Chu Thư Nhân im lặng, rồi nói:
- ... Ân cứu mạng.
Trúc Lan, “...”
Cô có chút mâu thuẫn với ân cứu mạng, chuyện này chẳng phải đã giải quyết xong rồi sao, bây giờ còn có thể lợi dụng lần nữa?
Lúc Chu Thư Nhân nghe được lời Diêu Triết Dư cũng cố gắng không nói gì, nước trà trong tay thiếu chút nữa đã hắt ra ngoài, nhưng vậy cũng đúng là lý do tốt nhất và sẽ không khơi ra sự hoài nghi của người ta.
Trúc Lan xoa trán, nói:
- Ngủ đi.
Chu Thư Nhân thuận tay ôm chầm lấy vợ, vẫn là ôm vợ ngủ thoải mái hơn. Chỉ tiếc rằng không được bao lâu, Trúc Lan đã gạt tay Chu Thư Nhân ra.
Trúc Lan: - Em còn muốn ôm con trai, anh ôm em không thoải mái.
Chu Thư Nhân nhìn xuyên qua màn đêm dày đặc, con trai của anh đang ngủ bên trong. Khi nào thằng nhóc này lớn lên có thể tự mình ngủ đây, lâu rồi anh chưa ôm vợ mình ngủ. Chu Thư Nhân trầm tư một lúc, nói:
- Đứa nhỏ này cũng có thể ngủ một mình mà.
Trúc Lan trừng mắt, quả thật ở thời cổ đại có không ít quan quyến sinh con xong cũng giao cho bà vú hay bà tử trông nom. Cô thì không được, cho dù có điều kiện, Trúc Lan cũng không yên tâm. Cô không dễ dàng gì mới ngóng chờ được đứa con này, sao có thể để cho đứa trẻ còn nhỏ như vậy tự ngủ, ít nhất cũng phải qua hai tuổi mới được.
CHu Thư Nhân rít lên một tiếng, đau quá, Trúc Lan xuống tay thật tàn nhẫn, không dám mở miệng thêm nữa.
*****
Hôm sau ăn xong bữa sáng, Diêu Triết Dư liền tới nhà. Diêu Triết Dư cũng cầm theo đầy đủ quà tặng. Quà tặng vẫn như cũ ních đầy hơi thở giàu có. Trúc Lan và Chu Thư Nhân liếc nhìn nhau, Diêu Triết Dư không phải giả vờ đâu, chỉ có thể nói đúng là ánh mắt Diêu Triết Dư có vấn đề à.
Chu Thư Nhân mỉm cười nhận quà, nói:
- Thế tử gia tốn kém rồi.
Thấy đã nhận quà, Diêu Triết Dư thở phào. Lúc này quà tặng được hạ xuống ở cửa, trong lòng hắn ta rõ ràng, nếu không phải đang phối hợp làm việc thì Chu Đại Nhân quả thật không thể nào sẵn lòng đáp lại mình. Việc hắn ta có thể làm chỉ có thể tận lực cứu vãn tình hình, nếu có thuốc chữa hối hận, hắn ta nhất định sẽ mua. Hắn ta cũng rút ra kinh nghiệm, không thể coi thường bất kì người nào.
Diêu Triết Dư cười nói:
- Đây không tính là tốn kém, Chu Đại Nhân thích là tốt rồi.
Trúc Lan: “...”
Nếu không chú ý đến ánh mắt Diêu Triết Dư vẫn luôn nhìn sang quà tặng, cô cũng sẽ tin lời của Diêu Triết Dư nói, Diêu Triết Dư vẫn rất đau lòng thôi.
Diêu Triết Dư cảm giác được nương tử của Chu Đại Nhân đang nhìn, hắn ta liền dời tầm mắt đi.
Nơi này là chính viện, có người nam lạ đứng cũng không tốt, Chu Thư Nhân đứng lên:
- Mời thế tử gia.
*****
Ở kinh thành, Hoàng Thượng nhìn thấy tin tức được đưa tới:
- Diêu Triết Dư rất được hoan nghênh.
Thái tử nghe xong lời này, lập tức đoán được tin tức gì đó, cân nhắc nói:
- Diêu thế tử cũng mười tám rồi, tuổi tác quả thật không nhỏ.
Hoàng Thượng: - Không vội, không vội.
Thái tử hiểu rõ, Hoàng Thượng đang muốn quản hôn sự của Diêu Triết Dư, đáng thương cho Diêu Triết Dư vẫn không hay biết. Bây giờ không chỉ có đề phòng người của Diêu Hầu phủ mà còn phải đề phòng quan quyến Tân Châu nữa.
Hoàng Thượng khẽ nói:
- Đáng tiếc, con gái của Chu Thư Nhân đã sớm định hôn sự rồi.
Thái tử biết cũng không ít, tiếp lời:
- Chu Đại Nhân tự mình bồi dưỡng con rể, nghe nói Trương Dung Xuyên quả thật không tồi.
- Đúng vậy, quả thật không tồi, tuổi còn nhỏ đã có bản lĩnh mô phỏng rồi.
Thái tử không nói gì nữa, người mô phỏng rất nhiều, chỉ là rất ít người trẻ tuổi, có thể nói vị con rể này của Chu Đại Nhân có thiên phú viết chữ cực cao.
Hoàng Thượng nhìn Thái tử, nói:
- Người của quý phủ con quá ít, vẫn chưa sinh được cho ta một đứa cháu gái nào.
Thái tử: “...”
Trách y? Phụ hoàng cũng không có một đứa con gái nào. Y có dễ dàng gì đâu, phụ hoàng giao cho y càng ngày càng nhiều chuyện. Một mặt y cấp bách làm việc, một mặt vừa phải đề phòng bọn đệ đệ làm khó dễ, thời gian y ở cùng thái tử phi từ từ ít đi, lại càng không cần nói đến nữ nhân hậu viện. Có thể sinh được hai đứa con trai, y cảm thấy mình đã rất có bản lĩnh rồi. Nhưng mà, sau lưng thái tử có chút ớn lạnh, căn cứ theo hiểu biết đối với phụ hoàng, phụ hoàng chưa bao giờ nói lời thừa thãi!