Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 494: Cười Tươi Như Hoa



Trúc Lan ngồi ở bên cạnh Đào thị, Đào thị lấy cây quạt che miệng, nhỏ giọng thì thầm:

- Thế tử gia đúng là quá xuất chúng phải không?

Trúc Lan đồng ý, xóa bỏ thành kiến, cả ngoại hình lẫn gia thế của Thế tử đều rất nổi bật. Nhìn xem, xuất hiện một cái là ánh mắt của tất cả các vị tiểu thư chưa có hôn phối đều tập trung hết lên người Thế tử.

Đám người Trúc Lan chỉ ở vườn hoa một lúc, nói là bữa tiệc ngắm hoa, nhưng thức tế là một cách gọi khác của “xem mắt” thôi, để cho nam thanh nữ tú chưa lập gia đình quen biết lẫn nhau. Tuyết Hàm và Huyện chúa đều đã đính ước, bọn họ ngồi ở trong đình hòng tránh đi. Có điều mới vừa ngồi xuống trò chuyện chưa được bao lâu, đã có người tới.

Huyện chúa ngước mắt lên nhìn, hóa ra là biểu ca.

- Biểu ca, sao huynh lại đến đây vậy?

Uông công tử cười trong bất lực, nói:

- Muội ở đây vì lý do gì, thì ta cũng ở đây vì lý do đó.

Hắn thành thân rồi, được chưa! Nếu không phải là chủ nhân bữa tiệc, hắn đã chạy từ đời nào rồi. Hầy, bữa tiệc ngắm hoa lần này được chuẩn bị cho thứ muội, tuy nhiên, có lẽ mẹ hắn sẽ phải thất vọng, hắn thật sự không thích thứ muội tính tình không hề phóng khoáng.

Ánh mắt Huyện chúa dừng lại trên người Diêu Triết Dư, nàng ta khá là đồng cảm với vị Thế tử số khổ này. Mặc dù nàng ta không cha không mẹ, nhưng nàng ta sống rất thoải mái, trong tay nàng ta có gia sản và tiền bạc, còn có phong hào, đến cả tộc lão trong tộc cũng không dám nói gì, điều đau đầu duy nhất là nhân duyên mà thôi. So ra, Thế tử gia mới là thảm nhất. Mẫu thân mất sớm, phụ thân lập tức đón vợ kế về. Nghe nói thiếp thất Hầu phủ rất ghê gớm, con của thiếp thất không hề đơn giản. Diêu Triết Dư còn mặc trên người bộ đồ màu đen, nhiều kiểu gì cũng giống như đang tô điểm cho cái số khổ của hắn ta.

Diêu Triết Dư đực mặt ra, hắn ta thật sự không muốn hiểu tâm tư của vị Huyện chúa này. Đều là “kẻ tám lạng người nửa cân”, ai mượn đồng cảm với hắn ta vậy.

- Huyện chúa!

Huyện chúa cười gượng một tiếng, hỏi:

- Sao Diêu thế tử cũng đến đây rồi?

Giọng điệu cực kỳ ngạc nhiên, bây giờ lẽ ra phải bị ngoài kia quấn lấy mới đúng chứ nhỉ?

Tuyết Hàm cầm quạt che khóe miệng lại, Ngũ tẩu tương lai đúng là thẳng tính. Nhìn quần áo của Diêu Triết Dư sẽ biết Diêu Triết Dư bị lừa tới đây, chắc chắn không phải là Uông công tử, mà là những người khác. Về phần mục đích, quá rõ ràng rồi.

Trên mặt Diêu Triết Dư lộ vẻ xấu hổ, hắn ta bị lừa tới thì đương nhiên là muốn trốn đi. Hắn ta muốn tìm một người thê tử có thể giúp đỡ hắn ta ở một mức độ nhất định, gia thế phải tốt, và có năng lực cá nhân. Tiểu thư Tân Châu không nằm trong phạm vi cân nhắc của hắn ta, thân phận quá kém, cưới về chỉ biết mang lại phiền phức cho hắn ta thôi. Còn chuyện dâng tới tận cửa làm thiếp, coi hắn ta là thứ gì, kẻ háo sắc sao? Đúng là “lịch sự” quá mức cho phép, hắn ta tới Tân Châu này chưa được bao lâu, thật sự không ít người tặng nữ nhân cho hắn ta. Hắn ta rất muốn noi gương Chu đại nhân, nhưng đáng buồn là hắn ta còn chưa thành thân.

