Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 493: Không Cần Che Chở



Trúc Lan và con gái cùng đến bữa tiệc ngắm hoa ở Uông phủ, Trúc Lan tới hơi muộn, nhưng không phải vì Trúc Lan muốn thể hiện thân phận. Trúc Lan vội nói xin lỗi:

- Đáng lẽ ta đã ra cửa từ sớm, tên tiểu tử chết tiệt nhà ta cứ túm lấy ta không buông cho nên mới tới hơi muộn.

Đào thị không để bụng lắm, cười nói:

- Còn chưa bắt đầu, không tính là muộn. Hôm nay chỉ dẫn theo một mình Tuyết Hàm thôi à, sao tỷ không dẫn theo cả hai đứa cháu gái của tỷ? Ta chỉ mới nghe tên, chứ chưa từng thấy người đấy.

Đào thị vừa nói dứt lời, tất cả quan quyến xung quanh lập tức nhìn sang. Trong lòng bọn họ cũng vô cùng tò mò, mặc dù Chu tiểu thư là tiểu nữ nhi của Chu đại nhân, rất được thương yêu, có điều đã có hôn phối rồi. Không cần biết Chu tiểu thư xuất chúng cỡ nào, cũng sẽ không còn hấp dẫn ánh mắt của bọn họ nữa. Cho nên tất cả đều đang ngấp nghé cháu gái Chu gia, dù Đại nhi tử và Nhị nhi tử của Chu đại nhân tầm thường, nhưng vẫn là cháu gái Chu gia, nhiêu đó là đủ đáng để bàn chuyện cưới xin. Đáng tiếc, bọn họ chưa từng thấy mặt.

Trúc Lan chỉ cười một cái, nói:

- Hai nha đầu đó còn nhỏ.

Trong lòng lại cảm thấy bất đắc dĩ, bọn họ dòm ngó tới Ngọc Sương và Ngọc Lộ rồi, đúng là không biết nói gì cho phải.

Đào thị biết Dương thị không muốn nói tới chuyện này, thị bèn cười nói:

- Đợi lát nữa mới vào tiệc, nếm thử trái cây trước đi, mang từ nước khác về đó.

Trúc Lan mỉm cười gật đầu, phóng mắt nhìn ra bên ngoài thì thấy Uông công tử, đằng sau còn có mấy vị công tử nữa. Trúc Lan hiểu ra, hôm nay không phải là một bữa tiệc ngắm hoa thông thường.

Bên kia, Tuyết Hàm nhét quà vào tay Ngũ tẩu tương lai, nói:

- Đây là quà sinh nhật cho Huyện chúa mà Ngũ ca mua từ tiền cầm cố nghiên mực và mượn thêm của Đại ca đấy.

Tô Huyên cảm thấy món quà không chỉ nóng bỏng tay, mà còn đốt cháy cả trái tim của nàng ấy.

- Chàng ấy thiếu bao nhiêu bạc?

Tô Huyên cũng bất lực lắm, rõ ràng Chu Xương Trí là công tử tri phủ, ấy vậy mà cứ làm cho bản thân giống như một thư sinh nghèo.

Tuyết Hàm cảm nhận được sự bất lực trong giọng nói của Huyện chúa, cười nói:

- Thiếu Đại ca của muội 30 lượng bạc, đúng rồi, cầm nghiên mực được 15 lượng bạc. Sau khi cha muội biết được đã rất tức giận, tịch thu toàn bộ số nghiên mực của Ngũ ca, bây giờ còn không cho phép Ngũ ca bước vào thư phòng lấy một quyển sách nào.

Tô Huyên có thể tưởng tượng ra được dáng vẻ như bị sét đánh của Chu Xương Trí, không cho Xương Trí đọc sách chi bằng giết hắn thì hơn. Chu đại nhân muốn cho Xương Trí bài học nhớ đời đây mà.

- Chắc chắn nghiên mực rất quý đúng không?

Tuyết Hàm xòe bàn tay ra, nói:

- Đâu chỉ là quý, Ngũ ca rất biết chọn đồ để cầm, lấy cái nghiên mực tốt nhất đó. Giá trị của nghiên mực lên đến cả trăm lượng bạc, lúc trước người ta tặng cho cha muội, mẹ muội tiện tay đưa cho Ngũ ca.

Được rồi, nhà mình thật sự không thiếu mấy thứ như nghiên mực, mỗi lần nhận quà đều sẽ xuất hiện vài cái trong đó. Tích lũy từ từ, bây giờ ở nhà có cả đống nghiên mực rồi.

Tô Huyên: “...”

Nàng ta cũng hết biết nói gì, chẳng trách Chu đại nhân tức giận. Đổi lại là nàng ta thì nàng ta cũng nổi quạu!

Tuyết Hàm nhìn chằm chằm vào cái hộp, nói:

- Huyện chúa tỷ tỷ, mở ra xem thử đi.

Nàng nói tràng giang đại hải cốt yếu là muốn xem quà thôi.

Tô Huyên không muốn mở ra cho lắm, bèn nói:

- Được rồi, bữa tiệc sắp sửa bắt đầu, chúng ta qua đó trước đi.

Tuyết Hàm nhìn sang chỗ khác, lẩm bẩm:

- Còn đang định nói thêm về sở thích của Ngũ ca, tiếc là bắt đầu tiệc ngắm hoa rồi. Huyện chúa tỷ tỷ, chúng ta đi thôi.

Tô Huyên: “...”

Rõ ràng Chu Xương Trí cù lần rất dễ bắt nạt, sao muội muội hắn lại ranh ma thế này! Nàng ta nhìn lầm rồi, nha đầu này có cần nàng ta phải che chở đâu, nha đầu này không gài người ta là tốt lắm rồi.

Tiệc ngắm hoa đã bắt đầu, đám người Trúc Lan đứng dậy đi ra vườn hoa. Uông phủ thật sự rất rộng, vườn hoa lớn hơn ở nhà Trúc Lan. Trúc Lan nhìn thoáng qua và thấy được con gái, con gái của cô thì cô rất hiểu, chắc là đã xem được quà. Cô nhìn nụ cười tươi rói trên mặt con gái, biết ngay là có chuyện để hóng.

Cô muốn xem lắm, đáng tiếc Xương Trí đậy hộp quá chặt. Cô có nghĩ tới chuyện mở ra xem rồi đóng lại ngay, nhưng Xương Trí đề phòng bọn họ. Thắt nút cực kỳ phức tạp, khó mà khôi phục trạng thái ban đầu, huyện chúa có thể nhìn ra nó không nguyên vẹn. Cuối cùng cô nghĩ dù sao con gái cũng sẽ xem được cho nên cô mới nhịn xuống, cô thấy sắc mặt Huyện chúa có chút miễn cưỡng, đoán ra quà tặng chắc chắn nằm ngoài dự kiến của họ.

Lúc này, ở tít đằng xa, Trúc Lan thấy được đám người Uông công tử. Thoạt nhìn toàn là những công tử chưa có hôn phối, thu hút ánh nhìn của người khác nhất chính là Diêu Triết Dư.