Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 402: Còn Thiếu Một Thanh Kiếm



Hoàng thượng xem xong danh sách, rồi mới xem tới tin tức tình báo gửi về. Sau đó nói với Thái tử:

- Mô hình trợ cấp của Chu đại nhân có thể được mở rộng ra các châu thành khác.

Bây giờ trên triều có quá nhiều quan viên xuất thân từ nhà trâm anh thế phiệt, cho dù hoàng đế như ngài có tùy hứng đến đâu cũng không thể nào chỉ tuyển người không bối cảnh trong mỗi kỳ khoa cử. Tất nhiên, không phải tất cả những người không có bối cảnh đều có bản lĩnh khiến ngài coi trọng. Làm vua cũng khó, mọi chuyện đều phải chú ý cân bằng, Hoàng đế khai quốc thâu tóm quyền lực không dễ.

Thái tử mím môi, nói:

- Hoàng thượng, rất khó mở rộng ra các châu thành.

Học trò nghèo tham gia khoa cử là điều là nhà trâm anh thế phiệt khắp nơi không muốn thấy nhất. Hoàng thượng cũng biết, lúc trước Hoàng thượng muốn phân bổ Chu Thư Nhân mà ngài coi trọng đến thành Lễ Châu, muốn biến Trạng Nguyên mà ngài coi trọng thành thanh kiếm của mình, cuối cùng Trạng Nguyên có cũng như không. Nhớ tới là tức, y không có nhiều tham vọng. Hoàng thượng tự nhủ trong lòng thanh kiếm mang tên Diêu Triết Dư chỉ có thể chém tới binh quyền mà thôi, ngài vẫn cần thêm một thanh kiếm sắc bén hơn để có thể chém vào giới trâm anh thế phiệt. Ngài điểm danh một lượt tất cả những cái tên trong lòng, rồi mới trả lời Thái tử:

- Không mở rộng được thì thôi.

Ngài không muốn nghe mấy tin tức đại loại như bên dưới bằng mặt không bằng lòng, bộ còn chưa đủ phiền phức hay sao.

Hoàng thượng nhìn Thái tử, ra vẻ nghiền ngẫm rồi hỏi:

- Đã đến lúc cho vị Chu đại nhân này của chúng ta dịch chuyển rồi, con nói thử xem trẫm nên phải Chu đại nhân đến đâu thì ổn?

Thái tử cảm thấy, một năm vừa qua Hoàng thượng rất hay động kinh. Ban đầu y còn hơi thấp thỏm nhưng mà bây giờ đã thành thói quen, y cúi đầu đáp:

- Đều do Hoàng thượng làm chủ.

Hoàng thượng nói đầy ẩn ý:

- Vậy con nói xem, Chu đại nhân đi rồi thì đẩy ai lên tiếp quản thành Lễ Châu đây? Sau này thành Lễ Châu không còn là nơi tới chó còn chê nữa, sang năm thành Lễ Châu chính là miếng thịt béo bở đấy. Con thấy cử ai tới đó thì tốt?

Đôi khi Thái tử cũng muốn chửi bậy, đáp:

- Nhi thần không biết.

Hoàng thượng búng búng tấu chương, nói:

- Mấy người đệ đệ của con sẽ cảm thấy hứng thú lắm đấy.

Thái tử nghĩ đến động thái bên phía nhà ngoại của đám đệ đệ, rồi lại nghĩ đến Bình Cảng lúc này hỗn loạn như nồi cám heo, y cảm thấy vô cùng tồi tệ.

Hoàng thượng nghĩ Thái tử càng ngày càng biết ẩn mình, ngài híp mắt nói:

- Con lui ra ngoài trước đi.

*****

Thành Lễ Châu

Lý Hứa thị nhìn cây táo mọc kín quả núi, hỏi:

- Đây toàn là táo nhà thông gia trồng sao?

Trúc Lan gật đầu, sau đó giới thiệu gieo trồng thế nào, mỗi năm đầu tư bao nhiêu và thu về bao nhiêu. Cuối cùng, Trúc Lan còn nói:

- Năm nay mưa xuân không ngớt, rất có khả năng lại là một năm mưa thuận gió hòa. Ta có tính thử, chỉ riêng vườn táo sẽ thu được không ít bạc.

Lý Hứa thị nảy ra ý nghĩ, bèn hỏi:

- Bà thông gia, ở Đông Bắc có trồng được không?

Trúc Lan thật sự đã từng hỏi thử chuyện này, đáp:

- Trồng được, có điều kích cỡ không thể lớn bằng và hương vị kém hơn một chút. Bà thông gia muốn trồng thì trồng sơn tra thử xem, ta sẽ giúp bà thông gia tìm thương lái đến thu mua.

Trúc Lan dám hứa tất nhiên là vì tin tưởng Lý gia, Lý gia làm việc nghiêm túc, cho nên không có lý gì chăm sóc cây trồng hời hợt. Cô có lòng tin, Lý gia có thể trồng tốt sơn tra.

