Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 485: Diêu Đại Nhân



Hôm sau, Trúc Lan vẫn chờ Lưu thị tiếp tục xuất chiêu, kết quả Lưu thị lại im lặng. Sau đó cô nghĩ Lưu thị sẽ không dám tung lời đồn nhảm, quá dễ đoán ra Lưu thị, trước mắt tình hình Mẫn gia không tốt cho lắm. Trúc Lan được tin Mẫn tứ tiểu thư đã đi kinh thành, nghe nói được một nữ quan về hưu xuất cung dạy dỗ, dụng ý trong đó rất rõ ràng. Mấu chốt này, Mẫn gia không dám trắng trợn đắc tội với Chu gia nữa. Trúc Lan yên tâm rồi, có thể thả lỏng một khoảng thời gian, gả vào cửa hay xuất giá ra ngoài cũng bớt phiền hơn nhiều.

Buổi tối, sắc mặt Chu Thư Nhân sa sầm, vừa nhìn đã biết tâm tình không được tốt.

- Làm sao?

Bởi vì có Tống bà tử ở bên cạnh, Chu Thư Nhân ấn vào mi tâm, nói:

- Hôm nay tiếp đón hai quan viên ti mới, anh hơi mệt mỏi.

Trúc lan hiểu ý, tính đến tối sẽ bàn lại.

Vào ban đêm đứa nhỏ đã ngủ, đèn cầy cũng tắt, Trúc Lan nắm tay Chu Thư Nhân, nhỏ giọng nói:

- Bây giờ có thể nói rồi!

Chu Thư Nhân nhỏ giọng:

- Em đoán xem hôm nay anh đã gặp ai?

Trúc Lan nghĩ tới Triệu Bột nhưng nhanh chóng gạt đi, gặp được Triệu Bột đáng lẽ nên vui mừng. Hôm nay về nhà lại kìm nén không vui, nhìn là biết ngay nhất định đã gặp người không muốn nhìn thấy. Cô cẩn thận nhớ lại, mở to mắt nhìn:

- Diêu Triết Dư?”

Chu Thư Nhân: - Thông minh! Chính là hắn ta, hắn ta trở thành võ tướng rồi.

Trúc Lan sửng sốt:

- Không phải hắn ta nên đi thi khoa cử sao? Sao lại trở thành võ tướng rồi?

Lệch khỏi cốt truyện quá xa!

Chu Thư Nhân xoa xoa mi tâm, nói:

- Có lẽ là vì phân quyền với Diêu hầu gia, không thể không theo võ. Tuy rằng còn trẻ tuổi, không phải người phụ trách, nhưng vị trí cũng rất quan trọng. Phụ trách giám sát đoạn đường từ thành Tân Châu đến Kinh thành.

Trúc Lan có hơi hoảng hốt, năm năm rồi, Diêu Triết Dư cũng không còn nhỏ, ánh mắt chợt "bật mood" tám chuyện:

- Lần này không có ai, tuổi của Diêu Triết Dư không nhỏ nữa, lại còn là thân phận thế tử, anh nói hắn ta đính ước chưa?

Chu Thư Nhân: - Chuyện này thì anh không biết, anh cũng không chú ý hắn ta lắm, ngày mai sẽ tìm hiểu thử.

Đối với sự xuất hiện của Diêu Triết Dư, Chu Thư Nhân luôn rất cảnh giác. Hắn ta không phải là người dễ chọc, vẫn nên cẩn thận chút thì tốt hơn.

Trúc Lan hạ giọng nói:

- Tại sao lại không ngoan ngoãn đợi ở kinh thành chứ!

Nhà bọn họ thật sự không muốn dính dáng gì với Diêu Triết Dư, nhưng Thi Khanh thì khác. Thi Khanh không thân phận không địa vị, so sánh giữa hai người này thì lực sát thương của Diêu Triết Dư thật sự rất lớn. Hơn nữa Diêu Triết Dư có nghĩa là phiền phức, hắn ta còn có mẹ kế và cha ruột cần phải diệt trừ. Cho dù bây giờ Chu gia không bị lôi ra làm bia đỡ đạn, cũng không muốn dây vào rắc rối.

- Từ kinh thành tới đây, Hoàng Thượng rất tín nhiệm hắn ta.

Chuyện Chu Thư Nhân để ý chính là đây!

Trong lòng Trúc Lan thầm nghĩ, không hổ là nam chủ bản gốc!