Uông công tử không muốn đắc tội Diêu thế tử, tuy hai người họ không có bất kỳ mối quan hệ gì, Uông công tử cũng chẳng sợ Diêu thế tử, nhưng vẫn nên kiêng dè một chút thì hơn. Hắn trừng mắt nhìn biểu muội, cười nói:

- Nếu các muội đã ở trong đình rồi, thì chúng ta đi tìm chỗ khác.

Tô Huyên kiềm chế bản thân, mỉm cười và nói: - Ừm.

Uông công tử nói với Diêu Triết Dư:

- Mời đi bên này.

Diêu Triết Dư gật đầu cười đáp: - Được.

Tuyết Hàm thấy người đi rồi, mới bỏ quạt xuống. Nàng nhỏ giọng nói:

- Huyện chúa tỷ tỷ, tỷ cười trên nỗi đau khổ của người khác hết sức rõ ràng, cẩn thận bị người ta nhớ trong lòng.

Tô Huyên có hiểu biết khá sâu sắc về tiểu muội của tướng công tương lai, nàng ta có nén khóe môi run rẩy, nói:

- Rõ ràng lắm sao?

Tuyết Hàm cười tủm tỉm, nói:

- Ừm, rõ ràng lắm luôn.

Tô Huyên sờ mặt của mình, sau đó nhịn không được mà véo má Tuyết Hàm:

- Muội nói mà không biết ngượng à, hồi nãy muội cũng cười trộm còn gì?

Tuyết Hàm bất ngờ, sao lại véo má nàng chứ. Nàng trợn mắt lên, nói:

- Ít ra muội còn biết tém tém lại.

Giọng điệu cực kỳ có lý.

Tô Huyên bật cười thành tiếng, nàng ta vừa phát hiện ra tiểu cô rất rất thú vị.

Diêu Triết Dư là người luyện võ, tai thính mắt tinh. Hai người sau lưng có giảm âm lượng, nhưng hắn ta vẫn nghe được loáng thoáng. Huống chi lúc Huyện chúa nói câu cuối cùng còn chẳng thèm kiêng kị gì cả. Diêu Triết Dư không khỏi ngoảnh đầu nhìn lại, hắn ta lập tức ngẩn ra. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: cười tươi như hoa. Bước chân bỗng nhiên khựng lại.

Uông công tử không nghe thấy tiếng bước chân đi theo phía sau, vừa quay đầu lại đã thấy Diêu Triết Dư đang nhìn vào đình. Hắn nhìn theo hướng ánh mắt của Diêu Triết Dư, trong đình là cảnh biểu muội bắt nạt tiểu cô nhà chồng tương lai. Uông công tử nghẹn ngào nhìn trời, còn chưa gả vào đã sinh sự rồi, nhưng mà… Uông công tử khẽ cười một tiếng, người Chu gia thật sự không tệ.

Uông công tử lên tiếng: - Thế tử!

Gọi tới tiếng thứ hai, Uông công tử mới thấy Thế tử đi theo. Uông công tử híp mắt, Thế tử không phải tò mò nên mới quay đầu lại, mà là đang nhìn ai đó? Biểu muội nhà mình thì thôi, vậy thì đó là tiểu thư Chu gia. Uông công tử phê phẩy quạt xếp trong tay, đáng tiếc đã có hôn phối rồi. Tiểu thư Chu gia đính ước làm cho không ít thế lực cảm thấy tiếc nuối vô cùng. Tuy nhiên, nếu như trước kia có người nghĩ tới phá hoại hôn sự, thì sau chuyện Chu ngũ công tử bị gài vào tròng và phản ứng của Chu đại nhân, chẳng ai dám có suy nghĩ đó nữa.

