Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 495: Muốn Được Ở Lại



Trúc Lan thấy Đổng Lâm thị lảo đảo muốn ngã, lại nhìn vẻ mặt lo lắng của Đổng thị, cô nói:

- Bà thông gia đi nghỉ ngơi trước đi, chờ bà thông gia hồi sức, chúng ta có thể từ từ ôn chuyện mà.

Đổng Lâm thị thật sự không ráng nổi nữa, thời tiết hơi nóng, hình như bà ấy cảm nắng mất rồi. Bà ấy dựa vào bà tử mới đứng dậy được:

- Vậy ta xin phép đi nghỉ ngơi trước, thất lễ rồi.

- Bà thông gia và ta không phải người xa lạ, bà thông gia cứ nghỉ ngơi đi, ta cho người đi mời đại phu đến đây.

Đổng Lâm thị cảm kích, nói:

- Làm phiền bà thông gia quá.

Trúc Lan tiễn Đổng Lâm thị ra đến tận cửa, còn cháu trai cả của Đổng gia thì đã có Xương Liêm tiếp rồi.

Đại phu tới khám, cho biết mấy ngày này trời nóng nực, Đổng Lâm thị đúng là bị say nắng. Đại phu kê đên, Đổng Lâm thị uống thuốc xong mới thấy đỡ hơn. Lúc Trúc Lan tới thăm thì Đổng Lâm thị đã ngủ mất rồi, Đổng thị đang ngồi bên cạnh rưng rức nước mắt. Cô vỗ về Đổng thị, nói:

- Hôm nay cứ để mẫu thân của con nghỉ ngơi cho tốt, buổi tối không cần gọi dậy. Con bảo nhà bếp nấu chút cháo đi, tránh cho nửa đêm thức dậy lại bị đói bụng.

Đổng thị đau lòng nhìn mẹ, mẹ chịu khổ cực như vậy là vì nàng ta, mẹ còn chưa đi thăm tỷ tỷ đâu đấy, mẹ thương nhất là nàng ta đấy.

- Dạ mẹ, con nhớ rồi ạ.

Bởi vì hôm nay Đổng Lâm thị đến, Trúc Lan dặn dò phòng bếp chuẩn bị không ít món ngon, tiếc là Đổng Lâm thị không ăn được.

Buổi tối, Chu Thư Nhân trở về có gặp cháu trai cả của Đổng gia, sau đó cùng nhau quay lại hậu viện ăn tối. Ăn cơm xong, Trúc Lan và Chu Thư Nhân trở về phòng ngủ. Trúc Lan vừa rửa tay vừa cảm thán:

- Em vẫn còn ấn tượng khá sâu sắc đối với cháu trai cả của Đổng gia. Lần đầu gặp mặt, cho dù nó có che giấu tốt như thế nào, cũng nhìn ra được nó có một chút khúc mắc với Chu gia ta. Hôm nay nịnh bợ tới nỗi em không còn nhận ra nó nữa.

Chu Thư Nhân chờ Trúc Lan rửa tay xong, anh mới rửa tay, nói:

- Không chỉ bởi vì địa vị thay đổi, mà còn là vì anh và Giang Minh khác nhau. Kinh thành không thiếu quan lại, Giang Minh không có công lao to lớn, muốn thăng chức không dễ dàng, trừ khi vớ được vận may. Còn anh thì khác.

Hôm nay Trúc Lan đã cử Tống bà tử qua chăm sóc Đổng Lâm thị, cho nên Chu Thư Nhân mới có thể nói nhiều hơn. Bằng không, bình thường hai vợ chồng họ phải chờ tới lúc sắp ngủ mới dám nói chuyện với nhau. Trúc Lan thay quần áo, chỉ mặc áo trong, vừa chơi với con trai vừa nói:

- Em nghe giọng điệu của Đổng Liêu có vẻ như muốn ở lại luôn thì phải?

Chu Thư Nhân thấy con trai đang ngó mình, số lần anh bị thằng nhóc này hãm hại hơi nhiều, anh không dám cử động, sợ nó lại ré lên. May thay, thằng nhỏ đã quay đầu đi, Chu Thư Nhân mới nói:

- Có lẽ là ý tưởng của riêng nó thôi.

