Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 484: Áp Lực To Lớn



Bởi vì bức thư, để tránh cho tiếp tục xảy ra chuyện, Trúc Lan hủy bỏ bữa tiệc ngắm hoa đã bàn trước đó.

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã qua tám ngày, đến ngày lành được chọn để đưa sính lễ. Chu Lão Đại xử lý mọi chuyện xong xuôi và đã hồi phủ trước đó. Chu Thư Nhân và Trúc Lan mang sính lễ đến Uông phủ, không ít người vây lại xem đội ngũ khiêng sính lễ. Từng rương từng hòm được khiêng vào Uông phủ, người xem náo nhiệt không ít, chỉ trong chớp mắt đã biết Chu gia đưa sính lễ qua.

Uông đại nhân và Đào thị nghe reo "sính lễ tới", hai người nhìn nhau. Bọn họ cũng xuất thân từ nhà quyền quý, nhiều của cải nhưng phần sính lễ này vẫn khiến hai người ngạc nhiên. Cả Uông đại nhân và Đào thị đều cho rằng với xuất thân vừa làm ruộng vừa đi học của Chu đại nhân thì của cải không quá nhiều, hai người bọn họ chắc mẩm chuẩn bị không được bao nhiêu sính lễ, không ngờ rằng chỉ riêng số bạc bây giờ đã là năm nghìn lượng. Đào thị nhìn thấy đống trang sức vàng trong tráp, nụ cười lại tươi thêm vài phân. Lúc nãy còn lo lắng sau này Huyên Huyên phải dùng của hồi môn mà sống qua ngày, bây giờ xem ra không cần nữa. Thị cũng nghe được không ít người nói Chu gia ngắm trúng tiền tài của Huyên Huyên, xí, rõ ràng là Huyên Huyên ngắm trúng công tử của Chu gia trước, có vài người chua ngoa thật.

Đào thị niềm nở nói:

- Mau mời vào trong.

Chu gia gióng trống khua chiêng đưa sính lễ, Lưu thị biết tin ngay lập tức. Thị đưa thư xong vẫn luôn một mực chờ phản ứng của Chu phủ, kết quả Chu phủ chẳng có một chút phản ứng gì, vậy mà hôm nay đưa sính lễ luôn. Lưu thị nắm chặt chiếc khăn tay, Chu ngũ công tử không để ý chút nào sao?

Thành Tân Châu cũng có không ít người đoán Chu gia coi trọng tiền tài của Huyện chủ, sính lễ xuất hiện lập tức vả vào mặt không ít người, gia sản Chu gia rõ ràng rất vững.

Bên này Trúc Lan định ngày cũng rất thuận lợi, hai nhà đều muốn mau chóng tổ chức nên chọn ngày hoàng đạo gần nhất là hai tháng sau.

*****

Chu gia, sính lễ Xương Trí lên đến vạn lượng, ảnh hưởng không nhỏ đến mấy phòng Chu gia. Đây là sính lễ, cho dù Huyện chủ mang về cũng là tiền của Ngũ phòng, có nghĩa là, Xương Trí còn chưa thành thân đã có của cải trên vạn lượng. Trong lòng Chu lão Đại có chút ngỡ ngàng, hắn biết mẹ vẫn luôn bận lo sính lễ của Ngũ đệ, hắn cũng từng nghĩ sẽ có không ít tiền, chỉ là không ngờ rằng danh sách quà tặng lên đến vạn lượng.

Chu Lão Đại tính toán sản nghiệp của Đại phòng, thật sự là ít đến đáng thương. Quy hết tất cả thành ngân lượng cũng không đến hai ngàn lượng, phần lớn vẫn là của hồi môn của thê tử. Trong lòng Chu lão đại có chút không thoải mái, nhưng trôi qua rất nhanh, hắn không ngưỡng mộ.

