói:

- Chủ mẫu, hôm nay mua điểm tâm của cửa hàng Như Ý ạ.

Trúc Lan nghe tên cửa hàng Như Ý là nghĩ ngay đến Thi Khanh, không biết năm nay Thi Khanh có đỗ tú tài không nữa. Nhắc mới nhớ, giờ này năm ngoái thành Lễ Châu chưa có cửa hàng Như Ý, mới mở năm nay. Trúc Lan nói:

- Chừa lại một đĩa cho Nhị phòng, Tứ phòng và viện của các tiểu thư. Còn nhiêu mang đến Đại phòng hết đi.

Tuyết Hàm nói:

- Mẹ, mẹ và cha không ăn sao?

Trúc Lan: - … Lần này không ăn.

Cô có thể nói là cô ăn đủ rồi được không?

Hầm băng nhà Trúc Lan có lê đông lạnh, Trúc Lan bảo Liễu Nha bưng đến Đại phòng ít quả. Chắc chắn cha mẹ Lý thị còn chưa ăn sáng.

*****

Trong viện của Đại phòng, Lý Hứa thị nhìn con gái mình khoe khoang. Bây giờ đã qua mùa đông, thế mà con gái con mang hết áo choàng ra.

Lý thị khoác lên người từng cái một, nói:

- Mẹ, mẹ thấy được không?

Lý Hứa thị cũng không dám duỗi tay sờ thử:

- Đẹp.

Lý thị tươi cười, nói:

- Cái này là của mẹ chồng cho con, một tấm áo choàng thôi mà 50 lượng bạc đấy ạ.

Lý Hứa thị nhanh chóng rụt tay lại, giọng nói rất lớn:

- GÌ? MỘT CÁI ÁO CHOÀNG THÔI HẢ?

Cái này nào phải áo choàng, đây là vài mẫu ruộng nước á!

Lý thị cười tủm tỉm, nói:

- Đúng vậy, mẹ, mẹ đừng có hỏi là con sống có tốt không nữa nha. Mẹ nhìn áo choàng, rồi nhìn trang sức của con thì biết con sống rất tốt ấy mà. Vả lại để con nói cho mẹ nghe chuyện này, mẹ chồng có đặt mua của hồi môn giúp con, con cũng là người có cửa hàng đấy.

Lý Hứa thị biết con gái kiếm được chút bạc, toàn bộ những công thức đó được làm ra tại Chu gia, nếu như không có bà thông gia ủng hộ thì con gái thật sự không thể mày mò ra công thức. Con gái có bạc đưa hết cho bà thông gia là điều hợp lý, bây giờ nghe con gái nói mới biết bà thông gia không thèm lấy một văn tiền nào mà còn đăng ký bằng tên con gái hết. Lý Hứa thị cảm thán:

- Mẹ chồng của con đối đãi với con thật tốt.

Lý thị mỉm cười, đáp:

- Mẹ, mẹ chồng của con đối xử với ai cũng tốt hết á.

Chẳng qua là đừng có đi quá giới hạn của mẹ chồng thôi, thật ra mẹ chồng rất dễ nói chuyện.

*****

Buổi trưa, Lý Hứa thị không thay bộ quần áo mới mà Chu lão đại mua cho. Hoàn cảnh nhà mình như vậy, bà ấy không cho rằng thay một bộ quần áo thì của cải có thể nhiều lên. Bà ấy cất quần áo đi, mấy bộ đồ này có thể để dành mặc lúc trở về. Khi đó, bà ấy có thể mạnh dạn nói rằng đây là con rể biếu mình.

Lý Hứa thị nhìn bàn thức ăn thịnh soạn, trong lòng cao hứng miễn bàn, nhưng ngoài miệng vẫn tỏ vẻ khách sáo:

- Bà thông gia khách sáo quá, chúng ta là người nhà nông cho nên ăn gì cũng được.

Lý Hứa thị nhìn một bàn đầy thức ăn mà hoa cả mắt.

Trúc Lan kéo tay Lý Hứa thị ngồi xuống, nói:

- Hai nhà chúng ta có mối quan hệ thông gia, mọi người là khách quý, sao có thể qua loa được. Mau tới ăn thử xem có hợp khẩu vị không.