*****

Buổi tối, Trúc Lan mơ thấy một giấc mơ, mơ thấy Diêu Triết Dư thành thân, cô còn thấy tân nương là Tuyết Hàm. Nửa đêm sau, cô bị dọa đến nỗi một chút buồn ngủ cũng không còn nữa. Trúc Lan sợ Chu Thư Nhân thức giấc, mở mắt thao láo không dám cử động. Chờ khi chìm vào giấc ngủ, Trúc Lan vẫn liên tục mơ những giấc mơ rời rạc. Suy nghĩ càng nhiều, mơ cũng càng nhiều. Lúc dậy cô miễn cưỡng xốc lại tinh thần, sau khi tiễn Chu Thư Nhân, Trúc Lan bế con trai đang ngủ rồi ngủ bù. Trúc Lan không sợ Diêu Triết Dư mò tới, trừ phi Chu Thư Nhân nghỉ phép, bằng không Diêu Triết Dư muốn đến nhà toàn nữ quyến cũng khó.

Đến tối, Chu Thư Nhân mang về tin tức:

- Mẹ kế của Diêu Triết Dư muốn đính ước cho hắn ta nhưng không thành.

Chu Thư Nhân dò la hết sức kỹ càng, nội bộ Diêu hầu phủ đấu đá trong kinh một trận, phụ tử hai người như kẻ thù, thậm chí Diêu Triết Dư còn dọn ra khỏi Hầu phủ, lời gièm pha cũng xuất hiện không ít, nhưng điều khiến Chu Thư Nhân để ý chính là:

- Ngũ hoàng tử là khách quen của Diêu Hầu phủ, đã bái Diêu Hầu gia làm sư phụ.

Dáng vẻ Trúc lan trông như anh đang đùa cô:

- Không phải anh nói, Hầu gia đang giả vờ sa đoạ sao? Nếu đã sa đọa thì có bản lĩnh gì dạy bảo Hoàng tử?

Chu Thư Nhân: - Nghe nói Hầu gia thích đi săn, nếu yêu thích đi săn thì trình độ cưỡi ngựa bắn cung vẫn không tồi.

Trúc Lan suy nghĩ không thông:

- Đầu óc hoàng tử có bị khùng không vậy? Diêu hầu phủ cũng không phải là hầu vị đi theo Hoàng Thượng đánh Đông dẹp Bắc mà có, đã có từ triều trước rồi, được Lão Hầu gia gìn giữ. Vốn dĩ Hoàng Thượng đã kiêng kị hầu phủ, Ngũ Hoàng tử còn đi đến tiếp cận?

Chu Thư Nhân im lặng một hồi, nói:

- Có thể là vì muốn giúp Hoàng thượng giải sầu, chuẩn bị tự mình ra trận tìm điểm đột phá?

Trúc Lan haha cười khẩy.

Chu Thư Nhân: “...”

Anh cũng không tin lý do này, nhưng mà chiêu thức của vị Ngũ hoàng tử này trái lại làm cho không ít người mơ hồ, ngay cả anh cũng chẳng nhìn thấu được. Quả nhiên là con trai của Hoàng Thượng, mỗi người đều không bớt chút láu cá nào.

Chu Thư Nhân nghiền ngẫm rất lâu, anh rất muốn biết, Ngũ hoàng tử bái sư, Hầu gia làm sư phụ có thật sự để tâm dạy dỗ quyền mưu, hay là chỉ dạy cưỡi ngựa bắn cung cho có lệ! Chỉ có điều, cho dù là loại nào thì cũng đã thể hiện dã tâm của Diêu hầu gia, người thật sự không có dã tâm đã không đồng ý rồi!

Trúc Lan cong môi, nói:

- Diêu Triết Dư đến đây cũng tốt, thân phận đủ cao, là thân tín của Hoàng Thượng. Tuổi trẻ đầy hứa hẹn, dáng dấp tuấn tú, là ứng cử viên sáng giá cho vị trí con rể.

Diêu Triết Dư có một sức hút nhất định, có Diêu Triết Dư ở đây, người ta cũng sẽ không nhìn chằm chặp vào mỗi Chu gia nữa.

Chu Thư Nhân vui vẻ:

- Quả thật là ứng cử viên sáng giá.

Trúc Lan chớp mắt, nói:

- Em cảm thấy nên được tuyên dương nhiều hơn.

Cô không thừa nhận, nguyên nhân là vì cô xót bốn mươi mẫu đất.

Chu Thư Nhân: “...”   

Vợ cũng thích để bụng, mà anh thì đã ghim rồi. Bây giờ không bị ai tùy ý xâu xé nhưng nhất định phải thêm một dòng!