Chu Lão Đại thấy thê tử ngồi bất động, đưa tay nắm lấy tay Lý thị nói:

- Nàng cũng đừng ngưỡng mộ quá làm gì, lúc chúng ta thành thân thì trong nhà vẫn còn làm nông. Hiện tại thân phận Chu gia thay đổi, Ngũ đệ lại cưới Huyện chúa, đống sính lễ đó nên mà. Chúng ta sống cuộc sống của chúng ta thật tốt là được rồi.

Lý thị hoàn hồn, hỏi lại:

- Tướng công, chàng nói cái gì?

Chu Lão Đại lặp lại một lần nữa, Lý thị thật hết biết nói:

- Ta mới không ngưỡng mộ ấy, lúc mẹ đi cũng có nói rồi, mẹ có suy tính của mẹ. Ta thất thần là đang nghĩ rốt cuộc Chu gia chúng ta có bao nhiêu bạc? Lấy ra một vạn lượng bạc mà không tốn sức luôn đó!”

Chu Lão Đại sững sờ, trước đó vài ngày hắn còn mua ngư trường, cũng là một số tiền không nhỏ, mà mẹ cũng không bán miếng đất của cửa hàng. Chu Lão Đại kinh ngạc, chẳng biết từ bao giờ của cải Chu gia nhiều như vậy?

*****

Nhị phòng chỉ có Triệu thị ở nhà, Triệu thị liếc nhìn cô con gái không ở cùng của mình:

- Mẹ thật sự không để tâm vào chuyện vụn vặt, con không cần xin nghỉ ở lại với ta.

Ngọc Sương không tin, cha mẹ là hay tính toán nhất, chắc chắn danh sách sính lễ của Ngũ thúc khiến mẹ nghĩ nhiều.

- Mẹ, con đã xin phép rồi, để cho con ở cùng mẹ đi.

Triệu thị xoa xoa trán, nói:

- Con gái à, mẹ thật sự có chút không thoải mái, nhưng lại vừa nghĩ tới, khi con và muội muội con xuất giá thì của hồi môn cũng sẽ không ít, mẹ bỗng thấy rất cân bằng.

Ngọc Sương, “...”

Lúc này nàng ấy mới tin là mẹ không nghĩ nhiều nữa.

*****

Tứ phòng, Đổng thị thấy trượng phu luôn ngồi trước bàn sách mà viết, không nhịn được tò mò đi qua, nàng ta nhìn thấy nội dung liền trầm mặc:

- Chàng đang tính gia sản sao?

Xương Liêm đặt bút lông xuống, nói:

- À, rảnh quá không có gì làm, ta cứ tính thử xem gia sản có bao nhiêu?

Đổng thị hỏi:

- Chàng tính làm gì?

Xương Liêm cười nói:

- Ta chỉ muốn biết nhà chúng ta lợi hại cỡ nào, muốn rút ra được điều gì đó thông qua việc này, ngày sau dành dụm thật nhiều của cải cho con.

Mấy ngày nay Đổng thị nghĩ thông rồi, người cũng thư thái hơn không ít. Nàng ta nở một nụ cười đằm thắm, nhất là khi nghe tướng công nói sẽ cố gắng vì gia đình nhỏ của họ, cười nói:

- Chàng học được gì rồi?

Xương Liêm chỉ vào những dòng chữ, nói:

- Ta tính rồi, ngoại trừ số tiền cha bán quà tặng là khoản thu ngoài ý muốn, quả thật phần lớn đều là một tay mẹ kiếm, mẹ thật là lợi hại.

Ánh mắt Đổng thị lấp lánh, nói:

- Vậy sau này ta phải thỉnh giáo mẹ nhiều hơn mới được.”

Khóe miệng Xương Liêm nhếch lên: - Ừ.

Hắn cần tăng tốc gấp mười lần, chờ con gái hắn trưởng thành, hắn nhất định đưa thật nhiều của hồi môn. Hắn cũng không định sinh quá nhiều con, một đứa con thôi cũng đủ, hắn không tham lam.