Bên bàn nam nhân, Dung Xuyên và Minh Vân đã đến học viện đọc sách, Xương Liêm ở lại nhà Mạnh cử nhân, thành ra chỉ có một mình Chu lão đại chiêu đãi cả nhà nhạc phụ.

Trúc Lan thật sự không biết bà thông gia thích ăn cái gì, bởi vì hoàn cảnh Lý gia không cho phép Lý Hứa thị có sở thích của riêng mình. Dù sao có thịt là được, chỉ có hai món rau xanh trong số 18 món ăn mà Trúc Lan chuẩn bị.

Lý thị biết mẹ ngượng ngùng, tự mình gắp đồ ăn cho mẹ:

- Mẹ, mẹ ăn nhiều một chút.

Trúc Lan cười, nói:

- Bà thông gia cứ coi ở đây như nhà của mình, đừng khách sáo với ra nhé.

Lý Hứa thị cũng không biết nên gắp món gì, đáp:

- Không khách sáo, không khách sáo.

Nhóm người Trúc Lan hoà thuận vui vẻ, còn Triệu thị thì ăn uống không vô. Mẹ chồng đối đãi với từng nhà thông gia rất khác nhau. Lúc mẹ nàng ta tới đây, mẹ chồng không hề tự mình đi đến phòng bếp kiểm tra. Nàng ta lại nghĩ tới những chuyện mẹ mình đã làm, sắc mặt không khỏi đỏ lên. Nàng ta bỗng nhận ra rằng, nàng ta rất giống mẹ mình, phải chăng nàng ta cũng không được hoan nghênh. Bây giờ Tứ đệ muội và Đại tẩu khá thân với nhau, lâu rồi Tứ đệ muội không tới viện của Nhị phòng nữa. Triệu thị nhớ lại mấy lời con gái từng nói, nàng ta lẳng lặng ăn cơm, may mà meh chồng còn cho bọn họ cơ hội.

Xong bữa cơm trưa, bánh bao bên bàn nam nhân chẳng còn dư lại cái nào. Bốn tên tiểu tử sức dài vai rộng rất có sức ăn. Quanh năm không được ăn thứ gì ngon, cộng thêm đói bụng cho nên đều ăn như hổ. Lý Hứa thị có chút xấu hổ, bà ấy lườm lườm đám cháu mấy lần. Trúc Lan bật cười thành tiếng:

- Ăn được là phúc.

*****

Buổi chiều, cha mẹ Lý thị đi ngủ trưa. Đến tối Chu Thư Nhân mới trở về, buổi tối bọn họ mời đầu bếp về làm món bê thui nguyên con. Chu Thư Nhân nhiệt tình nói:

- Lần này tới đây nhất định phải ở lại chơi lâu một chút. Chờ ta được nghỉ, ta sẽ dẫn ông bà thông gia đi dạo quanh thành Lễ Châu.

Lý Thông cảm thấy tim mình lâng lâng, trong mắt ông ấy, Tri huyện đại nhân đã là quan lớn lắm rồi, nay ông thông gia mặc quan phục trở về, ông ấy nhìn đến sững sờ. Lúc này vẫn chưa thể hoàn hồn được, chỉ có thể đáp bữa trong trạng thái đầu óc mông lung.

Chu Thư Nhân cũng như Trúc Lan, rất thích người nhà họ Lý. Anh thấy bốn đứa cháu trai Lý gia rất ổn, đúng là điển hình của gen Lý gia, đều là những người thật thà, anh và Trúc Lan dùng cũng yên tâm hơn.

Người Lý gia được Chu gia tiếp đãi nhiệt tình, Lý Hứa thị hoàn toàn không còn lo lắng gì nữa.

Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan không gấp nói chuyện công việc với nhà họ Lý, mà là tự mình dẫn bà thông gia đi dạo vườn táo ở bên ngoài thành.

*****

Kinh Thành

Các địa phương đã gửi danh sách đồng sinh dự thi tú tài về Kinh Thành. Mỗi năm vào thời điểm này Hoàng thượng sẽ không thèm xem, nhưng năm nay ngài lại xem qua một lượt danh sách của từng địa phương. Nói trắng ra là, Hoàng thượng muốn coi sau chính sách trợ cấp của Chu Thư Nhân thì thành Lễ Châu có bao nhiêu người tham gia kỳ thi và bao nhiêu người thi đỗ.