Lý Hứa thị không khỏi cao hứng, nói:

- Bà thông gia, cảm ơn bà.

- Khách sáo làm gì, mọi người cũng giúp chúng ta không ít việc mà.

Lý Hứa thị nghĩ, thảo nào người ta hay nói "một người làm quan, cả họ được nhờ". Nếu ông thông gia không ra làm quan, thì dù bà ấy có lòng cũng không dám trồng. Bà ấy rất sợ đến lúc thu mua sẽ bị thương lái làm khó, không những không kiếm được bạc mà con lỗ vốn. Bây giờ không sợ, bà ấy có thể mạnh dạn trồng thử, chỉ cần không chịu thiên tai là không lỗ được.

Trúc Lan và Lý thị đi dạo một vòng rồi trở về thành, cô không dẫn Lý Hứa thị tới cửa hàng, bởi vì không muốn làm cho bà ấy khó xử. Chuyện đi mua sắm cứ để Lý thị dẫn đi là được, mẹ ruột và con gái sẽ không tính toán chi li.

*****

Hôm sau, Lý thị dẫn cha mẹ đi tham quan cửa hàng, còn mua khá nhiều đồ về. Lý Hứa thị nói với vẻ hơi xấu hổ:

- Ta cũng không có thứ gì quá quý, chỉ mua một ít táo lớn và mật ong có lợi cho cơ thể mà thôi. Ta nghĩ chúng ta đã tới đây rồi thì nên đến chào Dương gia một tiếng, dù sao chúng ta cũng là phận con cháu.

Trúc Lan nhìn thoáng qua Triệu thị, Trúc Lan đang cắn khóe môi. Có so sánh thì nàng ta mới biết được rằng bản thân và mẹ ruột tầm thường không có tư cách cỡ nào, Triệu thị càng muốn độn thổ.

Trúc Lan cười, vốn dĩ cô chỉ nghĩ cho Lý thị, không ngờ còn có hiệu quả giáo dục Triệu thị. Trúc Lan nhớ lại hồi ở tòa nhà trong thôn Lý gia, mẹ đã rất thích Lý Hứa thị, bèn nói:

- Mẹ ta chắc chắn sẽ rất vui đây, mới mấy ngày trước bà ấy còn nói với ta mấy chuyện ở quê, nhắc tới hồi còn ở thôn Lý gia ngày nào cũng nói chuyện phiếm với nhà thông gia.

Lý Hứa thị cười, nói:

- Ta và thẩm nói chuyện rất hợp, đúng lúc ta có thể nói chuyện cho thẩm đỡ buồn.

Đổng thị liếc nhìn Nhị tẩu, hy vọng có nhà mẹ đẻ của Đại tẩu làm thước đo, Nhị tẩu có thể thấy được rõ ràng vấn đề của mình. Chu gia sẽ đi ngày một xa hơn, Nhị tẩu vẫn cứ tầm thường như vậy có ngày khiến cả Chu gia mất mặt theo.

*****

Sáng sớm hôm sau, Trúc Lan và Lý Hứa thị cùng tới Dương gia. Tôn thị thật sự rất mừng:

- Mấy ngày trước đó ta cứ nhắc tới ngươi mãi thôi, mau mau vào đây cho thẩm xem xem.

Lý Hứa thị xúc động hơn cả trăm lần, Dương gia toàn là người có chức tước.

- Thẩm, thẩm nhìn thử xem có phải con đã già rồi không?

Tôn thị cẩn thận quan sát, trong lòng chua xót:

- Đúng là già rồi, ngươi cũng quá cực nhọc mà.

Trước kia Lý Hứa thị còn cảm thấy mình số khổ, bây giờ không thấy vậy nữa. Ai bảo bà ấy có một đứa con gái có phước, chờ thêm vài năm nữa thôi, bà ấy cũng có thể làm một lão phu nhân hưởng phúc rồi.

- Ngày lành sắp tới, bây giờ ta rất vui vẻ, chờ được hưởng phúc nữa thôi.

Tôn thị cũng thích Lý thị, trong số thê tử của mấy đứa cháu ngoại thì Tôn thị thích Lý thị nhất, Đổng thị không tệ, chỉ có Triệu thị là phí hoài công sức dạy dỗ của con gái thôi. Tuy bà già cả nhưng không hồ đồ, bà có biết chuyện nhà con gái mình.

- Tốt, tốt, đều được hưởng phúc.

Tôn thị thật lòng thích Lý Hứa thị, buổi trưa cả nhà Trúc Lan nán lại Dương gia ăn cơm.

*****

Buổi tối, Trúc Lan vừa mới chìm vào giấc ngủ chưa được bao lâu, bỗng nhiên nghe thấy có người gõ cửa.

- Chủ mẫu, Đại phu nhân sắp sinh rồi.

Trúc Lan lập tức ngồi dậy, nói:

- Nhanh chân đi mời đại phu.