- Em thấy cũng đúng, Đổng Lâm thị là người thông minh, sẽ không làm chuyện ngu xuẩn.

Chu Thư Nhân nằm xuống, hôm nay ngồi cả một ngày. Bây giờ anh chỉ cảm thấy điều hạnh phúc nhất là được ôm vợ ngủ, nguyện vọng lớn nhất là ngủ cho tới khi tự tỉnh. Anh xuýt xoa một tiếng, không khỏi xoa xoa vùng eo, anh nhất định phải về hưu sớm mới được!

Trúc Lan ra hiệu cho Chu Thư Nhân nằm sấp xuống, duỗi tay xoa bóp cho Chu Thư Nhân. Kỹ năng xoa bóp hiện tại của Trúc Lan học từ Tống bà tử, trước kia Trúc Lan chỉ biết sơ sơ, còn Tống bà tử là dân chuyên nghiệp. Chu Thư Nhân nằm sấp, thoải mái liền ngủ thiếp đi. Trúc Lan cởi bỏ búi tóc cho Chu Thư Nhân, tiếp tục day trán. Cô nghe được tiếng “a ma”, bèn bỏ tay ra, nghiêng đầu nhìn con trai đang nằm rất ngoan. Nhóc con mở to đôi mắt nhìn cô, Trúc Lan cảm thấy mềm mại trong lòng.

- Để mẹ dỗ con ngủ nha.

Nhóc con há miệng ngáp, đôi tay nhỏ xíu nắm lại. Trúc Lan vỗ về thật khẽ, chẳng mấy chốc thằng bé đã ngủ. Trúc Lan cẩn thận ngồi dậy, khẽ cười thành tiếng. Hôm nay cô dỗ cả đứa lớn và đứa bé ngủ đấy!

*****

Hôm sau, lúc ăn cơm sáng, Trúc Lan đã thấy Đổng Lâm thị. Sắc mặt Đổng Lâm thị tốt hơn rất nhiều.

- Bà thông gia, hôm qua thất lễ quá!

Trúc Lan hỏi:

- Bà thông gia thấy đỡ hơn chưa?

Đổng Lâm thị hết sức xấu hổ, nói:

- Đã khá hơn nhiều.

Trúc Lan nói:

- Vậy ăn sáng trước, lát nữa rồi nói được không?

Nếu không tất cả cứ ngồi nhìn họ trò chuyện, không ai dám động đũa cả.

Đổng Lâm thị: - Ừm.

Ăn xong bữa sáng, Chu Thư Nhân đi trước, các phòng cũng tản ra hết. Trúc Lan và Đổng Lâm thị ngồi lại nói chuyện với nhau, Đổng Lâm thị hỏi:

- Sao không thấy Xương Trung vậy?

Trúc Lan giải thích:

- Thằng nhóc này rất thích ngủ, bây giờ còn chưa dậy đâu.

Đổng Lâm thị cũng không thật sự muốn gặp, chẳng qua chỉ là mở đầu câu chuyện mà thôi.

- Ta nghe Sở Sở nói, Xương Trung là đứa trẻ rất thương cha mẹ. Bà thông gia đúng là có phước.

Sinh sản ở độ tuổi này, không bị hành xác, trông có vẻ đang hồi phục rất tốt. Sau này bà thông gia còn được hưởng phước lớn!

Trong mắt Trúc Lan tràn ngập ấm áp, nói:

- Nó đúng là một đứa bé rất biết thương mẹ.

Đổng Lâm thị ngắm nghía Dương thị, trong lòng ngậm ngùi. Bà ấy không biết lúc mới gặp mình, Dương thị có cảm tưởng gì. Bà ấy chỉ biết bản thân rất sợ nói lời không phải, mặc dù đã nghe con gái nói rằng Dương thị đối đãi với nó rất tốt, nhưng bà ấy vẫn không dám lơ là.

- Mấy ngày tới đây phải làm phiền rồi.

- Lời nói của bà thông gia xa lạ quá chừng, đây cũng là nhà con gái của bà thông gia mà.

Đổng Lâm thị nghe xong, trong lòng khuây khỏa một chút. Bà ấy không khỏi khâm phục ánh mắt nhìn người của lão gia mình. Cho dù năm này cũng có gửi quà qua lại, nhưng không bằng tận mắt nhìn thấy mới khiến người ta yên tâm.