*****

Áp lực của Dung Xuyên trở nên lớn hơn, hắn ngồi trước bàn sách và đếm số tiền tích góp trong mấy năm nay, ngoại trừ số tiền tiêu vặt hàng tháng, phần còn lại hầu như là tiền hắn bán chữ kiếm được. Trong cả Chu gia, chữ viết của hắn là đẹp nhất, bởi vì hắn đã dốc sức rèn chữ. Thứ hắn am hiểu nhất chính là mô phỏng chữ viết, khụ khụ, chứ chữ của hắn không đáng mấy đồng. Hắn biết mô phỏng chữ viết của một số danh gia, tích tiểu thành đại, hắn thật sự đã tích góp được không ít tiền.

Dung Xuyên đếm đếm, hai trăm lượng bạc. Hắn thở dài đóng hộp lại, hắn còn chưa đủ tiền để mua một cửa tiệm nữa. Dung Xuyên mím môi, Tuyết Hàm là tiểu thư Chu gia, hắn cũng muốn chuẩn bị cho Tuyết Hàm sính lễ khiến người ta hâm mộ.

Dung Xuyên và Minh Vân ở thư viện cùng nhau, trưởng tôn Minh Vân của Chu phủ được biết bao người bên cạnh o bế, không ai có thể tùy tiện đắc tội Minh Vân. Hắn thì khác, tuy rằng không dám ngáng chân, nhưng không thiếu những lời châm chọc, ấy vậy mà hắn chưa bao giờ để tâm. Cho tới bây giờ Tuyết Hàm chưa từng nói ra, nhưng hắn cũng biết, những tiểu thư mời Tuyết Hàm thường châm chọc Tuyết Hàm.

Dung Xuyên nhìn bức thư nằm trên bàn, sang năm hắn phải đi thi tú tài, hy vọng có thể dồn hết tinh thần vượt qua kỳ thi. Sau đó hắn lại mất hết khí thế, đừng nghĩ quá xa, vẫn nên để dành nhiều tiền chút để mua cửa hàng trước đã!

*****

Trúc Lan và Chu Thư Nhân trở về vào ráng chiều, con trai nhỏ suốt một ngày không gặp được mẹ, Trúc Lan thay y phục xong liền cầm lấy không buông tay. Chu Thư Nhân có chút ghen tị, nói:

- Tiểu tử thối, sao con không nắm tay cha?

Trúc Lan thơm con trai một cái, nói:

- Ban ngày anh không ở nhà, chờ nó lớn hơn cũng hiểu hơn một chút rồi sẽ nắm tay anh.

Râu mép Chu Thư Nhân rất dài, nhóc con kéo một cái.

- Tiểu tử thối, buông tay.

Trúc Lan cười trộm, hỏi:

- Lần này nó nắm anh rồi, có vui không?

Khóe miệng Chu Thư Nhân đau giật lên:

- Lực tay của thằng nhóc này lực không nhỏ, mau bảo nó buông tay, đau.

Trúc Lan vỗ vỗ vào tay con trai nói:

- Không phải do lực tay nó mạnh, mà là râu của anh quá dài, rất dễ túm.

Chu Thư Nhân đợi con trai buông tay, xoa cằm. Bây giờ anh đang vô cùng hài lòng với bộ râu của mình, há miệng muốn cắn bàn tay mập của con trai, nhưng còn chưa kịp đụng vào, nó liền khóc ré lên, rồi gào khóc một cách thương tâm.

Trúc Lan dỗ dành:

- Cha con dọa con à.

Chu Thư Nhân, “...”

Anh thương thằng nhóc này rất nhiều, thương đến tận xương tủy, nhưng hình như lần nào thằng nhóc này cũng muốn hãm hại anh!

Trúc Lan bế con trai đi xa ra một chút, nói với Chu Thư Nhân:

- Anh đến thư phòng đi.

Chu Thư Nhân, “...”

Đây là đang bị đuổi sao? Anh hít sâu một hơi, một bên là con trai ruột thịt, một bên là người trong lòng. Được rồi, cả hai bên đều không thể trêu vào.