Chu phủ
Diêu Triết Dư nói chuyện với Chu đại nhân xong, chờ Xương Liêm tới, Chu Thư Nhân không muốn tiếp Diêu Triết Dư nữa nên nói:
- Vườn hoa trong phủ rất đẹp, Xương Liêm dẫn thế tử ra ngoài tham quan một vòng đi. Tuổi tác cả hai xấp xỉ nhau, lại còn đọc rất nhiều sách, chắc chắn sẽ có nhiều chuyện để nói.
Diêu Triết Dư nhìn Chu đại nhân, hắn không tin là Chu đại nhân không biết hắn xuất thân nhà võ tướng. Hắn cảm thấy Chu đại nhân đang chọc vào nỗi đau của hắn, nhưng lần nào cũng rất bình thản khiến hắn nghĩ rằng đó là ảo giác. Loại cảm giác vừa khó nắm bắt vừa anh ách này khiến người ta thật khó chịu. Chu đại nhân vẫn im lặng, Chu đại nhân bây giờ rất khác Chu đại nhân lần đầu hắn ta gặp gỡ. Trước kia chỉ là giả vờ, còn đây mới là bộ mặt thật của Chu đại nhân, bởi vì hắn ta còn quá non nớt mà thôi.
Xương Liêm ngạc nhiên trong lòng, mặc dù cha rất nghiêm khắc với mấy huynh đệ bọn họ, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận cha có một chút tình thương. Cho dù cha che giấu tốt, hắn cũng nhận ra cha không thích Thế tử. Xương Liêm thấy cha nhìn mình, đây là ánh mắt ghét bỏ: vì sao còn đứng đực ra đây mà không dẫn người biến đi.
- Thế tử, mời đi bên này.
Diêu Triết Dư: - Ừm.
Chu Thư Nhân nhìn người đi ra khỏi cửa, nhanh chóng nối gót ra ngoài, men theo con đường nhỏ về chính viện, anh muốn ở cạnh vợ con.
Diêu Triết Dư và Xương Liêm đi chưa được bao xa, Diêu Triết Dư tò mò hỏi:
- Chu đại nhân gấp gáp như vậy là đã xảy ra chuyện gì hay sao?
Xương Liêm đã không còn gì để nói trước sự thiên vị của cha dành cho tiểu đệ. Hồi tiểu đệ mới chào đời, hắn còn ghen ghét. Sau đó tiểu đệ đầy tháng, thời tiết nóng lên, hắn thấy cha bế tiểu đệ nhiều rồi, hay khi nhìn thấy cha thay tã lót cho tiểu đệ,... Hắn cũng chẳng còn cảm giác gì nữa.
Diêu Triết Dư thấy Chu tứ công tử không trả lời, nghĩa là không có việc gì.
Thật ra Xương Liêm đang khá rối rắm, hắn phải ngẫm lại cẩn thận nên giải thích như thế nào, còn không giải thích thì sợ thế tử cho rằng cha không thích thế tử.
- Hồi ở thành Lễ Châu, vào những ngày nghỉ, không ai dám tới thăm hỏi cha ta.
Diêu Triết Dư không hiểu sao lại nói đến chuyện này, hắn ta không hề cho rằng Chu tứ công tử đang nhắc nhở hắn ta không nên đến đây hôm nay.
- Vì sao?
Xương Liêm cười nói:
- Bởi vì cha ta muốn ở bên cạnh mẹ ta, cho nên vào ngày được nghỉ sẽ không gặp ai, bây giờ có thêm đệ đệ.
Diêu Triết Dư im lặng, Chu đại nhân là một nam nhân tốt hiếm thấy. Hắn ta thầm cười nhạo trong lòng, càng so sánh thì hắn ta càng hận.
Cả người Xương Liêm run lên, không biết tại sao Thế tử trầm mặc. Hắn cẩn thận ngẫm lại, hắn đâu có nói gì bậy bạ. Xương Liêm đi về phía trước, vừa đi vừa nghĩ, nếu như là lúc trước thì hắn không có gan đi lên rồi, chắc chắn sẽ nơm nớp lo sợ, bây giờ là vì hắn có một người cha tốt.