*****

Trúc Lan và con gái về trước, lúc lên xe ngựa, Trúc Lan nhìn con gái, Tuyết Hàm cười nói:

- Mẹ, tiểu thư con của thiếp thất Uông gia coi mắt, tiếc là tiểu thư con của thiếp thất Uông gia có tham vọng lớn, nàng ta không hài lòng với người mà Uông đại nhân chọn, coi trọng Diêu thế tử ạ.

Tuyết Hàm thật sự vừa được chứng kiến một màn kịch hay, quan hệ giữa nàng và các tiểu thư con chính thất Uông gia không tệ. Sau khi có thêm quan hệ thân thích, các nàng đều là những cô nương có hôn phối, tình cảm càng tốt. Vì vậy, hôm nay nàng rất tức giận trước hành vi hãm hại Uông Lôi của tiểu thư con của thiếp thất Uông gia.

Trúc Lan nói:

- Hèn chi, mẹ cứ bảo sao đột nhiên sắc mặt Đào thị lại trở nên khó coi như vậy. Hôm nay Uông gia mất mặt, Đào thị cũng chẳng còn mặt mũi gì.

Đào thị là người không đến nỗi nào, ít nhất thị không phải là người nhẫn tâm. Đào thị không thích con của thiếp thất, nhưng cũng chưa từng cắt xén thứ gì. Với đầu óc thông minh của Đào thị, chắc chắn sẽ không làm ầm ĩ chuyện hôn sự. Hôm nay lại xảy ra chuyện, Đào thị không thể không phẫn nộ.

Trúc Lan hỏi tiếp:

- Ngũ ca của con tặng quà gì vậy?

Tuyết Hàm vui vẻ trả lời:

- Mẹ, đảm bảo mẹ không thể tưởng tượng ra. Ngũ ca tặng bảng chữ mẫu, còn là loại khó viết nhất. Mặc dù Huyện chúa tỷ tỷ biết chữ, nhưng tỷ ấy thích võ hơn, viết chữ không đẹp. Ngũ ca làm vậy có khác gì đâm thẳng vào tim người ta đâu chứ!

Trúc Lan cũng bật cười theo, đúng là chuyện ngu ngốc mà Xương Trí có thể làm ra.

Tuyết Hàm không nhịn được cười, nói:

- Con đoán là Huyện chúa tỷ tỷ chắc chắn sẽ ra sức rèn chữ.

Trúc Lan: “...”

Đúng là làm khó huyện chúa, may mà sau khi đính ước mới đưa quà tặng sinh nhật! Nếu không, Trúc Lan thật sự lo lắng Xương Trí tự tay b*p ch*t cuộc hôn nhân này.

Về nhà, Trúc Lan nằm được một lúc, con gái nhanh chóng chạy tới chia sẻ tin tức. Xương Trí còn có mặt mũi hỏi Tuyết Hàm là Huyện chúa có thích hay không đấy.

*****

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà Đổng Lâm thị đã đến Chu phủ rồi.

Trước khi Đổng Lâm thị đến, đã cho người thông báo trước. Trúc Lan biết được thời gian chính xác, đích thân ra cửa đón tiếp. Đổng Lâm thị không tới một mình, mà còn dẫn theo cháu trai trưởng. Trúc Lan mời Đổng Lâm thị vào chính viện, cười nói:

- Bà thông gia đi đường vất vả rồi, mau mau ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.

Đổng Lâm thị già hơn vài năm trước rất nhiều, vốn dĩ tuổi tác đã cao, đi tàu đi xe mệt nhọc dẫn đến sắc mặt vàng vọt như nến. Đổng Lâm thị đang ráng giữ vững tinh thần mà thôi. Bà ấy mừng rỡ vì bà thông gia ra tận ngoài cửa đón tiếp bà ấy, điều này có ý nghĩa là coi trọng bà ấy, đồng thời cũng coi trọng khuê nữ.

- Già rồi, không có gì cản được tuổi già.