Trúc Lan và Đổng Lâm thị nói về những chuyện ở nguyên quán, Đổng Lâm thị vẫn thấy hơi không khỏe lắm, bà ấy cố gắng một lúc rồi phải trở về nghỉ ngơi.

*****

Tứ phòng

Đổng Lâm thị uống thuốc xong liền đi nghỉ, cháu trai bước vào với vẻ mặt không vui vẻ. Đổng Lâm thị giật thót, không phải người nhà họ Chu làm khó cháu trai mình chứ?

- Bị làm sao vậy?

Đổng Liều ngồi vắt vẻo trên ghế, nói:

- Bà nội, dượng không chịu giúp con!

Đổng Lâm thị nghe xong có chút hoang mang, hỏi lại:

- Ngươi nhờ dượng ngươi giúp ngươi chuyện gì?

Đổng Liêu cúi đầu, sau đó nhanh chóng ngẩng đầu lên với vẻ mặt tràn trề tham vọng, nói:

- Bà nội, con muốn ở lại Tân Châu, con muốn ở lại Tân Châu giống như Minh Thanh vậy đó.

Hắn ta biết Chu Minh Thanh. Khi biết Chu Minh Thanh được giữ lại, hắn ta lập tức nảy ra ý nghĩ tương tự. Có điều hôm qua trong lúc ăn cơm, hắn đã thử rồi, hôm nay dượng nói với hắn rằng không có khả năng, bảo hắn làm sao mà cam lòng chứ.

Đổng Lâm thị hiểu ra, bảo sao! Rõ ràng phải là Lão Đại tới đây cùng mình, đến phút cuối cùng Lão Đại sinh bệnh, bất đắc dĩ mới đổi thành cháu trai cả, hóa ra là đã lên kế hoạch hết cả rồi. Sắc mặt của Đổng Lâm thị vốn dĩ không tốt, bây giờ càng khó coi hơn:

- Đến cả bà nội mà ngươi cũng dám đưa vào thế sao?

Đổng Liêu vội nói:

- Bà nội, con không có lừa, con không có!

Đổng Lâm thị mỏi mệt phất tay, nói:

- Ngươi đi ra ngoài trước đi.

Xem ra không thể ở lại Chu gia lâu hơn được rồi. Bà ấy còn tưởng sẽ ở Chu gia đến lúc Chu ngũ công tử thành thân, còn tưởng có thể ở cạnh con gái nhiều nhiều một chút. Đổng Lâm thị hơi khổ sở, con trai có nhiều toan tính, con dâu lại càng nhiều hơn. Bà ấy và lão gia vẫn còn sống, mà đã muốn qua mặt bọn họ rồi.

Đổng thị vừa vào, thấy mẫu thân nằm nhìn trừng trừng lên trần nhà, nàng ta hoảng sợ:

- Mẹ, mẹ làm sao vậy?

Đổng Lâm thị hoàn hồn, thấy sắc mặt con gái vẫn rất bình thường thì biết con rể không có kể cho con gái biết chuyện. Nhưng với tính cách của Đổng Liêu, sẽ không quan tâm con gái đang mang thai mà không nói. Nếu như tới bước đường cùng, kiểu gì nó cũng đến cầu cạnh con gái cho mà coi. Đổng Lâm thị nói lại những chuyện xảy ra, cuối cùng nói thêm:

- Sau này mấy người ca ca của con có thể xin xỏ gì con, con đừng để cho hiền tế khó xử.

Đổng thị buồn bực trong lòng. Nàng ta hiểu mẹ, chắc chắn mẹ sẽ về trước thời hạn. Đổng thị xót mẹ, nhưng nàng ta là con gái đã gả đi cho nên không tiện phán xét mấy ca ca. Nàng ấy đỏ mắt, nói:

- Mẹ, làm khó mẹ rồi.

*****  

Bên chỗ Trúc Lan, cô đang cầm tấm thiệp mời trong tay. Đây là thiệp mời gửi đến Lý thị, chỉ mời một mình Lý thị. Trúc Lan nhìn chỗ ký tên: Từ gia à!