Hai người đi tới cổng vườn, Xương Liêm dừng bước. Dung Xuyên và Tuyết Hàm đang ở trong đình uống trà, không tiện quấy rầy. Lâu lắm Dung Xuyên mới có thời gian ở cạnh Tuyết Hàm, bởi vì cùng nhau lớn lên, Dung Xuyên và Tuyết Hàm cũng có chừng mực, cho nên những người trong nhà sẽ không ngăn cấm bọn họ cùng nhau thưởng trà viết chữ.
Diêu Triết Dư cũng thấy, hắn ta nhìn chằm chằm vào cô nương trong đình một hồi. Trong trí nhớ của Diêu Triết Dư, thật sự chưa từng để mắt đến tiểu thư Chu gia. Hai ngày trước cũng không nhìn kỹ lắm, hôm nay hắn ta đã thấy rõ rồi. Diêu Triết Dư sửng sốt, tiểu thư Chu gia nảy nở không ít, dung mạo chỉ có thể nói là ổn, chứ không đặc biệt xuất chúng. Thế nhưng điều thu hút ánh mắt người khác lại là khí chất, khiến người ta liếc mắt một cái là nhớ ngay. Diêu Triết Dư trực tiếp phớt lờ thiếu niên trong đình, nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, hắn cứ nhìn chằm chằm sẽ rất thất lễ.
Xương Liêm cảm thấy nên giải thích một chút thì hơn, tránh cho Diêu Triết Dư nghĩ rằng tiểu thư Chu gia phóng túng.
- Kia là Dung Xuyên và muội muội của ta, Dung Xuyên được nuôi trong nhà chúng ta từ bé, cha ta xem hắn giống như con trai ruột thịt. Hai người bọn họ đính ước với nhau, lại còn cùng nhau trưởng thành, tất nhiên sẽ rất thân thiết.
Diêu Triết Dư mỉm cười, nói:
- Ta thấy không cần đi dạo trong vườn làm gì, chúng ta cứ ra sân trước trò chuyện được không?
- Được.
Tuyết Hàm và Dung Xuyên đang ngồi trong đình chú ý đến lối vào của khu vườn, hai người đưa mắt nhìn nhau, không ngờ Tứ ca sẽ dẫn thế tử ra vườn tản bộ. Dung Xuyên lập tức xoay người, đi theo Tuyết Hàm ra phía sau đình.
Diêu Triết Dư bất chợt xoay người và dừng lại, sau đó hắn nhìn kỹ hơn, hai người trong đình đã đi mất rồi. Xương Liêm không nghe thấy tiếng bước chân, nghi hoặc quay đầu lại:
- Thế tử?
Diêu Triết Dư khẽ đáp một tiếng, góc nghiêng khuôn mặt lúc nãy thật sự có chút quen thuộc, nhưng chỉ là cảm giác thoáng qua.
- Đi thôi.
Buổi chiều, Diêu Triết Dư ở lại Chu phủ ăn cơm. Diêu Triết Dư mang quà quý trọng và giống trống khua chiêng đến thăm Chu phủ, vả lại Chu Thư Nhân cố ý để lộ tin tức ra ngoài, tất cả mọi người đều biết Chu gia và Thế tử có mối liên hệ sâu xa.
Lưu thị bấu vào lòng bàn tay, làm gì cũng không thoát khỏi Chu phủ thế này. Còn Tề thị thì nghĩ rằng nên tới Chu phủ một chuyến, có thể tìm hiểu chút ít tin tức cũng tốt. Đáng tiếc, Tề thị chưa kịp hành động, động thái của Hoàng thượng đã khiến mọi người choáng váng.
Lúc Trúc Lan nghe được tin thì cô đang uống trà, sau đó bị sặc dữ dội. Cô nói với Tống bà tử:
- Ngươi lặp lại lần nữa xem.